Hạo Dương thì ngược lại, anh tỏ ra vô cùng nhiệt tình và chu đáo. Anh liên tục gắp thức ăn cho Tĩnh Uyên, hỏi han cô đủ điều, và luôn tìm cách chạm vào cô, dù chỉ là một cái nắm tay, một cái vuốt tóc. Sự quan tâm thái quá của anh khiến Tĩnh Uyên cảm thấy ngột ngạt, nhưng đồng thời cũng… có chút xao xuyến.
"Ăn thêm chút nữa đi." Hạo Dương gắp một miếng trứng ốp la vào bát Tĩnh Uyên. "Em gầy quá rồi. Phải ăn nhiều vào mới có sức khỏe."
Tĩnh Uyên khẽ lắc đầu. "Tôi no rồi."
"Vậy uống chút sữa nhé." Hạo Dương lại rót sữa vào cốc của cô. "Sữa rất tốt cho da, em nên uống nhiều vào."
Tĩnh Uyên im lặng nhận lấy cốc sữa, uống một ngụm nhỏ. Cô cảm thấy mình như một con rối bị Hạo Dương điều khiển, không thể nào thoát ra được. Cô muốn ly hôn, muốn tránh xa anh, nhưng sự quan tâm dịu dàng của anh lại khiến cô mềm lòng, khiến cô d.a.o động.
"Hôm nay em muốn làm gì ở công ty?" Hạo Dương hỏi, giọng nói vẫn ân cần. "Tôi sẽ sắp xếp công việc cho em."
"Tôi…" Tĩnh Uyên ngập ngừng. "Tôi không biết. Tôi chưa từng làm việc ở công ty bao giờ."
"Không sao." Hạo Dương cười nhẹ. "Tôi sẽ dạy em. Em rất thông minh, chắc chắn sẽ học rất nhanh thôi."
Anh đứng dậy, kéo ghế cho Tĩnh Uyên. "Đi thôi. Chúng ta đến công ty."
Trên đường đến công ty, Tĩnh Uyên ngồi im lặng bên cạnh Hạo Dương, trong lòng vẫn còn ngổn ngang suy nghĩ. Cô nhìn ra ngoài cửa sổ, ngắm nhìn những tòa nhà cao tầng, những con phố tấp nập, nhưng tâm trí cô lại hoàn toàn trống rỗng.
Chiếc xe dừng lại trước một tòa nhà chọc trời, lộng lẫy và hiện đại. Tĩnh Uyên biết, đây là tập đoàn Hạo Thị, đế chế kinh doanh hùng mạnh mà Hạo Dương đang nắm giữ. Trong kiếp trước, cô chưa từng bước chân đến nơi này. Cô chỉ biết đến những bữa tiệc xa hoa, những buổi mua sắm vô tận, và những cuộc cãi vã triền miên với Hạo Dương.
Hạo Dương nắm tay Tĩnh Uyên, dìu cô bước xuống xe. Khi cả hai bước vào sảnh lớn của tòa nhà, tất cả ánh mắt đều đổ dồn về phía họ. Nhân viên công ty cúi chào Hạo Dương một cách kính cẩn, nhưng ánh mắt họ lại tò mò và dò xét khi nhìn Tĩnh Uyên.
"Chào buổi sáng, Hạo tổng." Một nữ nhân viên xinh đẹp tiến tới chào hỏi Hạo Dương, ánh mắt cô ta không giấu được sự ngưỡng mộ và si mê. Khi nhìn sang Tĩnh Uyên, nụ cười trên môi cô ta thoáng chút gượng gạo.
"Đây là…" Nữ nhân viên ngập ngừng, ánh mắt dò hỏi.
"Đây là vợ tôi, Tĩnh Uyên." Hạo Dương giới thiệu, giọng nói đầy tự hào và chiếm hữu. Anh ôm eo Tĩnh Uyên, kéo cô sát lại gần mình, như muốn khẳng định chủ quyền.