Trọng Sinh Hào Môn Tiểu Kiều Tức

Chương 290: Phượng Hoàng Lửa Trong Bộ Váy Dạ Hội



 

“Phu nhân, bà xem có hài lòng không?”

 

Quản lý nở nụ cười rạng rỡ, dò hỏi ý kiến của Lưu Quỳnh Hoa.

 

Thực ra ngay cả ông ta cũng bị kinh ngạc. Làm việc ở cửa hàng này, ông ta đã gặp qua đủ loại khách hàng, thiên kim tiểu thư, phu nhân, quý bà, phàm là người có chút thân phận, địa vị ở Thánh Đô đều là khách quen ở đây.

 

Thế nhưng ông ta thực sự chưa từng thấy người phụ nữ nào có tỷ lệ cơ thể đẹp hơn cô gái mà Lưu Quỳnh Hoa đưa tới này.

 

Có thể thấy ông trời vẫn rất công bằng, tuy cho cô một gương mặt không được hoàn hảo, nhưng lại bù đắp cho cô một vóc dáng hoàn mỹ mà bao người mơ ước.

 

“Hài lòng, hài lòng, quả thực là quá hài lòng.”

 

Chưa đợi Lưu Quỳnh Hoa có phản ứng, Lý Diễm Mai đã phấn khích đứng dậy, đi quanh Bạch Nhất Nguyệt hai vòng.

 

Trước đây ở quê, chuyện ăn mặc của cô bà ta đều khá “tùy ý”, không ngờ con bé này lại trổ mã được vóc dáng đẹp đến thế.

 

Bạch Nhất Nguyệt hiện tại chẳng cần nói gì, chỉ cần đứng yên ở đó, khí chất cao quý toát ra từ trong ra ngoài so với Lưu Quỳnh Hoa cũng chẳng hề kém cạnh.

 

Ổ gà cũng có thể bay ra phượng hoàng vàng, nói trắng ra vẫn là do gen của người làm mẹ như bà ta tốt.

 

Gương mặt Lưu Quỳnh Hoa gần như sa sầm xuống đất, bà ta không ngờ rằng chỉ thay một bộ quần áo, hình tượng và khí chất của Bạch Nhất Nguyệt lại có thể thay đổi lớn đến vậy.

 

“Khụ! Khụ!”

 

Hai tiếng ho khan cắt ngang sự kích động và hưng phấn của Lý Diễm Mai.

 

“Quần áo thì không tệ, nhưng cũng quá đơn điệu rồi, mặc bộ này, người ngoài không biết còn tưởng Chiến gia chúng tôi có chuyện gì buồn đấy.”

 

Trên mặt bà ta, trong giọng nói hoàn toàn thể hiện sự chê bai và bất mãn đối với bộ lễ phục mà Bạch Nhất Nguyệt tự chọn.

 

Nụ cười của Lý Diễm Mai lập tức đông cứng, nhìn Lưu Quỳnh Hoa, rồi lại nhìn Bạch Nhất Nguyệt vẫn giữ vẻ mặt vô cảm.

 

“Ha ha, nhìn kỹ thì đúng là có hơi đơn giản, dù sao cũng là chuyện vui, màu sắc rực rỡ chút vẫn tốt hơn.”

 

Bà ta vừa hùa theo Lưu Quỳnh Hoa, vừa ra hiệu bằng mắt cho Bạch Nhất Nguyệt.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

“Nhất Nguyệt à, con đi thử bộ khác xem.”

 

Dù sao cũng đã đến rồi, lễ phục đẹp thế này, thử thêm vài bộ cũng là chuyện tốt.

 

Bạch Nhất Nguyệt đứng yên tại chỗ, không nhúc nhích.

 

“Nhất Nguyệt, chẳng lẽ con không muốn thuận lợi đính hôn với Chiến Diệp sao?”

 

Lý Diễm Mai sợ cô nhất thời nổi tính khí, bèn ghé sát vào tai cô, sốt ruột nhắc nhở.

 

Quả nhiên Bạch Nhất Nguyệt nhướng mày, giây tiếp theo liền có phản ứng.

 

Nhìn cô cầm bộ lễ phục thứ hai đi vào phòng thử đồ, Lý Diễm Mai cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm, điều chỉnh lại cảm xúc rồi ngồi xuống.

 

Bà ta cũng nhìn ra được, tuy chỉ là thử lễ phục, nhưng Lưu Quỳnh Hoa chắc chắn sẽ không để mọi chuyện suôn sẻ như vậy.

 

Vài phút sau, Bạch Nhất Nguyệt lại bước ra.

 

Lý Diễm Mai nhìn đến hai mắt sáng rực, nhưng lại không dám lên tiếng nữa.

 

Lưu Quỳnh Hoa lơ đễnh liếc qua một cái, trực tiếp lắc đầu.

 

“Bộ này quá phô trương, không phù hợp với gia phong của Chiến gia, đi thay bộ khác.”...

 

“Kiểu dáng bộ này già quá, để bậc trưởng bối chúng tôi mặc thì hợp hơn, không hợp với cô.”...

 

“Bộ này cũng chật quá, nhìn chẳng giống con cái nhà đàng hoàng, mau đi thay đi.”...

 

Trong vòng nửa tiếng đồng hồ, bất kể Bạch Nhất Nguyệt mặc bộ nào, Lưu Quỳnh Hoa đều có lý do để phản bác, không khí căng thẳng đến mức nghẹt thở.

 

Ngay cả quản lý và nhân viên phục vụ cũng đều nhìn ra bà ta đang cố tình làm khó Bạch Nhất Nguyệt.

 

Lý Diễm Mai cười gượng gạo suốt buổi, cuối cùng cơ mặt cũng mỏi nhừ, nhìn sắc mặt dần mất kiên nhẫn của Bạch Nhất Nguyệt, bà ta bắt đầu cảm thấy tim đập chân run...