Giọng nói của Bạch Nhất Nguyệt vẫn không nhanh không chậm, nhẹ nhàng bâng quơ, nhưng lại khiến Lý Diễm Mai đang mất đi lý trí phải run lên trong lòng.
Bà ta trừng lớn mắt, nhìn cô đầu cũng không ngoảnh lại mà rời khỏi phòng bệnh.
Một lát sau, bà ta đột nhiên nhận ra điều gì đó, run rẩy giơ hai tay lên.
Đôi bàn tay thô ráp, đầu ngón tay vậy mà dính đầy vết m.á.u.
Bịch!
Bà ta ngồi sụp xuống đất, không thể tin nổi.
Đây là…
Bà ta không có thói quen cắt móng tay thường xuyên, vừa rồi bà ta bóp Bạch Nhất Nguyệt thực sự quá mạnh, móng tay găm vào thịt mà bà ta hoàn toàn không hề hay biết.
Bà ta, thật sự không cố ý…
Bạch Nhất Nguyệt bước ra khỏi phòng bệnh, vừa vặn Chiến Diệp quay lại.
“Tình hình Bạch Linh thế nào?”
Trước khi anh rời đi, Vương Sùng nói với anh độc tính trong người Bạch Linh quá mạnh, cô ta thậm chí không thể cầm cự quá 24 giờ.
“Tạm thời chưa c.h.ế.t được.”
Chiến Diệp: “…”
Cô nói là tạm thời, vậy nghĩa là cô đã biết Bạch Linh chắc chắn phải c.h.ế.t?!
“Em bị thương à?”
Hai cánh tay của cô đầy những vết cào, m.á.u đã chảy xuống nửa cánh tay.
Bạch Nhất Nguyệt cụp mắt xuống, nhìn vào chỗ bị thương.
“Không sao.” Vẻ mặt thản nhiên đó như thể cô hoàn toàn không cảm thấy đau đớn chút nào.
“Tôi đưa em đi tìm bác sĩ xử lý…”
“Không cần.”
Bạch Nhất Nguyệt không cần suy nghĩ, trực tiếp từ chối. Cô chính là bác sĩ giỏi nhất, đâu cần đến người khác. Hơn nữa vết thương ngoài da như thế này, rửa sạch vết m.á.u là sẽ nhanh khỏi thôi.
“Đi thôi.”
Điều khiến cô bất ngờ là Chiến Diệp vậy mà lại kiên trì.
Vài phút sau, Bạch Nhất Nguyệt ngồi trong phòng y tế, cô y tá nhỏ đang giúp cô rửa vết thương.
“Chỉ là vết cào xước, không cần khâu.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Chiến Diệp nhìn những vết m.á.u đó, lặp lại lời bác sĩ vừa nói.
Ánh mắt Bạch Nhất Nguyệt lóe lên, hiếm khi nở một nụ cười lấy lệ với anh.
Nếu cô nhớ không nhầm thì câu này vừa rồi bác sĩ đã nói trực tiếp với cô rồi.
“Có cần băng bó không?” Chiến Diệp rất nghiêm túc hỏi y tá.
Cô y tá ngẩng đầu nhìn chằm chằm vào anh, vậy mà lại ngẩn người ra một cách rõ ràng, đôi mắt ánh lên vẻ si mê.
Bạch Nhất Nguyệt bĩu môi, đúng là một tên “yêu nghiệt” họa quốc ương dân.
“Cô ấy có cần băng bó không?”
Chiến Diệp hiếm khi kiên nhẫn lặp lại một câu hỏi, chỉ là ngữ khí đã rõ ràng nặng nề hơn vài phần.
“A, không cần đâu ạ, vết thương không sâu, chỉ cần chú ý là được.”
Tim cô y tá đập loạn nhịp, chỉ cần được nói chuyện với anh một câu thôi cũng cảm thấy hạnh phúc muốn c.h.ế.t rồi.
“Được rồi, cô ra ngoài đi.”
Chiến Diệp đã gặp quá nhiều phụ nữ như thế này, tuy sắc mặt chưa thay đổi nhiều nhưng khí thế đã trở nên sắc bén hơn hẳn.
Cô y tá lúc này mới hơi hoàn hồn, mồ hôi lạnh toát ra ướt đẫm lưng.
Tiêu rồi, vừa rồi cô ấy vậy mà lại mê trai trước mặt Chiến Diệp, tiêu rồi, tiêu rồi, tiêu rồi…
Bạch Nhất Nguyệt nhìn vẻ mặt chuyển sang kinh hãi trong một giây của cô y tá, phì cười thành tiếng.
Xem ra Chiến Diệp không chỉ nổi danh bên ngoài, mà “hung danh” cũng vang xa không kém.
“Cười cái gì?”
Chiến Diệp nhíu mày, người phụ nữ này thật sự vô tâm vô phế, chẳng biết đau là gì.
“Tôi cười anh dọa người ta sợ c.h.ế.t khiếp.”
Cô y tá gần như chạy biến ra khỏi phòng y tế, đầu cũng không dám ngoảnh lại, chỉ còn lại hai người bọn họ, Bạch Nhất Nguyệt nói chuyện cũng chẳng còn kiêng dè gì.
“Làm sao mà bị thương?”
Chiến Diệp rõ ràng không định tiếp tục chủ đề kia, nhìn thẳng vào vết thương trên tay cô.
Anh mới rời khỏi phòng bệnh mười mấy phút thôi, cô đã khiến mình “đổ m.á.u” rồi.
Bạch Nhất Nguyệt đảo mắt, “Chiến Nhị gia, anh cần gì phải biết rõ còn cố hỏi?”
Người đàn ông thông minh như anh, làm sao có thể không đoán ra được chứ.