Trọng Sinh: Hóa Ra Yêu Anh Là Sai Lầm?

Chương 12



"Em vừa nói cái gì?"

Giọng Hạo Dương trầm xuống, không còn vẻ dịu dàng ân cần ban nãy, thay vào đó là sự lạnh lẽo và nguy hiểm tột độ. Ánh mắt anh tối sầm lại, như vực sâu không đáy, hút chặt lấy Tĩnh Uyên, khiến cô cảm thấy toàn thân cứng đờ, không dám nhúc nhích.

Tĩnh Uyên nuốt khan một tiếng, cố gắng giữ cho giọng nói không run rẩy. Cô biết mình đã chọc giận Hạo Dương, nhưng cô không hối hận. Cô không thể tiếp tục giả vờ ngoan ngoãn, không thể mãi sống trong chiếc lồng son mạ vàng mà anh tạo ra. Cô cần phải nói ra sự thật, dù cho điều đó có nguy hiểm đến đâu.

"Tôi nói… tôi cảm thấy ngột ngạt." Tĩnh Uyên nhắc lại, giọng nói kiên định hơn một chút. "Sự quan tâm của anh… nó khiến tôi không thở nổi. Tôi cần không gian riêng, Hạo Dương. Tôi không muốn bị anh kiểm soát mọi lúc mọi nơi."

Hạo Dương im lặng nhìn Tĩnh Uyên, ánh mắt anh vẫn tối tăm và đáng sợ. Không khí trong phòng ăn trở nên căng thẳng đến nghẹt thở, ngay cả tiếng điều hòa cũng dường như nhỏ lại, nhường chỗ cho sự im lặng đáng sợ bao trùm.

Đột nhiên, Hạo Dương bật cười. Tiếng cười khàn khàn và lạnh lẽo, không mang theo chút vui vẻ nào, mà chỉ khiến Tĩnh Uyên cảm thấy rợn người hơn.

"Không thở nổi?" Hạo Dương lặp lại, giọng điệu mỉa mai. "Em nói em không thở nổi vì sự quan tâm của tôi sao, Tĩnh Uyên? Em có biết bao nhiêu người phụ nữ ngoài kia mơ ước được tôi quan tâm như vậy không?"

"Tôi không phải ‘bao nhiêu người phụ nữ ngoài kia’." Tĩnh Uyên đáp trả, giọng nói cũng trở nên sắc bén hơn. "Tôi là Tĩnh Uyên. Tôi có cuộc sống riêng, có suy nghĩ riêng, có cảm xúc riêng. Tôi không phải là vật sở hữu của anh, Hạo Dương. Anh không có quyền kiểm soát tôi!"

"Không có quyền kiểm soát em?" Hạo Dương nhướn mày, ánh mắt anh trở nên nguy hiểm hơn. "Em nói tôi không có quyền kiểm soát em sao, Tĩnh Uyên? Em là vợ của tôi, là người phụ nữ của tôi. Tôi có quyền với em, có quyền kiểm soát em, có quyền làm bất cứ điều gì tôi muốn với em!"

Anh đứng dậy, bước nhanh về phía Tĩnh Uyên, nắm chặt lấy cánh tay cô, siết mạnh đến mức cô cảm thấy đau nhói. Tĩnh Uyên cố gắng giãy giụa, nhưng sức lực của cô không thể nào sánh bằng Hạo Dương.

"Buông tôi ra!" Tĩnh Uyên hét lên, giọng nói đầy phẫn nộ và sợ hãi. "Anh làm đau tôi rồi! Hạo Dương, anh là đồ điên!"

"Điên?" Hạo Dương nhếch mép cười, ánh mắt anh lóe lên một tia tàn nhẫn. "Phải, tôi điên rồi. Tôi điên vì em, Tĩnh Uyên. Em đã ép tôi phải phát điên lên đấy!"

Anh kéo mạnh Tĩnh Uyên đứng dậy, lôi xềnh xệch cô ra khỏi phòng ăn. Tĩnh Uyên cố gắng chống cự, nhưng vô ích. Cô bị Hạo Dương kéo đi như một con búp bê rách, không thể nào phản kháng được.

"Anh định làm gì?" Tĩnh Uyên run giọng hỏi, ánh mắt đầy hoảng sợ. "Anh mau thả tôi ra! Tôi muốn về nhà!"

"Về nhà?" Hạo Dương cười khẩy, giọng nói đầy mỉa mai. "Đây chẳng phải là nhà của em sao, Tĩnh Uyên? Em là vợ của tôi, em phải ở bên cạnh tôi, không được phép đi đâu cả!"


Bạn đang đọc truyện trên Truyenhoan.com