Trọng Sinh: Kiếp Này Đến Lượt Ta Đòi Nợ

Chương 4



 

“Vậy trong đơn thu/ốc của thầy thu/ốc thật sự có vị hoàng cầm sao?"

 

Nhìn gương mặt đầy lo lắng của Thanh Hòa, ta khẽ mỉm cười:

 

“Không có."

 

Nó ngẩn người ra.

 

“Đơn thu/ốc của thầy thu/ốc là để dưỡng khí huyết, chẳng liên quan gì đến hột mạn đà la cả."

 

“Vậy sao người lại ——"

 

“Nhưng cô ta đâu có biết."

 

Ta tựa lưng vào thành ghế, nhắm hai mắt lại, “Cô ta không biết ta có thu/ốc giải thật hay không, không biết ta có đang lừa gạt cô ta không, càng không biết ta hiểu rõ về hột mạn đà la đến nhường nào."

 

“Thế là đủ rồi."

 

“Cô ta trở về chắc chắn sẽ lật tìm sách y, hỏi han thầy thu/ốc trong phủ, sẽ phải sống trong phấp phỏng lo âu suốt mấy ngày liền."

 

“Lần sau nếu muốn ra tay, cô ta tự khắc sẽ phải đắn đo."

 

“Mà hễ đắn đo, ắt sẽ lộ ra sơ hở."

 

Thanh Hòa im lặng một hồi lâu.

 

Sau đó, nó khẽ nắm lấy bàn tay không bị thương của ta.

 

“Vương phi," Giọng nói của nó có chút nghẹn ngào, “Sao người lại biết nhiều thứ như vậy?

 

Hột mạn đà la... trước đây người chưa từng tiếp xúc qua bao giờ mà."

 

Ta mở mắt ra, nhìn ra ngoài cửa sổ.

 

Cây hoa quế ngoài cửa sổ kia, giống hệt như cây hoa quế nơi ngự uyển.

 

Kiếp trước ta ch/ết dần ch/ết mòn trong lãnh cung, bên cạnh cũng có một cây hoa quế như thế này.

 

Hoa quế rụng đầy trên thân thể ta, tựa như một trận tuyết trắng xóa.

 

Chẳng có lấy một ai đến nhặt xác.

 

“Thanh Hòa," Ta nói, “Nếu ta nói với ngươi rằng, ta đã từng ch/ết một lần rồi, ngươi có tin không?"

 

Bàn tay của Thanh Hòa khẽ run lên một cái.

 

Nhưng rồi nó lại siết c.h.ặ.t lấy tay ta hơn.

 

“Con tin."

 

“Vương phi nói cái gì, con hầu này cũng đều tin hết."

 

Ngoài cửa sổ gió bắt đầu nổi lên.

 

Thổi tắt ngọn nến trên đài.

 

Ta nhìn ngọn nến vừa tắt, khóe môi khẽ nhếch lên.

 

Bát thu/ốc ngày hôm nay chỉ là viên đá ném xuống nước để dò đường.

 

Tiêu Cảnh Diễm sai Thẩm Như Yên đến để thử lòng ta, và ta cũng để cho hắn nhìn thấy rõ ta —— một vị chính phi “có chút thông minh vặt nhưng không đáng để bận tâm".

 

Bọn họ sẽ lơi lỏng cảnh giác.

 

Mà quân cờ thực sự, từ ngày hôm nay mới bắt đầu hạ xuống quân đầu tiên.

 

Cuộc đối đầu ở phòng khách mới chỉ là món khai vị mà thôi.

 

Những ngày tiếp theo, ngày ngày ta đều đến viện của Thẩm Như Yên để “thỉnh an".

 

Mỗi lần đến, đều mang theo canh do Thanh Hòa hầm.

 

Trong canh không bỏ độc, không bỏ thu/ốc, chỉ là canh gà bình thường.

 

Nhưng lần nào ta cũng múc một ngụm uống trước mặt cô ta, rồi mỉm cười nói:

 

“Muội muội yên tâm, không có độc đâu."

 

Sắc mặt Thẩm Như Yên ngày qua ngày càng trở nên nhợt nhạt.

 

Cô ta không tài nào đoán nổi ta đang toan tính điều gì.

 

Cô ta đã sai thầy thu/ốc trong phủ kiểm tra đơn thu/ốc của bát thu/ốc kia, thầy thu/ốc nói hột mạn đà la quả thực nếu dùng kèm hoàng cầm thì có thể giải được.

 

Cô ta lại hỏi thầy thu/ốc:

 

“Cô ta rốt cuộc có từng uống hoàng cầm không?"

 

Thầy thu/ốc bảo:

 

“Không rõ.

