“Chiến Nhị gia, chuyện tối nay, cảm ơn anh.”
Trên hành lang tầng hai, Bạch Nhất Nguyệt nói lời cảm ơn với Chiến Diệp.
Mặc dù cô làm gì, bất kỳ ai cũng không có quyền can thiệp, nhưng nếu anh chỉ cần truy hỏi một câu, có lẽ sự khiêu khích của Bạch Linh đã thành công rồi.
Cho nên cô cảm ơn sự không truy hỏi của anh, còn về lý do tại sao anh không truy hỏi, đương nhiên không phải vì sự tin tưởng giữa hai người, mà chỉ là do anh không quan tâm mà thôi.
Điểm này cô cũng biết rõ trong lòng.
“Cô và em gái cô dường như không thân thiện lắm.”
Chiến Diệp dùng từ “dường như” một cách đầy hàm ý.
“Phải.”
Bạch Nhất Nguyệt không cần suy nghĩ, gia đình ba người bọn họ chuyển đến Chiến gia cũng đã được một thời gian, phàm là người có mắt đều có thể nhìn ra quan hệ của họ, cho nên chuyện này chẳng có gì phải phủ nhận.
“Tôi có mang về một chai rượu vang khá ngon, có hứng thú uống một ly không?”
Điều khiến cô bất ngờ là Chiến Diệp lại chủ động đưa ra lời “mời”.
Ánh mắt dò xét đ.á.n.h giá anh, sau khi anh trở về lần này, dường như thái độ đối với cô đã thay đổi đôi chút.
“Được thôi.”
Vài phút sau, Bạch Nhất Nguyệt ngồi trong phòng Chiến Diệp.
Bốp!
Nút bần của chai rượu vang bật ra theo đường gân hơi nổi lên trên cánh tay Chiến Diệp.
Rất nhanh, ly rượu vang đỏ được đưa đến trước mặt Bạch Nhất Nguyệt.
Bạch Nhất Nguyệt nhận lấy ly rượu, nhìn màu sắc sóng sánh trong ly và ngửi mùi hương thoang thoảng tỏa ra, quả thực là rượu ngon.
Cũng không khách sáo, cô trực tiếp nhấp một ngụm.
Chiến Diệp nhìn động tác thành thục của cô, hoàn toàn không có chút bỡ ngỡ nào của người lần đầu uống rượu vang.
“Thế nào?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Rượu của Chiến Nhị gia, đương nhiên là không tệ.”
Khóe miệng Chiến Diệp nhếch lên một nụ cười nhạt, ánh mắt nhìn cô càng thêm thâm sâu.
“Tôi còn tưởng ba mẹ cô sẽ cấm các cô uống rượu.”
Hoặc nên nói là, trước khi đến Thánh Đô, họ sống ở thôn quê nhỏ bé, lại là con gái, làm sao có cơ hội uống rượu?
Bạch Nhất Nguyệt đương nhiên hiểu rõ sự thăm dò của anh, cũng cười theo, nhẹ nhàng đặt ly xuống.
“Chiến Nhị gia, đặc biệt gọi tôi vào đây, chắc không chỉ đơn giản là mời tôi uống rượu chứ?”
Chiến Diệp “ừ” một tiếng, hai chân vắt chéo, dựa vào ghế sofa, toàn thân toát lên vẻ lười biếng.
“Bạch Nhất Nguyệt, tôi nghĩ chúng ta có thể giảng hòa.”
Từ những gì anh điều tra về cô, trước khi đến Thánh Đô, cô thực sự luôn sống ở ngôi làng nhỏ đó, căn bản không có cơ hội tiếp xúc với người ngoài làng, cho nên dù trên người cô còn nhiều điểm nghi vấn, nhưng vẫn có thể loại trừ khả năng cô là gián điệp do người khác cố tình cài vào.
Những ngày qua, anh gần như luôn nhắm vào cô, nhưng mấy hôm nay anh chợt phát hiện ra họ thực chất là cùng một loại người.
Thông minh, tâm cơ, kiêu ngạo, ngoại trừ bản thân ra thì sẽ không tin tưởng bất kỳ ai.
Bạch Nhất Nguyệt có chút bất ngờ, nhưng cũng chỉ trong chốc lát mà thôi.
“Tôi và Chiến Nhị gia có gì bất hòa sao?”
Chiến Diệp cười.
Thâm sâu khó lường.
“Cô căn bản không muốn gả cho tôi, hay nói đúng hơn là cô căn bản không muốn gả cho bất kỳ ai trong Chiến gia. Việc cô tranh giành hôn ước này, là để tạm thời lợi dụng Chiến gia cũng được, hay vì mục đích không thể cho ai biết nào khác cũng được, tôi đều không có hứng thú muốn biết. Tôi đồng ý đính hôn với cô, về mặt đối ngoại, tôi có thể là vị hôn phu tốt nhất của cô...”
“Vậy còn đối nội?”
Đôi mắt Bạch Nhất Nguyệt sáng rực, người đàn ông này dường như đã tinh tường nhìn thấu mọi chuyện, nhưng cô không bận tâm, ngược lại cảm thấy đối xử với cô như vậy, cả anh và cô đều thoải mái hơn.
“Đối nội...”
Giọng Chiến Diệp cố ý kéo dài, đôi mắt sâu thẳm dán c.h.ặ.t lên khuôn mặt cô.