Đủ loại tiếng bàn tán.
Hoặc thì thầm to nhỏ, hoặc cao đàm khoát luận.
Trong phút chốc, Bạch Nhất Nguyệt trở thành tâm điểm “chói lọi”.
Gã tóc vàng cảm thấy ngon miệng hẳn lên, con nhỏ xấu xí kia nếu còn chút sĩ diện, cũng nên cút khỏi nhà ăn rồi!
“Đùi gà hôm nay thơm thật…”
Nửa cái đùi gà vừa nhét vào miệng, sắc mặt hắn đột nhiên thay đổi.
“Ngứa quá…”
Đôi đũa trong tay bị ném đi, hắn vội vàng gãi lấy gãi để.
“Hoàng Thu, mày sao vậy?”
“Ngứa quá, chúng mày mau gãi giúp tao…”
Gã tóc vàng không ngừng vặn vẹo cơ thể, cơn ngứa “đột kích” khiến hắn khó chịu vô cùng.
“Chỗ nào?”
“Đây, đây, đây, cả người chỗ nào cũng ngứa!”
Càng gãi càng ngứa, càng ngứa càng gãi.
Toàn thân như có vạn con kiến đang bò, chỉ trong vài hơi thở, không chỉ trên người, mà ngay cả trên mặt cũng ngứa đến không chịu nổi.
Xoảng.
Khay cơm trên bàn bị hất đổ xuống đất, gã tóc vàng như phát điên đẩy những người bên cạnh ra, chạy đến một bức tường, dùng sức cọ lưng vào đó.
“Hoàng Thu, mày rốt cuộc bị sao vậy?”
Các sinh viên trong nhà ăn đều thấy sự khác thường của hắn, không ít người xúm lại vây xem.
Hoàng Thu không còn để ý đến hành động kỳ quái của mình lúc này nữa, hắn sắp bị ngứa c.h.ế.t rồi.
“Hoàng Thu, đừng gãi nữa, chảy m.á.u rồi kìa!”
Có người hét lớn, muốn ngăn cản hành động của hắn.
Máu tươi theo móng tay hắn cào trên mặt từ từ chảy xuống, ngoài cảm giác ngứa ra, hắn đã hoàn toàn không còn cảm giác nào khác.
Chỉ vài phút, trên mặt, trên cổ hắn, toàn là những vệt m.á.u, trông vô cùng đáng sợ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Tình trạng của cậu ta không ổn, mau đưa đến phòng y tế.”
Ở đây có rất nhiều sinh viên khoa Y, sau khi nhận ra vấn đề liền vội vàng nhắc nhở.
Mấy người bạn thân với gã tóc vàng cùng nhau tiến lên, cố gắng giữ c.h.ặ.t hai tay hắn, vừa kéo vừa lôi rời khỏi nhà ăn.
Đại sảnh hỗn loạn thành một đoàn, không ai biết rốt cuộc gã tóc vàng đã xảy ra chuyện gì.
“Bộ dạng của Hoàng Thu thật đáng sợ, rốt cuộc là ngứa đến mức nào mà phải gãi thành ra như vậy?”
Nữ sinh đang nói chuyện không khỏi rùng mình, chỉ nghĩ thôi cũng thấy đau rồi.
Mặt và cổ đều bị cào nát, liệu có để lại sẹo, bị hủy dung không?!
Bạch Linh và những người cùng bàn cũng đều thu lại ánh mắt, nhìn những món ăn thơm ngon trước mặt, đột nhiên không thể nuốt nổi.
“Tớ no rồi…”
“Tớ cũng no rồi…”
Mấy người ngầm hiểu ý nhau, đồng loạt đặt đũa xuống.
Nhà ăn vốn ồn ào, trong nháy mắt đã vơi đi ba phần tư.
Trước khi rời đi, Bạch Linh bất giác liếc nhìn về phía Bạch Nhất Nguyệt, tại sao lại có hành động này, ngay cả chính cô ta cũng không rõ.
Bạch Nhất Nguyệt cúi đầu, chậm rãi ăn thức ăn trước mặt, vẻ mặt bình tĩnh đó, dường như hoàn toàn không thấy cảnh tượng Hoàng Thu tự cào mình đến m.á.u me đầm đìa ghê tởm vừa rồi.
“Linh Linh, đi nhanh lên.”
Cô gái đi phía trước thấy cô ta đứng ngẩn người, liền hối thúc một tiếng.
Hoàng Thu được đưa đến phòng y tế, cô y tá trực ban ở đó bị tình trạng của hắn dọa cho giật nảy mình, vội vàng gọi điện cho giáo sư khoa Y.
Khi giáo sư đến nơi, Hoàng Thu đã hoàn toàn mất kiểm soát, bị trói gô lại, cả khuôn mặt toàn là m.á.u.
“Chuyện gì thế này?”
“Giáo sư, cậu ấy cứ la ngứa, không ngừng gãi, chúng tôi không thể khống chế được nên mới phải trói lại.”
Sắc mặt giáo sư lập tức thay đổi, vội vàng cúi xuống kiểm tra tình hình trên người Hoàng Thu.
“Những vết thương này đều là do cậu ta tự cào?”
Từng vệt m.á.u trông vô cùng kinh hãi…