“Chú Vương, cháu không mời mà đến, không làm phiền chú chứ ạ?”
Sau khi gặp Vương Sùng, Bạch Linh thể hiện hoàn hảo sự ngoan ngoãn của một cô gái nhỏ, ngay cả ánh mắt nhìn ông ta cũng mang ba phần sùng bái, bảy phần cung kính.
Vương Sùng quả thực có chút bất ngờ trước chuyến viếng thăm lần thứ hai của cô ta, nhưng vẫn luôn giữ nụ cười của một bậc trưởng bối, vô cùng chừng mực.
“Sao lại thế được. Hôm nay cháu không đi học à?”
Con bé này đột nhiên tìm đến, chắc chắn không phải là không có việc gì.
“Sáng nay không có môn học nào quan trọng, nên cháu muốn đến thăm chú ạ.”
“Tốt, hiếm khi cháu có lòng như vậy.”
Vương Sùng trông có vẻ vô cùng vui vẻ, giọng nói hiền từ, ôn hòa.
“Chú Vương, thực ra hôm nay cháu đến là có chuyện muốn nhờ chú giúp đỡ.”
Bầu không khí đang tốt, sự căng thẳng của Bạch Linh cũng giảm bớt đi nhiều, cô ta bắt đầu đi vào vấn đề chính.
“Đều là người một nhà cả, chỉ cần nằm trong khả năng của chú, cháu cứ nói đi.”
Vương Sùng vừa nói vừa nâng tách trà trước mặt lên, rủ mắt xuống.
“Chuyện là thế này ạ. Hiện tại cháu đang học năm nhất khoa Y Đại học Thánh Đô. Hoàn cảnh của cháu và mẹ, chắc hẳn chú Vương cũng biết. Bây giờ chúng cháu đang sống ở Chiến gia, tuy không lo cái ăn cái mặc, nhưng suy cho cùng cũng là ăn nhờ ở đậu.
Cháu nghĩ mình cũng không còn nhỏ nữa, nên gánh vác kinh tế gia đình. Vì vậy cháu muốn hỏi chú Vương, chú có thể giúp cháu sắp xếp một cơ hội thực tập tạm thời ở bệnh viện được không ạ?
Cho dù chỉ là phụ trách dọn dẹp vệ sinh trong bệnh viện cũng được ạ.”
Bạch Linh suy tính rất rõ ràng. Muốn kéo gần khoảng cách với Vương Sùng, cách duy nhất là phải thường xuyên tiếp xúc, gặp gỡ. Sớm muộn gì cô ta cũng sẽ tìm được cơ hội khiến Vương Sùng phải coi trọng mình.
“Cháu muốn đến bệnh viện của chúng ta thực tập?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Vương Sùng không ngờ cô ta lại nói đến chuyện này.
Phải biết rằng Bệnh viện Trung tâm Thánh Đô không phải là nơi ai muốn vào cũng được, cho dù chỉ là một nhân viên tạp vụ phụ trách dọn dẹp.
Bạch Linh vội vàng gật đầu: “Có được không ạ?”
Với thân phận của ông ta, chắc chắn là không có vấn đề gì, chỉ xem ông ta có đồng ý hay không thôi.
“Chỗ chú thì đương nhiên không thành vấn đề...” Vương Sùng nhanh ch.óng lên tiếng.
Bạch Linh mừng rỡ ra mặt, mọi chuyện đều nằm trong dự liệu của cô ta.
“Nhưng bệnh viện suy cho cùng cũng có nội quy, quy chế. Hơn nữa, để cháu làm tạp vụ thì thật là uổng phí nhân tài. Nhưng nếu làm bác sĩ thực tập, cháu lại mới chỉ nhập học khoa Y Thánh Đô, điều kiện và thâm niên đều chưa đủ. Hay là để chú xem xét sắp xếp cho cháu sau nhé.”
Vương Sùng nói một tràng vô cùng khéo léo, hoàn toàn không đưa ra câu trả lời trực diện.
Nụ cười trên mặt Bạch Linh lập tức đông cứng, có phần gượng gạo. Nhưng dù vậy, cô ta vẫn không để lộ nửa điểm không vui.
“Vâng, cháu đợi sự sắp xếp của chú Vương ạ. Cháu cũng hiểu rõ hoàn cảnh của mình. Nhưng trước đây khi còn ở quê, ngày nào cháu cũng theo sát bên cạnh ba, được ba tận tình chỉ bảo, cũng tích lũy được chút kinh nghiệm. Xin chú Vương yên tâm, nếu cháu thực sự có thể vào làm, nhất định sẽ không làm mất mặt chú đâu ạ.”
Vương Sùng nghe những lời lẽ lanh lợi của cô ta, bất giác lại có thêm vài phần đ.á.n.h giá mới.
Bạch Thành Chí thế mà lại sinh được một đứa con gái không tồi.
“Chú Vương, thời gian cũng không còn sớm nữa, cháu không làm phiền chú nữa ạ.”
Bạch Linh biết điểm dừng, đứng dậy cáo từ.
“Tiểu thư, cô dậy rồi ạ.”
Đúng lúc cô ta chuẩn bị rời đi, từ phía cầu thang dẫn lên lầu hai vang lên một giọng nói cung kính.
Bạch Linh nhìn theo ánh mắt của Vương Sùng. Ngoại trừ bản thân ông ta ra, cô ta gần như mù tịt về hoàn cảnh gia đình ông. Bây giờ nghe nói ông ta còn có một cô con gái, trong chốc lát cô ta cũng đ.â.m ra tò mò...