Đoạn đường rừng dài hai ba cây số, Bạch Nhất Nguyệt luôn đi sát bên cạnh Chiến Diệp, không hề bị tụt lại một khắc nào.
“Thể lực của em không tệ.”
Ánh trăng kéo dài bóng của hai người, Chiến Diệp nhìn sang cô, buông lời khen ngợi.
Thực ra anh rất ít khi khen ai, cho dù cấp dưới có hoàn thành nhiệm vụ hay huấn luyện gian khổ đến mức nào.
“Cảm ơn đã quá khen.”
Chỉ đi vài bước chân thôi mà, Bạch Nhất Nguyệt thực sự không cảm thấy có gì to tát. Kiếp trước khi ở căn cứ kia, có ngày nào mà cô không phải huấn luyện giải phẫu quá tải đâu.
Giữa hai người lại rơi vào trầm mặc, trong bụi cỏ thỉnh thoảng truyền đến tiếng dế kêu.
“Đợi sau khi trở về, có lẽ phải chuẩn bị công việc đính hôn, tốt nhất em nên chuẩn bị tâm lý một chút.”
Chiến Diệp chủ động phá vỡ sự yên tĩnh. Khi không nói chuyện, ngay cả anh cũng cảm nhận rõ bầu không khí mất tự nhiên khó tả giữa hai người.
Bạch Nhất Nguyệt: “…”
Đính hôn còn cần chuẩn bị sao? Chẳng lẽ không phải đến ngày thì trực tiếp xuất hiện là được?
“Em sẽ không nghĩ lễ đính hôn của Chiến gia đơn giản như vậy chứ? Mặc dù tôi cũng rất không thích phô trương lãng phí, nhưng mà…”
“Nhưng Chiến gia vẫn muốn tổ chức một buổi lễ đính hôn phù hợp với thân phận Chiến Nhị gia của anh, đúng không?”
Bạch Nhất Nguyệt trực tiếp cắt ngang lời giải thích phía sau của Chiến Diệp.
Chiến Diệp cười như không cười, gật đầu.
Quả thực là như vậy, trong chuyện này anh không thể lay chuyển được ba mẹ.
“Theo thỏa thuận giữa chúng ta, hình như tôi cũng chẳng có quyền lựa chọn nào. Nhưng anh vẫn nên nói với họ một tiếng, cố gắng làm đơn giản thôi, anh cũng nên hiểu tính cách của tôi…”
Quy tắc rườm rà thì Bạch Nhất Nguyệt không ngại, nhưng nếu có người cố tình nhân cơ hội gây khó dễ, cô chưa chắc sẽ phối hợp đâu.
“Cái này đương nhiên…”
“Cứu mạng với…”
Trong khu rừng yên tĩnh, đột nhiên truyền đến một tiếng kêu cứu, nghe vô cùng quỷ dị trong màn đêm.
Chiến Diệp và Bạch Nhất Nguyệt gần như dừng lại cùng lúc, nhìn nhau một cái, ánh mắt đều hiện lên vẻ đề phòng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Em ở lại đây, tôi qua đó xem sao.” Chiến Diệp quyết đoán nói.
“Được.”
Bạch Nhất Nguyệt vẫn không hề dây dưa dài dòng.
Bóng dáng Chiến Diệp men theo hướng âm thanh truyền đến, rất nhanh đã biến mất trong ánh trăng.
Bạch Nhất Nguyệt đứng tại chỗ, cẩn thận quan sát tình hình xung quanh.
Thị lực của cô cực tốt, cho dù là trong đêm tối cũng có thể nhìn xa hơn người bình thường rất nhiều.
Ba phút…
Năm phút…
Thiếu vắng Chiến Diệp bên cạnh, thời gian dường như trôi qua đặc biệt chậm chạp.
Tiếng bước chân sột soạt vang lên khiến thần kinh Bạch Nhất Nguyệt lập tức căng thẳng.
Nín thở, dỏng tai lên nghe, chỉ trong chốc lát, sắc mặt cô đã thay đổi.
Người đến không phải là Chiến Diệp, những âm thanh đó hỗn loạn, thậm chí không phải chỉ có một người.
Gần như chỉ trong nháy mắt, trên tay Bạch Nhất Nguyệt đã xuất hiện loại độc d.ư.ợ.c có thể g.i.ế.c người trong một đòn.
Khu rừng tuy lớn nhưng muốn trốn đi lại rất khó, hơn nữa dường như cũng không còn kịp nữa rồi.
Dưới ánh trăng, vài bóng đen đã xác định chính xác vị trí của cô, lao nhanh tới.
Bạch Nhất Nguyệt chưa bao giờ là người ngồi chờ c.h.ế.t, đã không thể trốn thì chạy.
Không cần suy nghĩ, cô trực tiếp chạy về hướng Chiến Diệp vừa rời đi.
E rằng mục tiêu của những kẻ này là cô, Chiến Diệp đã trúng kế điệu hổ ly sơn của bọn chúng.
Giờ khắc này, đầu óc cô ngược lại vô cùng tỉnh táo, hoặc là g.i.ế.c sạch những kẻ phía sau, hoặc là hội hợp với Chiến Diệp, nếu không cô sẽ không có đường sống!
“Đại ca, nó phát hiện ra chúng ta rồi.”
“Đừng nói nhảm, đuổi theo!”
Giọng nói âm u của gã đàn ông phía sau lọt vào tai Bạch Nhất Nguyệt rõ mồn một, quả nhiên đúng như cô dự đoán…