“Sáng nay tôi mới đến bệnh viện thăm Hoàng Thu, cậu ta hình như sắp không xong rồi.”
“Không xong rồi là có ý gì?”
“Đúng theo nghĩa đen đấy, cậu ta bị trúng độc, hơn nữa còn là loại độc rất khủng khiếp, toàn thân lở loét hết cả, bộ dạng đó đáng sợ lắm.”
“Đang yên đang lành sao lại trúng độc được?”
“Ai mà biết, hai ngày nay các cậu không thấy trước cổng trường luôn có xe cảnh sát sao? Chắc chắn là cảnh sát đang điều tra trong trường rồi.”...
Bạch Linh nghe mấy nam sinh cách đó không xa bàn tán, trong lòng chợt run lên. Không hiểu sao, phản ứng đầu tiên của cô ta lại là quay đầu nhìn về phía Bạch Nhất Nguyệt đang ngồi ở dãy bàn cuối cùng.
Hôm đó Hoàng Thu vừa mới xảy ra xung đột với Bạch Nhất Nguyệt, chưa đầy vài phút sau đã phát bệnh, lẽ nào...
“Bạch Nhất Nguyệt, ra ngoài một chuyến.”
Bóng dáng chủ nhiệm khoa đột nhiên xuất hiện ở cửa, phòng học đang ồn ào lập tức im phăng phắc.
Trong thời điểm “nhạy cảm” thế này mà lại tìm Bạch Nhất Nguyệt...
Bạch Nhất Nguyệt mặt không biến sắc đứng dậy khỏi chỗ ngồi, sau đó dưới vô số ánh mắt đổ dồn vào, cô thản nhiên bước ra khỏi lớp.
Khoảnh khắc cô vừa rời đi, cả phòng học lại một lần nữa nổ tung.
“Em gái, đừng căng thẳng. Chúng tôi chỉ hỏi em vài câu, em cứ trả lời đúng sự thật là được.”
Hai viên cảnh sát sau khi nhìn thấy Bạch Nhất Nguyệt thì thoáng kinh ngạc, sau đó bắt đầu thẩm vấn.
Chủ nhiệm khoa và giáo viên chủ nhiệm cũng ngồi sang một bên, nghiêm túc nhìn Bạch Nhất Nguyệt. Phía cảnh sát nghi ngờ Hoàng Thu bị người ta cố ý hạ độc, bọn họ đương nhiên không hy vọng điều này là sự thật, nếu không ảnh hưởng sẽ vô cùng tồi tệ.
“Trước đây em có quen biết Hoàng Thu không?”
“Không quen.”
“Mời em tường thuật lại quá trình em bị nhắm vào ở nhà ăn ngày hôm đó.”
“Sau khi tôi lấy cơm từ cửa sổ quầy phục vụ...”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Từ đầu đến cuối, Bạch Nhất Nguyệt chỉ giữ một biểu cảm vô cùng bình tĩnh, ngay cả khi nhắc đến việc bị Hoàng Thu chế giễu là xấu xí, thái độ của cô vẫn không hề thay đổi.
Hai viên cảnh sát đưa mắt nhìn nhau, lời tường thuật của cô gần như giống hệt với những gì họ nghe được từ miệng những người khác.
Việc bị Hoàng Thu làm khó là sự cố bộc phát, cô không thể nào mang sẵn t.h.u.ố.c độc trong người mọi lúc mọi nơi được. Hơn nữa, muốn hạ độc dưới con mắt giám sát của bao nhiêu người như vậy, dường như cũng là điều không thể.
“Còn câu hỏi nào khác không?”
Bạch Nhất Nguyệt vẫn luôn đứng trong văn phòng, nhàn nhạt lên tiếng hỏi mọi người.
“Tạm thời không còn nữa, cảm ơn em đã hợp tác, nếu cần chúng tôi sẽ tìm em sau.”
Không tìm thấy bất kỳ điểm khả nghi nào, cuộc điều tra cũng nên kết thúc rồi.
“Đợi đã.”
Bạch Nhất Nguyệt vừa bước đến cửa, một trong hai viên cảnh sát đột nhiên lại lên tiếng. Cô xoay người nhìn lại.
“Em gái, tôi còn một câu hỏi nữa. Em có thể trả lời, hoặc không. Bị Hoàng Thu nhắm vào như vậy, em thật sự không tức giận chút nào sao?”
Nghe qua mọi chuyện, cô dường như chỉ là một học sinh vô tội, nhưng điều duy nhất khiến người ta cảm thấy không bình thường chính là sự điềm tĩnh và thái độ thờ ơ của cô.
Vào lúc đó, cảm xúc nên có chẳng phải là phẫn nộ sao?
Bạch Nhất Nguyệt đột nhiên bật cười, nụ cười ấy như đang chế giễu câu hỏi của anh ta ngu ngốc đến mức nào.
“Nếu như vậy mà cũng tức giận, thì e là tôi đã bị chọc tức đến c.h.ế.t từ lâu rồi.”
Cô quả thực không tức giận, bởi vì tên nam sinh buông lời chế giễu cô kia, hiện tại đã sống không bằng c.h.ế.t rồi.
Văn phòng nhanh ch.óng chìm vào im lặng.
Sắc mặt của chủ nhiệm khoa và giáo viên chủ nhiệm đều trở nên kỳ quái. Từ khi Bạch Nhất Nguyệt đến Đại học Thánh Đô, không chỉ giữa các sinh viên, mà ngay cả các giáo viên thỉnh thoảng cũng bàn tán vài câu về vết bớt của cô.
Vốn dĩ cảm thấy chẳng có gì to tát, nhưng bây giờ tự nhiên lại thấy mặt mũi nóng ran...