Chiến Diệp mở cửa xe, Bạch Nhất Nguyệt có chút bất ngờ, xem ra hôm nay vị Nhị gia này định tự mình lái xe rồi, cô cũng không nghĩ nhiều liền đi thẳng tới kéo cửa xe phía sau.
Chiến Diệp dừng động tác, "Ngồi lên trước."
Bạch Nhất Nguyệt: "..."
Một phút sau, xe nổ máy.
"Bây giờ đi đâu?"
Bạch Nhất Nguyệt cảm thấy mình vẫn cần thiết phải hỏi một chút, suy cho cùng anh đưa cô ra ngoài, chẳng phải chuyện tốt đẹp gì.
Chiến Diệp mắt nhìn thẳng, nhưng vẫn trả lời câu hỏi của cô.
"Đi đón Vương Ni."
Quả nhiên...
Bạch Nhất Nguyệt không hề bất ngờ với câu trả lời này, nhưng lại không nghĩ ra tại sao hiện tại cô lại ngồi ở ghế phụ?...
"Tiểu thư, Chiến thiếu gia đến rồi."
Vương Ni đang ngồi trong phòng, trang điểm tỉ mỉ, nghe thấy câu này đôi mắt lập tức sáng rực.
Anh Chiến Diệp đến đón cô ta rồi!
"Tiểu thư, cô đi chậm một chút, cẩn thận bậc thang."
Vương Ni đâu còn tâm trí để ý đến bậc thang, ba bước gộp làm hai, vui vẻ chạy ra phòng khách.
Tiếng cười của Vương Sùng truyền vào tai cô ta, càng khiến cô ta thêm phần phấn khích.
"Anh Chiến Diệp... Sao lại là anh?"
Khi Vương Ni nhìn rõ người đàn ông đang ngồi đối diện Vương Sùng, thay đổi không chỉ là sắc mặt, mà còn cả giọng điệu nũng nịu.
Chiến T.ử An cố tình phớt lờ cách xưng hô lúc trước của cô ta, mỉm cười đứng dậy.
"Ni Ni, hôm nay là cuối tuần, anh đến thăm em và bác Vương."
Vương Ni giống như quả bóng xì hơi, cả người ỉu xìu, từ vui vẻ lập tức chuyển sang không vui.
"Ni Ni, nếu đã xuống rồi, vậy thì cùng ngồi xuống nói chuyện đi."
Vương Sùng lúc này lên tiếng chào hỏi, chủ động tạo điều kiện cho hai người.
Vương Ni tuy không tình nguyện, nhưng nhẩm tính Chiến Diệp cũng sắp đến nơi rồi, nên vẫn chọn ngồi xuống bên cạnh ông ta.
Chiến T.ử An nhìn khuôn mặt xinh đẹp quyến rũ của Vương Ni, có chút không rời mắt được.
Cô gái này quả thực cực kỳ xinh đẹp, xem ra hắn phải tiếp tục nỗ lực rồi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Ni Ni, bạn anh cho hai tấm vé xem phim mới ra rạp, nếu em có thời gian..."
"Em không có thời gian."
Vương Ni thậm chí không đợi hắn nói xong, trực tiếp từ chối.
Cô ta mới không thèm đi xem phim với cái tên đại thiếu gia trăng hoa như hắn.
Chiến T.ử An lộ vẻ ngượng ngùng, hắn còn chưa kịp nói thời gian, đây là lần đầu tiên hắn bị từ chối một cách triệt để như vậy.
"Ni Ni, không được vô lễ như vậy."
Vương Sùng nghiêm giọng, tâm tư của cô ta, ông ta đương nhiên hiểu rõ.
Vương Ni trực tiếp bĩu môi, ba cô ta rốt cuộc là sao vậy? Rất thân với Chiến T.ử An sao? Tại sao lại phải nói đỡ cho hắn?
"Bác Vương, không sao đâu ạ, cháu chính là thích tính cách chân thật này của Ni Ni, không thích là không thích."
Một câu nói của Chiến T.ử An vừa giải vây cho Vương Ni, lại vừa lấy được hảo cảm của Vương Sùng.
Vương Ni sầm khuôn mặt xinh xắn, không nói gì nữa.
Lúc này chuông cửa ngoài sân vang lên, "Chiến thiếu gia ngài đến rồi."
Tiếng chào hỏi của người hầu, khiến trái tim Vương Ni lập tức nhảy nhót.
Là anh Chiến Diệp, cuối cùng anh ấy cũng đến rồi.
Nụ cười trên mặt Chiến T.ử An bỗng chốc cứng đờ, Nhị thúc sao lại đến vào lúc này?
Chiến Diệp sải những bước chân trầm ổn, đi vào đại sảnh.
Ánh mắt bình tĩnh lướt qua ba người Vương Sùng, Vương Ni, Chiến T.ử An, không chút gợn sóng.
Lúc này Vương Ni đã nhảy chân sáo ra đón bên cạnh anh, đôi mắt sáng lấp lánh.
"Anh Chiến Diệp, người ta đợi anh lâu lắm rồi đấy."
"Nhị thúc."
Chiến T.ử An tuy rất không muốn nhìn thấy Chiến Diệp ở đây, nhưng vẫn cung kính chào hỏi.
Chiến Diệp gật đầu, sau đó nhìn sang Vương Sùng.
"Vương thúc, cháu và Ni Ni đã hẹn hôm nay ra ngoài, xem ra bây giờ không tiện sao?"
Suy cho cùng hiện tại hai nhà Chiến Vương đang có ý định liên hôn.
"Không có gì bất tiện cả, anh Chiến Diệp, sao lại không tiện chứ."