Trọng Sinh Hào Môn Tiểu Kiều Tức

Chương 204: Cơn Thịnh Nộ Của Vương Sùng Và Ca Phẫu Thuật Thần Kỳ



 

“Viện trưởng Vương, đây là kết quả kiểm tra mới nhất của Lý Miêu.”

 

Trong phòng họp, bầu không khí áp lực và căng thẳng.

 

Bệnh viện của họ một tháng rưỡi trước đã tiếp nhận một bệnh nhân u não chỉ mới 7 tuổi, tình trạng của đứa bé này vô cùng phức tạp, hơn nữa vị trí khối u cũng cực kỳ hiếm gặp, qua đ.á.n.h giá tổng hợp của bệnh viện, tỷ lệ phẫu thuật thành công chỉ có 2%.

 

Từ bỏ phẫu thuật, cô bé ít nhất còn sống được khoảng một năm, nếu phẫu thuật, sẽ có thể c.h.ế.t ngay trên bàn mổ bất cứ lúc nào.

 

Trong tình huống này, phía bệnh viện đã trực tiếp từ bỏ phẫu thuật.

 

Nửa tháng trước Lý Miêu đã làm thủ tục xuất viện, nhưng ngay hai ngày trước, cô bé lại được đưa vào bệnh viện.

 

Lần này không phải vì bệnh tình tái phát, mà là đã làm xong phẫu thuật mở hộp sọ, cần hồi phục và điều trị hậu phẫu.

 

Lúc đó cả bệnh viện đều bị chấn động, bao gồm cả Viện trưởng Vương Sùng, tất cả các bác sĩ chuyên khoa đều tiến hành hội chẩn.

 

Kết quả hội chẩn là, khối u não đã được cắt bỏ thành công, hơn nữa sự hồi phục sau phẫu thuật vô cùng hoàn hảo.

 

“Các người thấy thế nào?”

 

Vương Sùng căng thẳng cơ mặt. Tuy phẫu thuật thành công là chuyện tốt, nhưng dù sao đây cũng là bệnh nhân đã bị bệnh viện bọn họ tuyên án “tử hình”.

 

Bây giờ ca bệnh này bị tất cả các bệnh viện ở Thánh Đô, còn cả giới y học đồn đại ầm ĩ. Bên ngoài đều nói Bệnh viện Thánh Đô danh tiếng lẫy lừng, tất cả bác sĩ cộng lại thậm chí không bằng một thầy t.h.u.ố.c chân đất!

 

Đây đối với bệnh viện quả thực là một sự sỉ nhục trần trụi!

 

Các bác sĩ ngồi đó nhìn nhau, người nào người nấy vẻ mặt đều nặng nề.

 

“Viện trưởng Vương, có lẽ… có lẽ là ăn may chăng?”

 

Tỷ lệ phẫu thuật thành công chỉ có 2%, cái vị Thần y gì đó vừa khéo vận khí tốt, vớ được cái 2% này.

 

Bốp!

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Tập tài liệu bị Vương Sùng đập mạnh xuống bàn, phát ra tiếng vang ch.ói tai.

 

“Ăn may? Đây là lời mà một bác sĩ chuyên nghiệp nên nói sao?”

 

Tiếng quát trầm thấp, không giận mà uy.

 

Cả văn phòng lập tức im phăng phắc, trong lòng mỗi người gần như đều có một tiếng nói.

 

Ca phẫu thuật này bọn họ không làm được, thậm chí ngay cả Viện trưởng Vương Sùng cũng không làm được, hoặc là cả cái Thánh Đô này, các bệnh viện đều không tìm ra được một bác sĩ nào có thể làm tốt ca phẫu thuật này.

 

“Cha mẹ của Lý Miêu có nói phẫu thuật được thực hiện ở đâu không?”

 

Một lát sau, Vương Sùng nén giận hỏi.

 

Ông ta tuyệt đối không cho phép uy quyền của bệnh viện, uy quyền của ông ta bị khiêu khích như vậy.

 

“Họ nói không biết, chỉ là đưa đứa bé đến tay vị Thần y kia, một ngày sau Thần y giao trả đứa bé đã làm xong phẫu thuật cho họ.”

 

“Hoang đường!”

 

Vương Sùng quả thực khó tin nổi, chẳng lẽ bọn họ ngay cả đối phương rốt cuộc là ai, thân phận thật sự cũng không hỏi rõ, mà đã nguyện ý giao tính mạng con mình cho một người lạ?

 

“Viện trưởng Vương, ngài cũng biết tình trạng của Lý Miêu mà…”

 

Những lời còn lại, những người khác không dám nói thêm câu nào.

 

Một đứa trẻ đã định sẵn sẽ c.h.ế.t, đột nhiên xuất hiện một người nói có thể cứu sống nó, hơn nữa không cần bất kỳ tiền khám chữa bệnh nào, đổi lại là bất kỳ ai trong số họ ngồi đây, e rằng cũng sẽ đưa ra lựa chọn tương tự.

 

Ngực Vương Sùng phập phồng kịch liệt, lửa giận bốc lên ngùn ngụt.

 

“Liên hệ với các bệnh viện khác, tất cả các bệnh viện, phòng khám có tư cách phẫu thuật đều bao gồm trong đó, nhất định phải tra ra người phụ nữ kia rốt cuộc đã tiến hành phẫu thuật ở đâu!”

 

Một ca đại phẫu thuật lớn như vậy, cần không chỉ là bàn mổ, mà còn đủ loại máy móc tinh vi và trợ thủ giàu kinh nghiệm. Đã xác định phẫu thuật được tiến hành ngay tại Thánh Đô, ông ta không tin không lôi ra được vị Nguyệt Thần Y hành tung quỷ dị này!