"Tĩnh Uyên," Hạo Dương gọi tên cô, giọng nói trầm ấm hơn, không còn lạnh lùng và sắc bén như trước. "Hãy nhìn thẳng vào mắt tôi và nói cho tôi biết, em thật sự muốn ly hôn sao? Em thật sự muốn rời bỏ tôi sao?"
Tĩnh Uyên nhìn vào đôi mắt đen sâu thẳm của Hạo Dương. Trong khoảnh khắc đó, cô cảm thấy như mình bị lạc vào một mê cung, không thể tìm thấy lối thoát. Ánh mắt anh vừa kiên quyết, vừa đau khổ, vừa… van nài.
Van nài? Hạo Dương… van nài cô sao? Điều này… càng trở nên kỳ lạ và khó hiểu hơn.
Tĩnh Uyên bối rối. Cô không biết phải trả lời Hạo Dương như thế nào. Lý trí mách bảo cô phải dứt khoát từ chối, phải kiên quyết ly hôn. Nhưng… sâu thẳm trong trái tim cô, lại có một cảm xúc khác trỗi dậy. Một cảm xúc… khó tả thành lời.
"Tôi…" Tĩnh Uyên ngập ngừng, giọng nói nhỏ dần. Cô không thể nói ra lời "muốn ly hôn" một cách dứt khoát như ban đầu nữa.
Hạo Dương nhìn thấy sự d.a.o động trong ánh mắt Tĩnh Uyên. Một tia hy vọng lóe lên trong đáy mắt anh. Anh siết nhẹ cằm cô, giọng nói dịu dàng hơn bao giờ hết.
"Tĩnh Uyên, đừng nói những lời khiến em phải hối hận. Đừng đẩy tôi ra xa em. Tôi… không thể sống thiếu em."
Lời nói của Hạo Dương như một lời thì thầm ma thuật, đánh thẳng vào trái tim Tĩnh Uyên. Cô cảm thấy ***g n.g.ự.c mình như mềm nhũn ra, mọi phòng bị và kiên quyết ban đầu đều tan biến hết.
Cô nhìn Hạo Dương, ánh mắt dần trở nên mơ màng và xao động. Trong khoảnh khắc đó, cô quên hết mọi hận thù, mọi bi kịch của kiếp trước. Cô chỉ còn nhìn thấy một người đàn ông, đang nhìn cô bằng ánh mắt đầy yêu thương và khẩn cầu.
"Hạo Dương…" Tĩnh Uyên khẽ gọi tên anh, giọng nói nhỏ như tiếng thở dài.
Hạo Dương cúi xuống, nhẹ nhàng đặt lên môi cô một nụ hôn. Nụ hôn không cuồng nhiệt, không chiếm đoạt, mà dịu dàng và trân trọng, như thể anh sợ rằng chỉ cần mạnh tay một chút, cô sẽ tan biến mất.
Tĩnh Uyên nhắm mắt lại, để mặc cho nụ hôn của Hạo Dương cuốn đi mọi suy nghĩ trong đầu cô. Trong khoảnh khắc đó, cô cảm thấy như mình đang lạc vào một giấc mơ, một giấc mơ vừa ngọt ngào, vừa… đáng sợ.