Đồng t.ử của Lưu Quỳnh Hoa co rút dữ dội, cả người rơi vào trạng thái điên cuồng.
Chiến Diệp đã không định nói thêm gì với bà ta nữa, tấm màn che cuối cùng, anh để lại cho bà ta.
Nhưng điều đó không có nghĩa là anh sẽ tha thứ cho những tổn hại mà bà ta đã gây ra cho gia đình này.
“Con đừng đi, con nói rõ cho mẹ biết, mẹ là mẹ ruột của con, sao con có thể vu oan cho mẹ như vậy?”
Giờ phút này, Lưu Quỳnh Hoa không còn chút tao nhã nào, lao đến trước mặt Chiến Diệp, chặn đường anh như một mụ đàn bà chanh chua.
Giữa hai hàng lông mày của Chiến Diệp nhíu lại thành một chữ “xuyên”, vẻ mặt càng thêm lạnh lùng.
“Có phải là Bạch Nhất Nguyệt không, cô ta đã xúi giục gì trước mặt con? Chắc chắn là cô ta…”
“Đủ rồi, chẳng lẽ mẹ muốn tôi đi xác nhận với bố, xem tối qua vào giờ đó mẹ có ra khỏi phòng hay không?”
Anh thực sự không muốn nhìn bà ta thêm một giây nào nữa.
Lưu Quỳnh Hoa đột nhiên sững người, m.á.u toàn thân như dồn hết lên đỉnh đầu, huyết áp tức thì tăng vọt.
Đến khi bà ta kịp phản ứng, Chiến Diệp đã sớm rời khỏi phòng.
Trước mắt tối sầm lại, bà ta vịn vào tường đi đến bên ghế sofa, rồi bất lực ngã quỵ xuống.
Nó, nó đã biết hết rồi sao?
Mặt bà ta nóng ran, cảm giác như cả con người mình đã bị nhìn thấu.
Không! Chuyện kia, nó chắc chắn không biết!
Là Bạch Nhất Nguyệt, chắc chắn là cô ta! Nếu tối qua cô ta nghe thấy tiếng bước chân, vậy chắc chắn sẽ ra ngoài xem, cho nên chính cô ta đã nói với Chiến Diệp rằng tối qua bà đã vào phòng nó.
Cưỡng ép bản thân bình tĩnh lại, Bạch Nhất Nguyệt muốn “chơi” bà, bà tuyệt đối sẽ không để cô ta được như ý!
Đại học Thánh Đô.
Mặc dù Bạch Nhất Nguyệt và Bạch Linh cùng học khoa Y, nhưng đến đây, Bạch Linh hoàn toàn coi Bạch Nhất Nguyệt như không khí.
Trên lớp, Bạch Linh luôn là người chăm chú nghe giảng, phát biểu sôi nổi nhất.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Những câu hỏi của giảng viên, cô ta không chỉ có thể trả lời trôi chảy mà còn có thể suy một ra ba.
Chỉ trong hai ngày, cô ta đã trở thành cục cưng của lớp năm nhất khoa Y.
“Linh Linh, cậu giỏi thật đấy, những điều cậu nói với thầy Vương trên lớp, trước đây tớ còn chưa từng nghe qua.”
Vì “quan hệ” của Bạch Linh với Chiến gia, tự nhiên có không ít bạn học cố gắng nịnh nọt, tâng bốc.
Những người có thể đến Thánh Đô học, ai mà không phải là kẻ tinh ranh, việc quan trọng hơn cả học kiến thức chính là xây dựng mối quan hệ.
Ở đây có thể dễ dàng kết bạn với những người “cần thiết”. Mà những mối quan hệ này, nếu ra khỏi cổng trường rồi thì sẽ khó hơn lên trời.
Đặc biệt là Chiến gia.
Biết bao gia tộc ở Thánh Đô đều muốn bám vào Chiến gia, nhưng muốn thực sự nịnh bợ được thì khó hơn lên trời xanh.
Tiếng cười khúc khích của Bạch Linh trong trẻo như tiếng chim hoàng anh.
“Trước khi đến đây, tớ đã học theo bố tớ rồi, bố tớ là một thần y nổi tiếng, còn ông nội tớ chính là ân nhân cứu mạng của bác Chiến.”
Cô ta đương nhiên biết Chiến gia là “lớp mạ vàng” tốt nhất của mình, bây giờ càng không tiếc công sức kéo mình vào mối quan hệ với Chiến gia.
“Bác Chiến?”
“Chính là bác Chiến Quốc Hùng của Chiến gia đó, ông nội của thiếu gia Chiến T.ử An.”
Chiến T.ử An là một trong những “nhân vật” nổi tiếng nhất Thánh Đô, ở đây không ai không biết.
“A? Thì ra ông nội cậu là ân nhân cứu mạng của ông nội thiếu gia Chiến sao? Lợi hại quá vậy?”
Quả nhiên lại là một tràng âm thanh kinh ngạc.
Bạch Linh ngoan ngoãn gật đầu, nụ cười trên mặt càng thêm rạng rỡ.
“Đúng vậy, bác Chiến đã hứa sẽ chăm sóc tớ, cho nên bây giờ tớ và bác Chiến ở cùng nhau đó.”
Nhìn những đôi mắt sáng rực xung quanh, dưới hàng mi khẽ cụp của Bạch Linh, một tia sáng sắc bén lướt qua.