“A!”
Trong bóng tối, Bạch Nhất Nguyệt bực bội đá tung tấm chăn trên người.
Cảnh tượng buổi tối cứ liên tục hiện lên trước mắt cô.
“Cô, để ý đến sự sống c.h.ế.t của tôi đến vậy sao?”
Nếu là cô của thường ngày, cô của lúc tỉnh táo, chắc chắn sẽ nói thẳng với anh rằng ít nhất bây giờ họ cũng được xem là bạn bè, đã là bạn bè thì cô đương nhiên sẽ quan tâm.
Thế nhưng phản ứng duy nhất mà cô có thể làm lúc đó, lại là chạy trối c.h.ế.t.
Cho đến tận bây giờ, tiếng cười trầm thấp mà vui vẻ của Chiến Diệp vẫn còn văng vẳng bên tai cô, không thể xua đi.
Cô đã thích Chiến Diệp, vào một lúc mà chính cô cũng không hề hay biết.
Dù cô rất không muốn thừa nhận sự thật này, nhưng nó đã xảy ra rồi.
Vậy còn Chiến Diệp đối với cô thì sao?
Chắc cũng có cảm tình nhỉ? Trong khoảng thời gian ở bên anh, cô cũng chưa từng thấy anh kiên nhẫn với cô gái nào như với cô cả.
Bạch Nhất Nguyệt vỗ vỗ gò má nóng bừng của mình, cô và Chiến Diệp, Chiến Diệp và cô?
Liệu có khả năng không?
…
“Mẹ, mẹ nói thật sao?”
“Suỵt, nói nhỏ thôi.”
Trong phòng người giúp việc, Lý Diễm Mai và Bạch Linh nằm cạnh nhau, nhân lúc đêm khuya yên tĩnh mà thì thầm to nhỏ.
Chuyện xảy ra ban ngày thực sự khiến Lý Diễm Mai quá kinh ngạc, bèn kể ngay cho Bạch Linh nghe.
Đều là mẹ con một nhà, cũng chẳng có gì phải kiêng dè.
Bạch Linh hoàn toàn không quản lý nổi biểu cảm của mình, khuôn mặt trong bóng tối thể hiện sự hả hê đến tột cùng.
“Lưu Quỳnh Hoa són ra quần…”
Cô lẩm bẩm một tiếng, nín cười.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Cảnh tượng đó bây giờ chỉ cần nghĩ lại thôi cũng đủ c.h.ế.t cười rồi.
Một người phụ nữ kiêu căng ngạo mạn như Lưu Quỳnh Hoa mà cũng có lúc mất mặt như vậy.
“Chuyện này chỉ nói riêng với nhau thôi, ra ngoài tuyệt đối không được nhắc đến, hậu quả con biết rồi đấy.”
Lý Diễm Mai nghiêm túc nhắc nhở cô.
“Mẹ, con đâu có ngốc, đương nhiên biết cái gì nên nói, cái gì không nên nói.”
Bạch Linh cười đủ rồi, liền đảm bảo với bà.
Lý Diễm Mai lúc này mới yên tâm.
“Mẹ, vậy hôm nay hai người đi thử lễ phục thế nào rồi?”
Sáng nay cô ra khỏi nhà sớm, đến trường mới biết Bạch Nhất Nguyệt xin nghỉ.
Vừa nghĩ đến một kẻ xấu xí như vậy mà cũng được đến cửa hàng lễ phục cao cấp như thế để chọn đồ, cô đã ghen tị đến phát điên.
“Tốt lắm, hôm nay mẹ mới phát hiện, vóc dáng con bé đó đúng là không tệ.”
Lý Diễm Mai thật lòng cảm thán, con gái từ bụng mình chui ra, bà cũng rất tự hào.
Nụ cười trên mặt Bạch Linh cứng đờ.
Lẽ ra cô không nên hỏi.
“Mẹ, mẹ có biết trước đây nhà ông nội con là địa chủ không?”
Cả ngày hôm nay trong đầu cô toàn là những lời Vương Sùng nói với cô, và cả cuốn y thư gia truyền mà hắn nhắc đến.
“Ai nói với con thế? Nếu ông nội con thật sự là địa chủ, nhà chúng ta có thể sống những ngày nghèo khổ như trước đây sao.”
Lý Diễm Mai bị câu hỏi không đầu không cuối của con gái làm cho vừa bất lực vừa cạn lời.
Con bé này lại nghe được từ đâu ra thế?
“Mẹ, là thật đó. Nhà chúng ta trước đây cũng là gia đình hào môn giàu có, sau này gặp thời loạn lạc, bị tịch thu gia sản, ông nội mới sa cơ thất thế. Dù sa cơ nhưng trên người ông nội chắc chắn vẫn còn mang theo không ít bảo vật, hơn nữa còn có một cuốn y thư gia truyền. Những bảo vật này nhất định đã bị bố con cất đi rồi, nhưng bố cũng thật là, ông ấy chỉ có mình con là đứa con gái có chí tiến thủ, vậy mà cũng không nói cho con biết một chút nào.”
Bạch Linh oán trách một câu, từ nhỏ đến lớn bố đối xử với cô không bằng con nhỏ xấu xí kia.
Có lẽ con nhỏ xấu xí đó là hồ ly tinh chuyển thế, chuyên đi mê hoặc đàn ông, ngay cả bố cô cũng không ngoại lệ.