Trọng Sinh Hào Môn Tiểu Kiều Tức

Chương 320: Sự Tin Tưởng Của Chiến Diệp Và Cơn Thịnh Nộ Của Bạch Linh



 

Bạch Nhất Nguyệt nín thở, sững sờ trong giây lát.

 

“Thần y nói thế nào? Có phải có thể chữa khỏi bệnh cho anh không?”

 

“Chắc là có chút nắm chắc, chỉ có điều...”

 

Chiến Diệp nhìn cô, ánh mắt sâu không thấy đáy.

 

“Chỉ có điều gì?”

 

“Không có gì, có lẽ là tôi nghĩ nhiều rồi.”

 

Có một số việc trước khi hoàn toàn xác định, vẫn nên cẩn trọng một chút thì hơn.

 

Bạch Nhất Nguyệt tuy rất muốn biết “chỉ có điều” của anh rốt cuộc là gì, nhưng vì sợ bị anh nhìn ra điều gì đó nên vẫn không truy hỏi thêm.

 

“Thần y là một người đáng tin cậy, nếu anh tin tôi, thì có thể tin cô ấy.”

 

Biểu cảm của cô trịnh trọng chưa từng có.

 

“Tôi sẽ tin.”

 

Chiến Diệp vẫn luôn nhìn chằm chằm vào mắt cô, cuối cùng thả lỏng thần sắc, khóe miệng khẽ nhếch lên...

 

“T.ử An thiếu gia, những ngày này anh sống có tốt không?”

 

Bạch Linh gặp Chiến T.ử An đang ngó nghiêng ở nhà ăn, không nghĩ ngợi gì, trực tiếp bưng khay cơm đi đến ngồi xuống chỗ trống trước mặt hắn.

 

Chiến T.ử An nhìn thấy là cô ta, trên mặt không có bất kỳ biểu cảm gì.

 

Bạch Linh dè dặt quan sát hắn, những ngày này cô ta không chủ động tìm hắn, cũng là để cho cả hai một khoảng thời gian bình tĩnh lại.

 

Cô ta thậm chí còn đang kỳ vọng rằng, sau khi hắn bình tĩnh lại sẽ phát hiện ra điểm tốt của cô ta.

 

Nhưng bây giờ...

 

“Chỗ này không phải của cô, đứng lên.”

 

Chiến T.ử An chán ghét ra lệnh.

 

Người phụ nữ này thực sự quá đáng ghét, đáng ghét hơn bất kỳ người phụ nữ nào hắn từng qua lại trước đây.

 

Bạch Linh cảm thấy mình như bị một chậu nước lạnh dội từ trên đầu xuống, lạnh thấu tim.

 

“Sao anh có thể đối xử với em như vậy?”

 

“Cô nói đi nói lại cũng chỉ có mấy câu đó, phiền c.h.ế.t đi được.”

 

Chiến T.ử An đứng dậy, cơm cũng không ăn nữa, cô ta không đi thì hắn đi.

 

“Chiến T.ử An, anh đứng lại cho tôi! Nói cho rõ ràng!”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Bạch Linh hoàn toàn mất lý trí, gào lên một tiếng về phía bóng lưng đang rời đi của hắn.

 

Nhà ăn đang ồn ào náo nhiệt, vì một câu nói của cô ta mà trong nháy mắt im phăng phắc.

 

Chưa ai dám dùng giọng điệu như vậy để nói chuyện với Chiến T.ử An.

 

Trong chốc lát, mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía hai người họ.

 

Chiến T.ử An nhíu mày, người phụ nữ này đúng là cho mặt mũi mà không cần.

 

“Chiến T.ử An, có phải anh đã thích Bạch Nhất Nguyệt rồi không?”

 

Bạch Linh phẫn nộ chất vấn, thậm chí không màng đến hoàn cảnh hiện tại.

 

Xung quanh ồ lên một tiếng, ai nấy đều trợn tròn mắt, không thể tin nổi.

 

Khuôn mặt Chiến T.ử An đỏ rồi lại xanh, xanh rồi lại trắng, cảm xúc phức tạp chưa từng có.

 

“Chiến T.ử An, anh nói đi, anh từ chối tôi, có phải vì thích Bạch Nhất Nguyệt không?!”

 

Bạch Linh cảm thấy mình điên rồi, bị Chiến T.ử An ép đến phát điên.

 

“Tôi thích ai thì liên quan gì đến cô?”

 

Giây phút này Chiến T.ử An có tâm muốn g.i.ế.c người.

 

“Nếu anh còn là đàn ông thì đừng có giấu giấu giếm giếm, nói cho tôi biết, rốt cuộc có phải hay không?”

 

Bạch Linh dữ tợn mặt mày, chỉ muốn biết đáp án đó.

 

“Bạch, Bạch Nhất Nguyệt, chúng ta đi thôi.”

 

Lúc này ở cửa nhà ăn, giọng nói của Trương Chiêu đột nhiên vang lên.

 

Cậu ta đi ngay bên cạnh Bạch Nhất Nguyệt, hai người vừa mới đến đây, không ngờ lại nhìn thấy cảnh tượng này.

 

Chốn thị phi, phải rời đi ngay lập tức!

 

Đôi mắt Chiến T.ử An rơi trên người Bạch Nhất Nguyệt, d.a.o động dữ dội.

 

Bạch Linh cũng nhìn thấy cô, nghiến răng nghiến lợi.

 

Đã cô ta cũng đến rồi, vậy thì phải nói cho rõ ràng!

 

Trong chốc lát, Bạch Nhất Nguyệt, Chiến T.ử An, Bạch Linh trở thành tâm điểm của cả Đại học Thánh Đô.

 

Chiến T.ử An thích Bạch Nhất Nguyệt?

 

Chuyện đó sao có thể chứ?

 

Trừ khi mặt trời mọc đằng tây, trừ khi trái đất không phải hình tròn mà là hình vuông!