 

Nhưng sau khi Vương phi đỡ tên cho Điện hạ, thầy thu/ốc trong cung quả thực có kê đơn dưỡng m/áu, trong đó có hoàng cầm hay không... phải xem tận mắt đơn thu/ốc mới biết được."

 

Thẩm Như Yên lại đi tìm Tiêu Cảnh Diễm.

 

Tiêu Cảnh Diễm sa sầm mặt mặt nói:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

“Cô ta chẳng qua cũng chỉ là một mụ đàn bà, thì có thể lật lên được làn sóng gì chứ?"

 

Thẩm Như Yên không dám nói thêm lời nào nữa.

 

Nhưng cô ta cũng không dám hạ độc ta thêm lần nào nữa.

 

Cô ta sợ ta thật sự có thu/ốc giải.

 

Càng sợ ta đang chờ cô ta ra tay lần thứ hai để nắm thóp.

 

Cô ta không ra tay nữa.

 

Nhưng Tiêu Cảnh Diễm thì có.

 

Trên triều đình, hắn ta bắt tay với Nhị hoàng t.ử, dâng tấu sớ hạch tội đích huynh Tiêu Cảnh Xuyên âm thầm cấu kết với kẻ địch nơi biên ải phía Bắc.

 

Bức thư thông đồng với địch giả mạo kia, từ nét chữ, con dấu cho đến chất liệu giấy, không có một chỗ nào là không tinh xảo.

 

Phụ hoàng nổi trận lôi đình.

 

Đích huynh bị tống vào đại lao.

 

Khi tin tức truyền đến, ta đang đứng trong vườn tưới hoa.

 

Thanh Hòa hớt hải chạy vào, mặt cắt không còn giọt m/áu.

 

“Vương phi!

 

Đại thiếu gia huynh ấy —— huynh ấy bị tống giam rồi!"

 

Gáo múc nước trong tay ta rơi bộp xuống đất.

 

Nước đổ lênh láng khắp nơi.

 

Ta đứng ch/ết lặng ở đó một hồi lâu.

 

Sau đó ta lau khô tay, thay một bộ váy áo màu mộc mạc, đi đến phòng sách của Tiêu Cảnh Diễm.

 

Hắn ta đang cùng đám mưu sĩ bàn bạc công việc.

 

Ta liền quỳ sụp xuống ngay trước cửa phòng.

 

“Điện hạ," Giọng ta không cao không thấp, vừa vặn đủ để người bên trong nghe thấy, “Thiếp thân cầu kiến."

 

Cánh cửa mở ra.

 

Tiêu Cảnh Diễm bước ra ngoài, cúi đầu nhìn xuống ta.

 

“Ngươi đến đây làm gì?"

 

“Thiếp thân cầu xin Điện hạ hãy tha cho đích huynh."

 

Hắn bật cười.

 

Nụ cười ấy bạc bẽo như cơn gió mùa đông.

 

Hắn giơ chân lên, chiếc ủng đen giẫm mạnh lên mu bàn tay ta đang đặt trên mặt đất.

 

Còn cố ý nghiến mạnh một cái.

 

Xương ngón tay kêu răng rắc, đau đến mức gân xanh trên trán ta giật lên liên hồi.

 

Nhưng ta không hề rụt tay lại.

 

“Chẳng phải ban đầu chính ngươi sống ch/ết đòi gả vào đây sao?"

 

Hắn cúi đầu nhìn ta, giọng nói rất nhẹ nhàng, như đang dỗ dành một đứa trẻ, “Bây giờ huynh trưởng ngươi gặp nạn rồi, sao ngươi không khóc đi?"

 

Ta ngẩng đầu lên, trong mắt không có một giọt lệ.

 

Chỉ có hơi lạnh thấu xương.

 

“Điện hạ, cái giẫm chân ngày hôm nay của người, ngày sau ta nhất định sẽ đòi lại gấp trăm lần."

 

Hắn ngẩn người ra một thoáng.

 

Sau đó cười lớn thành tiếng.

 

“Được, được, được lắm."

 

Hắn buông chân ra, quay người trở lại phòng sách, “Bổn vương chờ xem."

 

Cánh cửa đóng sầm lại phía sau.

 

Thanh Hòa nhào đến đỡ ta dậy, nhìn thấy mu bàn tay ta bị giẫm đến bầm tím, nước mắt nó rơi lã chã.

 

“Vương phi ——"

 

“Đừng khóc."

 

Ta đứng dậy, phủi sạch bụi bặm vương trên vạt váy.

 

“Khóc lóc là thứ vô dụng nhất."

 

Ta trở về viện của mình, đóng c.h.ặ.t cửa, mài mực, viết thư.