Lý Diễm Mai tức đến nổ phổi, cánh tay giơ cao định giáng xuống một cái tát, thì từ dưới lầu, giọng nói đầy vui mừng của Lưu Quỳnh Hoa đột ngột vọng qua cánh cửa đang mở toang.
“Chiến Diệp, con về rồi!”
Mọi cơn giận dữ, mọi động tác trong nháy mắt đều cứng đờ lại.
Chiến Diệp đã về?!
Sắc mặt Lý Diễm Mai biến đổi liên tục. Hiện tại Chiến Diệp đối xử với Bạch Nhất Nguyệt rất tốt, nếu cái tát này của bà ta giáng xuống mà để anh biết được thì…
Bạch Nhất Nguyệt đứng nguyên tại chỗ, không tránh không né, chỉ có đôi mắt ngày càng trở nên thâm sâu.
Cái tát trong dự liệu đã không rơi xuống, tất cả là nhờ Chiến Diệp.
Lý Diễm Mai hít sâu một hơi, ho khan một tiếng, không cam lòng thu cánh tay về.
“Lần này tao nể mặt ba mày nên không so đo với mày.”
Bây giờ trong đầu bà ta chỉ còn lại một ý niệm duy nhất, đó là phải rời khỏi căn phòng này trước khi Chiến Diệp lên lầu.
“Khoan đã…”
Lý Diễm Mai vừa đi tới cửa, giọng nói của Bạch Nhất Nguyệt trong phòng lại vang lên, lần này còn lạnh lẽo hơn cả lúc trước.
“Mang những thứ chướng mắt này đi.”
Cô đương nhiên đang nói đến xấp tài liệu mà Lưu Quỳnh Hoa chuẩn bị để làm khó cô, thứ mà bà ta vừa mang vào.
“Bạch Nhất Nguyệt, mày đừng có được đằng chân lân đằng đầu…”
“Bà còn hét nữa, Chiến Diệp sẽ lên tới nơi đấy.”
Bạch Nhất Nguyệt châm chọc một câu. Đã bà ta để ý đến Chiến Diệp như vậy, nếu cô không lợi dụng thì quả thực là quá “có lỗi” với bà ta rồi.
Quả nhiên, Lý Diễm Mai vừa nghe đến tên Chiến Diệp liền nghiến răng ken két.
“Không nhớ kỹ quy trình đính hôn, đến lúc đó người mất mặt cũng là mày thôi!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Bà ta hung hăng ném lại một câu, nhưng vẫn quay lại cầm lấy xấp tài liệu kia…
“Chiến Diệp, mấy ngày nay rốt cuộc con đi đâu vậy? Mẹ lo cho con muốn c.h.ế.t.”
Lưu Quỳnh Hoa nhìn Chiến Diệp từ trên xuống dưới, từ trước ra sau, hận không thể kiểm tra anh từ trong ra ngoài một lượt.
Chiến Diệp mặt không cảm xúc nhìn bà ta: “Con chỉ đi xử lý công việc thôi, lo lắng cái gì?”
Giọng nói không cao không thấp, rất tùy ý, nhưng lại khiến nụ cười trên mặt Lưu Quỳnh Hoa cứng đờ.
Bà ta đã xác nhận với bên kia rồi, những kẻ bà ta thuê đều đã c.h.ế.t sạch, không chừa một mống, rõ ràng tất cả bọn chúng đều bị một mình Chiến Diệp g.i.ế.c c.h.ế.t.
C.h.ế.t vài mạng người, bà ta căn bản không để trong lòng, điều bà ta lo lắng hơn là đứa con trai này của bà ta có bị thương hay không, và còn… liệu anh có biết được điều gì hay không?
“Mẹ… Mẹ không có tin tức của con, chẳng lẽ không nên lo lắng sao? Bạch Nhất Nguyệt cũng đã về rồi, mẹ hỏi gì con bé cũng không nói, ai biết được hai đứa có chuyện gì giấu mẹ hay không.”
Dù trong lòng Lưu Quỳnh Hoa đang thấp thỏm lo âu, nhưng ngoài mặt lại không hề biểu lộ ra chút nào.
“Ba con đã dặn dò rồi, bảo mẹ đích thân lo liệu lễ đính hôn cho con, cứ làm theo quy cách của anh cả con.”
Vế trước là giải thích, vế sau trực tiếp lảng sang chuyện khác.
“Chuyện đính hôn, cố gắng làm đơn giản thôi, con không thích quá phô trương. Hơn nữa, ngày giờ tốt nhất có thể dời lại sau một chút.”
Chiến Diệp suy nghĩ rất rõ ràng, nếu anh phẫu thuật không thành công, thời gian còn lại tối đa chỉ có hai tháng, thực sự không cần thiết phải kéo một cô gái vào vũng lầy này.
Lưu Quỳnh Hoa đương nhiên không biết những điều này, bà ta chỉ nghe thấy anh muốn hoãn lễ đính hôn, đôi mắt lập tức sáng rực lên.
“Đúng vậy, mẹ cũng cảm thấy tháng sau thì gấp gáp quá. Ba con hiện giờ không có nhà, đợi ông ấy về mẹ sẽ nói rõ ý của con với ông ấy.”
“Ừm.”
Chiến Diệp đáp một tiếng. Ít nhất cũng phải đợi sau khi phẫu thuật xong…
“Bà thông gia, ngày giờ Chiến lão gia đã định, sao có thể nói đổi là đổi được chứ.”
Lý Diễm Mai vừa xuống được nửa cầu thang, đúng lúc nghe thấy cuộc đối thoại của hai mẹ con, lập tức cuống lên.