Phòng giải phẫu.
“Những gì tôi nói cậu đã nhớ kỹ chưa?” Bạch Nhất Nguyệt chưa từng nghĩ có một ngày mình lại kiên nhẫn đi dạy một người mới như vậy.
Trương Chiêu căng cứng người, gật đầu. Thực tế, cậu ta chưa bao giờ tập trung như lúc này, thậm chí phải huy động toàn bộ tế bào não mới có thể ghi nhớ không sót một chữ những gì cô vừa nói.
“Tốt, về nhà luyện tập, mỗi ngày không được ít hơn hai tiếng.”
“Tôi sẽ làm.”
Bây giờ Trương Chiêu đã khâm phục Bạch Nhất Nguyệt đến cực điểm, cậu ta càng lúc càng chắc chắn cô là một “cao nhân ẩn thế”.
Những gì cần nói cũng đã nói gần hết, Bạch Nhất Nguyệt thả lỏng nét mặt, vươn vai một cái.
“Chỗ này cậu dọn dẹp đi, tôi về trước đây.”
“Vâng.” Trương Chiêu cung kính đáp lời, hoàn toàn không cảm thấy việc Bạch Nhất Nguyệt ra lệnh có gì không đúng.
Bạch Nhất Nguyệt đi đến cửa phòng giải phẫu, chuẩn bị mở cửa, nhưng sau khi vặn tay nắm cửa, sắc mặt cô bỗng căng lại.
“Sao thế?” Trương Chiêu nhận ra sự khác thường của cô, nhanh ch.óng bước tới.
“Cửa bị người ta khóa từ bên ngoài rồi.” Bạch Nhất Nguyệt lạnh lùng nói. Lúc Nguyên Nham Đông rời đi vẫn còn bình thường, khi đó hai người họ vẫn ở bên trong, ông ấy đương nhiên sẽ không phạm phải sai lầm cấp thấp này. Cho nên chắc chắn là có người vừa mới đến, biết hai người họ ở bên trong nên cố tình khóa lại.
“Không thể nào, để tôi thử xem.” Trương Chiêu dùng sức vặn tay nắm cửa, nhưng nó vẫn không nhúc nhích. Sau vài lần, cậu ta cũng đành bất lực buông tay.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Ai mà thất đức thế, làm ra loại chuyện này?” May mà ở đây có hai người bọn họ, nhỡ đâu chỉ có một mình cô bị nhốt ở đây...
“Cậu có mang điện thoại không?” Bạch Nhất Nguyệt hỏi. Ở đây chỉ có một lối ra là cửa chính, muốn ra ngoài bắt buộc phải liên lạc gọi người đến mở cửa.
“Không có.” Trương Chiêu mếu máo. Trước đó Nguyên Nham Đông đã nói học tiết của ông ấy bắt buộc phải tắt điện thoại, đến phòng giải phẫu cũng không được mang theo.
Mặt Bạch Nhất Nguyệt đen lại. Nếu ở đây chỉ có một mình cô thì dễ xử lý, trong không gian có thiết bị liên lạc, nhưng bây giờ có cả Trương Chiêu, cô không thể đột nhiên biến mất được.
“Không sao đâu, chúng ta đợi thêm chút nữa, muộn một chút chắc sẽ có người qua đây.” Trương Chiêu còn tưởng cô sợ hãi, vội vàng an ủi.
“Cậu chắc chắn hôm nay sẽ còn người đến phòng giải phẫu sao?” Bạch Nhất Nguyệt trợn trắng mắt. Nếu cô nhớ không lầm, hôm nay cả khoa y chỉ có bọn họ có tiết giải phẫu. Cái nơi thế này ngoài lúc lên lớp ra, ai lại chủ động mò đến chứ?
Trương Chiêu cười chột dạ, cũng cảm thấy hình như mình đang tự lừa mình dối người.
“Có... có lẽ vậy...”
“Mặc kệ có lẽ hay không, không ra được thì đành phải đợi thôi.” Bạch Nhất Nguyệt rất bình tĩnh xoay người, chọn một chỗ ngồi khá thoải mái rồi ngồi phịch xuống...
“Chiến T.ử An, anh có biết mình đang nói gì không?” Trên sân thượng, Vương Ni thậm chí còn nghi ngờ có phải tai mình có vấn đề rồi không. Vừa nãy Chiến T.ử An lại nói muốn giúp cô ta theo đuổi Chiến Diệp?! Loại lời này sao có thể thốt ra từ miệng hắn được?
“Tôi rất rõ ràng. Cô cứ nói xem có được không? Là theo đuổi tình yêu đích thực của cô, hay là đính hôn với tên công t.ử đào hoa là tôi đây?” Chiến T.ử An lặp lại một lần nữa. Nếu đối phương là một cô gái hoàn hảo như Vương Ni, bên phía nhị thúc hắn vẫn có khả năng sẽ “hồi tâm chuyển ý”.
“Tại sao? Chiến T.ử An, bây giờ tôi thực sự không nghĩ ra, tại sao anh lại muốn giúp tôi? Cho tôi một lý do!” Vương Ni dùng ánh mắt dò xét đ.á.n.h giá hắn, luôn cảm thấy lời đề nghị này của hắn chẳng có ý tốt đẹp gì.