Chiến Quốc Hùng vội vã đến bệnh viện, đúng lúc Vương Sùng cũng từ trong phòng bệnh bước ra.
“Vương Sùng, chị dâu chú thế nào rồi?”
Vương Sùng mặt mày căng thẳng, lắc đầu.
Tim Chiến Quốc Hùng thót lên một cái, một ý nghĩ chẳng lành dâng lên.
“Bà ấy rốt cuộc mắc bệnh gì?”
“Anh cả, anh đừng vội, chị dâu chắc chỉ bị viêm dạ dày ruột cấp tính thôi, em đã bảo y tá lấy t.h.u.ố.c cho chị ấy uống trước rồi...” Vương Sùng biết ông hiểu lầm, vội vàng giải thích.
“Viêm dạ dày ruột cấp tính? Vậy sao vừa rồi chú lại...?”
Sao vẻ mặt lại nặng nề như vậy?
“Là chị dâu nhất quyết không chịu phối hợp kiểm tra, dù em nói thế nào chị ấy cũng không nghe, cho nên bây giờ cũng chỉ có thể dựa vào những triệu chứng bề ngoài này để phán đoán thôi.”
Chiến Quốc Hùng rõ ràng sững sờ một chút. Không phối hợp kiểm tra? Bà ấy ư?
Bình thường có bệnh hay không có bệnh, một năm bà ấy cũng phải đến đây khám sức khỏe hai lần, hễ nhức đầu sổ mũi một chút là ngay cả phòng khám nhỏ cũng không yên tâm, bây giờ lại nói bà ấy không phối hợp kiểm tra?
“Em thấy hình như chị dâu bị kích động gì đó.” Do dự một lát, Vương Sùng không chắc chắn lắm mà mở lời.
Lý Diễm Mai đứng bên cạnh và người giúp việc đi theo Lưu Quỳnh Hoa khẽ biến sắc.
“A Thanh, phu nhân bị làm sao?”
Đã nghe Vương Sùng nói vậy, người đầu tiên Chiến Quốc Hùng hỏi đương nhiên là người giúp việc kia.
Đầu A Thanh cúi gằm gần như dán vào n.g.ự.c, cô ta sao dám nói, nếu nói ra thật phu nhân nhất định sẽ đ.á.n.h c.h.ế.t cô ta mất.
“A Thanh, tôi đang hỏi cô đấy.”
Chiến Quốc Hùng nghiêm giọng, cô ta càng như vậy càng chứng tỏ bên trong có chuyện.
A Thanh run lên bần bật, hai chân mềm nhũn, quỳ phịch xuống đất.
“Lão... lão gia, tôi... tôi... không dám nói...”
Chiến Quốc Hùng và Vương Sùng nhìn nhau, vẻ mặt càng thêm nghiêm trọng.
“Diễm Mai, bà nói đi.”
Chiến Quốc Hùng nhìn sang Lý Diễm Mai. Sáng nay bọn họ cùng nhau ra ngoài, nói là đưa Bạch Nhất Nguyệt đi chọn lễ phục.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Chọn lễ phục thì làm sao mà bị kích động được?!
Mặt Lý Diễm Mai cũng trắng bệch, đầu lắc như trống bỏi.
A Thanh không dám nói, bà ta lại càng không dám.
“Sao cả bà cũng như vậy?”
Chiến Quốc Hùng lần này thực sự tức giận, cuối cùng nhìn sang Bạch Nhất Nguyệt đang đứng bên cạnh, hít sâu một hơi.
“Nhất Nguyệt, con nói đi, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”
“Chiến bá bá, bác đừng hỏi nữa, không phải chuyện vẻ vang gì đâu ạ, dì hôm nay cũng thực sự bị kích động.”
Bạch Nhất Nguyệt mở miệng, nhưng vẫn không trả lời câu hỏi của ông, hơn nữa cô càng nói như vậy, Chiến Quốc Hùng và Vương Sùng lại càng muốn biết.
“Chuyện gì mà không vẻ vang? Ở đây chỉ có mấy người chúng ta, con cứ mạnh dạn nói ra, nếu không dì con cứ dây dưa không chịu khám bệnh, cũng không tốt cho sức khỏe của bà ấy.”
Chiến Quốc Hùng cố gắng kiên nhẫn, nếu dọa cô sợ thì thật sự hết cách để biết chuyện.
Bạch Nhất Nguyệt vậy mà lại do dự.
Lý Diễm Mai liên tục ra hiệu bằng mắt cho cô, muốn ngăn cản cô.
Thực sự không thể nói mà.
“Nhất Nguyệt, nói đi.”
Chiến Quốc Hùng giục một tiếng.
“Hôm nay dì đưa con đi chọn lễ phục, sau đó ở cửa hàng lễ phục, dì đột nhiên đau bụng, không nhịn được... Lúc đó có khá nhiều người ở đó, dì cảm thấy mất mặt nên mới như vậy.”
Bạch Nhất Nguyệt rất thông minh lược bỏ cảnh tượng quan trọng nhất, nhưng lại có thể khiến Chiến Quốc Hùng và Vương Sùng nghe hiểu.
Chiến Quốc Hùng: “...”
Vương Sùng: “...”
Sét đ.á.n.h ngang tai, hóa ra lại là như vậy?
Lưu Quỳnh Hoa lớn từng này rồi, bụng khó chịu chẳng lẽ không thể đi vệ sinh ngay sao?
Không... nhịn được?
Đâu chỉ là mất mặt, quả thực là quá mất mặt!