“Tiên sinh, ông về rồi, ông mau lên xem tiểu thư đi ạ.”
Vương Sùng vừa mới bước vào cửa nhà, quản gia đã vội vàng lo lắng đón đầu.
“Ni Ni làm sao vậy?”
Ông ta ở bệnh viện quan sát tình hình của Bạch Linh cả đêm, không ngờ trong nhà lại “xảy ra chuyện”?
“Hôm qua sau khi tiểu thư về thì tự nhốt mình trong phòng, cơm cũng không ra ăn, cũng không cho phép ai vào, cứ như vậy cho đến tận bây giờ.”
Bình thường tính tình Vương Ni rất tốt, đây là lần đầu tiên như vậy, người làm trong nhà đều cảm thấy lo lắng không yên.
Vương Sùng lập tức sa sầm mặt mày, đưa cặp táp cho quản gia, rảo bước nhanh lên lầu.
“Ni Ni, mở cửa ra, là ba đây!”
Ông ta gọi liền hai lần, bên trong vẫn không có bất kỳ động tĩnh nào, lập tức cuống lên.
“Đi lấy chìa khóa dự phòng.”
Cạch, cửa phòng mở ra.
“Ni Ni, con định dọa c.h.ế.t ba sao?”
Khi Vương Sùng nhìn thấy Vương Ni đang ngồi yên lành trên ghế sofa, biết là sợ bóng sợ gió một phen, cả người có chút rã rời.
Đứa nhỏ này cũng dọa người quá rồi.
“Ba…”
Vương Ni ngẩng đầu lên, khoảnh khắc nhìn thấy Vương Sùng, hốc mắt đỏ hoe.
“Ni Ni đừng khóc, xảy ra chuyện gì rồi?”
Vương Sùng chỉ có mỗi mụn con gái là Vương Ni, từ nhỏ đến lớn đều nâng như nâng trứng, hứng như hứng hoa, bây giờ thấy cô bé tủi thân như vậy, trái tim ông ta chìm xuống tận đáy.
“Ai bắt nạt con?”
Nghĩ đến việc hôm qua con bé đi cùng Chiến Diệp và Chiến T.ử An, lúc đi vẫn còn vui vẻ, chắc chắn là do một trong hai đứa nó!
Nước mắt Vương Ni vỡ đê, dựa vào lòng ông ta.
“Ba, anh Chiến Diệp đã có vị hôn thê rồi, con và anh ấy không thể ở bên nhau được nữa…”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Cô bé cảm thấy thế giới của mình sụp đổ rồi, tăm tối không còn ánh sáng.
Vương Sùng giây trước còn đang bừng bừng lửa giận, rất nhanh đã hết nóng nảy.
Hóa ra là vậy.
“Ni Ni, Chiến Diệp… không hợp với con.”
Thực ra ông ta đã sớm muốn con bé từ bỏ ý định với Chiến Diệp rồi, nhưng dù ông ta có khuyên, chắc chắn con bé cũng sẽ không nghe lời.
Vương Ni bỗng ngồi thẳng dậy, không thể tin nổi nhìn chằm chằm Vương Sùng.
“Ba, chẳng lẽ ba cũng biết từ sớm rồi sao?”
Bây giờ, cô bé thậm chí cảm thấy mình bị tất cả mọi người “lừa dối”.
“Ba không biết. Chiến Diệp cũng chưa từng nhắc với ba, nhưng cậu ấy đã ở tuổi này rồi, cho dù có đính hôn cũng chẳng lạ.”
Vương Sùng quả thực không biết, nhưng chẳng những không bất ngờ, ngược lại còn cảm thấy nằm trong dự liệu.
“Ba, ba biết mà, con đã thích anh ấy từ rất lâu rất lâu rất lâu rồi, nếu anh ấy muốn kết hôn, tại sao người đó không thể là con?”
Vương Ni thật sự nghĩ không thông, đặc biệt là cô gái sắp gả cho Chiến Diệp lại là Bạch Nhất Nguyệt. Khoảng cách giữa cô bé và Bạch Nhất Nguyệt, chỉ cần là người có mắt đều có thể phân biệt được.
Vương Sùng biết con gái sẽ không dễ dàng từ bỏ, nhưng cũng không nỡ nhìn con bé tự hành hạ mình như vậy, thở dài một hơi, vẻ mặt nghiêm trọng hơn vài phần.
“Ni Ni, bất kể là con, hay là bất kỳ cô gái nào, gả cho Chiến Diệp đều định trước chỉ là một bi kịch.”
Ông ta từng hứa với Chiến Diệp sẽ giữ bí mật về bệnh tình của anh, nhưng để an ủi Vương Ni, ông ta vẫn chọn cách “bán đứng” Chiến Diệp.
Vương Ni hơi sững sờ, kinh ngạc mở miệng: “Tại sao ạ?”
Anh Chiến Diệp hoàn hảo như vậy, gả cho anh ấy phải là hạnh phúc to lớn mới đúng.
“Chuyện này ba chỉ nói cho một mình con biết, con nhất định phải giữ bí mật.”
“Con sẽ giữ bí mật, ba mau nói đi ạ.”
Chỉ cần là chuyện liên quan đến Chiến Diệp, Vương Ni lúc nào cũng nóng lòng như vậy.
“Thực ra… ngày tháng của Chiến Diệp không còn nhiều nữa…”