Trọng Sinh Hào Môn Tiểu Kiều Tức

Chương 99: Kế Hoạch Giám Sát Và Kỳ Tích Y Học



 

“Đúng vậy, cho nên em mới đặc biệt đến nhắc nhở anh. Để bữa tiệc sinh nhật của anh không bị Bạch Nhất Nguyệt quấy rầy, tốt nhất vẫn nên có một người thân cận mà chị ấy không đề phòng, giúp anh để mắt tới chị ấy.”

 

“Có cần thiết không?”

 

Chiến T.ử An luôn cảm thấy có chỗ nào đó kỳ lạ, hôn sự này của chú hai là do đích thân ông nội định đoạt, bất kể là chú hai hay đồ xấu xí muốn hối hôn đều là chuyện không thể nào. Hơn nữa ba mẹ hắn cũng đã định cho hắn vị hôn thê là Vương Ni rồi, đồ xấu xí dù có thật sự thích hắn cũng chẳng có cơ hội.

 

“Tâm tư của Bạch Nhất Nguyệt rất sâu, thật sự chuyện gì cũng dám làm. Anh cũng không muốn bữa tiệc sinh nhật bị phá hỏng chứ?”

 

Bạch Linh tiếp tục thuyết phục.

 

Chiến T.ử An nhíu mày, quả thực không thể để bị phá hỏng, suy cho cùng Vương Ni cũng sẽ đến, lỡ như hai tháng mà hắn không theo đuổi được cô ấy, chẳng phải sẽ bị đuổi ra khỏi nhà sao?

 

“Ý cô là tôi phải tìm người để mắt tới cô ta?”

 

Đồ xấu xí bây giờ là “người” của chú hai, nếu bị chú hai phát hiện...

 

“Có phải không tiện lắm không? Thực ra, em có thể giúp một tay.”

 

Bạch Linh thấy hắn mãi không nghĩ đến mình, không nhịn được nữa, chủ động tự tiến cử.

 

“Cô?” Chiến T.ử An đ.á.n.h giá cô ta từ trên xuống dưới, ngay cả ánh mắt cũng mang theo vài phần đề phòng, “Cô không giúp chị gái mình, ngược lại muốn giúp tôi, đây là đạo lý gì?”

 

Bạch Linh nhất thời cứng họng, Chiến T.ử An thông minh hơn cô ta tưởng tượng nhiều, cô ta quả nhiên không nhìn lầm người.

 

“Bỏ đi, nếu cô đã nói giúp tôi, tôi sẽ tạm tin cô, ngày mốt cô cũng đến đi, giúp tôi trông chừng chị gái cô cho tốt.”

 

Chiến T.ử An cảm thấy đau đầu, thật sự không muốn vướng bận vào những chuyện vô bổ này. Dù sao chỉ cần hắn mau ch.óng theo đuổi được Vương Ni, mọi vấn đề đều sẽ được giải quyết dễ dàng.

 

Bạch Linh đạt được tâm nguyện, mừng rỡ ra mặt.

 

“Viện trưởng Vương, Hoàng Thu... Hoàng Thu...”

 

“Không xong rồi sao?”

 

Buổi chiều, bác sĩ phụ trách điều trị cho Hoàng Thu thở hồng hộc chạy vào văn phòng của Vương Sùng.

 

Phía cảnh sát vẫn luôn không có tiến triển, t.h.u.ố.c giải cũng không tìm thấy, Vương Sùng đã chuẩn bị cho tình huống xấu nhất.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Nhưng không ngờ vị bác sĩ kia lại lắc đầu, hít sâu một hơi, lúc này mới có thể nói một câu rành mạch.

 

“Không phải, tình trạng của cậu ấy đột nhiên ổn định lại rồi.”

 

Ánh mắt Vương Sùng khựng lại: “Ổn định rồi?”

 

“Vâng, nửa giờ trước triệu chứng suy kiệt không hiểu sao lại có dấu hiệu chuyển biến tốt, vết sưng đỏ cũng rút đi rồi, mặc dù bây giờ người vẫn chưa tỉnh, nhưng đã qua cơn nguy kịch.”

 

Tình huống này bọn họ cũng là lần đầu tiên gặp phải, cứ tưởng Hoàng Thu chắc chắn phải c.h.ế.t rồi.

 

Vương Sùng lập tức bỏ dở công việc trên tay, đi xem tình hình của Hoàng Thu.

 

Mười mấy phút sau, ông cùng một nhóm bác sĩ bước ra khỏi phòng bệnh.

 

“Viện trưởng Vương, liệu có phải không phải trúng độc không?”

 

Dù sao cũng chưa từng nghe nói trúng độc mà không cần t.h.u.ố.c giải cũng có thể tự khỏi.

 

“Chắc là phác đồ điều trị của chúng ta đã phát huy tác dụng.”

 

Vương Sùng nhìn ba mẹ Hoàng Thu, đưa ra kết luận này.

 

Ba mẹ Hoàng Thu nhất thời mừng rỡ đến rơi nước mắt: “Viện trưởng Vương, y thuật của ông thật sự quá cao minh, con trai tôi chắc sẽ không xảy ra chuyện gì nữa chứ?”

 

Đối với họ, không có gì quan trọng hơn việc Hoàng Thu có thể bình phục.

 

“Không có gì, đây đều là việc chúng tôi nên làm.”

 

Vương Sùng nói như vậy, mấy bác sĩ tham gia cứu chữa đương nhiên hiểu ý không nói gì thêm.

 

“Kết quả xét nghiệm m.á.u của Hoàng Thu, phải giục một chút.”

 

Trước khi rời đi, Vương Sùng dùng giọng nói chỉ đủ để hai người bên cạnh nghe thấy dặn dò.

 

Chỉ cần có kết quả xét nghiệm, ông hẳn là có thể suy đoán đại khái Hoàng Thu rốt cuộc đã trúng loại độc tố gì, hoặc có thể nghiên cứu ra công thức.

 

Loại độc d.ư.ợ.c kỳ quái mà lại bá đạo như vậy, ông đương nhiên sẽ không dễ dàng “bỏ qua”...