Bạch Nhất Nguyệt từ trên lầu đi xuống, Chiến Quốc Hùng, Lưu Quỳnh Hoa, Chiến Diệp, Lý Diễm Mai, Bạch Linh đã có mặt đầy đủ ở phòng khách.
Trương má, tài xế, ba người giúp việc, hai người làm vườn, đứng thành một hàng, sắc mặt ai nấy đều không được tốt cho lắm.
Người làm ngắn nhất ở Chiến gia trong số họ cũng đã hơn hai năm rồi, còn chưa bao giờ xảy ra chuyện như thế này.
Làm nghề giúp việc gia đình này, tối kỵ nhất cũng là tay chân không sạch sẽ.
"Đã đông đủ cả rồi, vậy chúng ta bắt đầu đi."
Lưu Quỳnh Hoa bỏ đôi chân đang vắt chéo xuống, vẻ mặt nghiêm nghị, đôi mắt trước tiên lướt qua đám người hầu, sau đó lại còn nhìn về phía ba mẹ con Bạch gia.
Người Lý Diễm Mai cứng lại, thở mạnh cũng không dám.
"Trương má, bà nói trước đi."
Lưu Quỳnh Hoa tiếp tục mở miệng.
Trương má là "người cũ" trong nhà, tự nhiên phải là người đầu tiên.
"Tối qua tôi tiễn Chiến đại thiếu gia và thiếu phu nhân về, cùng Lan Lan và Xuân Hương dọn dẹp phòng khách, sau đó liền về phòng, không hề đi ra ngoài nữa.
Trong khoảng thời gian này Lan Lan luôn ở cùng tôi."
Người hầu của Chiến gia hầu như đều là hai người một phòng, sắp xếp như vậy là để nếu thực sự xảy ra chuyện gì, giữa họ có thể giám sát và làm chứng cho nhau.
Sau Trương má, mấy người còn lại cũng lần lượt trả lời từng người một.
Ngoại trừ tài xế là ở một mình, những người khác hầu như đều có người làm chứng.
Tài xế và người làm vườn không sống trong biệt thự, mà ở phòng riêng tại hậu viện. Cổng chính biệt thự có camera giám sát, không có hình ảnh ông ta ra vào vào ban đêm, cho nên hiềm nghi cũng hoàn toàn có thể loại trừ.
"Chuyện này lạ thật đấy, nếu không phải bọn họ, chẳng lẽ là ma trộm?"
Lưu Quỳnh Hoa chẳng những không hạ thấp giọng, ngược lại còn cao giọng hơn bình thường.
Bà ta nhìn về phía Chiến Quốc Hùng đang ngồi một bên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Chiến Quốc Hùng lúc không cười đã khí thế mười phần, huống chi là trong tình huống này.
Trong nhà mất đồ, tuy ông là chủ gia đình, nhưng chuyện này ông hiển nhiên chỉ làm "người ngoài cuộc", giao toàn quyền cho Lưu Quỳnh Hoa xử lý.
Phòng khách im phăng phắc.
Đôi mắt Bạch Linh đảo liên tục, cô ta vừa rồi cùng mẹ bị gọi ra, đến giờ vẫn chưa biết rốt cuộc là mất cái gì?
Lưu Quỳnh Hoa hít sâu một hơi, sau đó tiếp tục mở miệng, chỉ là lần này ánh mắt bà ta trực tiếp đặt lên người ba mẹ con Bạch gia.
"Diễm Mai, các người cũng đừng trách tôi đa nghi, trong nhà mất đồ, trước khi tìm thấy thì người trong phòng này ai cũng có hiềm nghi, để công bằng, tôi cũng không tránh khỏi phải hỏi các người một chút.
Tối qua các người đã làm những gì?"
Sắc mặt Lý Diễm Mai lập tức khó coi, đây là đang nghi ngờ các bà sao?
"Phu... Phu nhân, chúng tôi tuy từ quê lên, nhưng làm người xưa nay đều trong sạch..."
"Tôi đương nhiên tin tưởng các người, chúng ta cũng là để bắt được tên trộm thực sự thôi."
Lưu Quỳnh Hoa trực tiếp ngắt lời giải thích của bà, miệng tuy nói vậy, nhưng vẻ mặt cao ngạo và khinh thường kia, tuyệt đối không có nửa điểm tin tưởng.
Lý Diễm Mai không còn cách nào, người ta nói cũng có lý, đành phải kể lại hoạt động tối qua trước mặt mọi người.
Thực ra cũng chẳng có gì để nói, hai mẹ con bà về phòng, trước khi ngủ ra ngoài đi vệ sinh một chuyến, sau đó thì không ra ngoài nữa.
Vì ở cùng Bạch Linh, nên hai mẹ con cũng có thể làm chứng cho nhau.
Đương nhiên nếu thật sự là các bà trộm đồ của Chiến gia, cũng hoàn toàn có thể bao che cho nhau. Cho nên tin hay không, hoàn toàn nằm ở một ý niệm của Lưu Quỳnh Hoa.
"Nhất Nguyệt, đến lượt cô."
Khoảnh khắc tầm mắt Lưu Quỳnh Hoa dời khỏi người hai mẹ con, Lý Diễm Mai và Bạch Linh đều đồng loạt thở phào nhẹ nhõm.
Sau đó ánh mắt của tất cả mọi người, toàn bộ đều nhìn về phía Bạch Nhất Nguyệt...