"Chuyện... chuyện này..." Lục Hoa Tài xoa xoa hai bàn tay vào nhau, thái độ lập tức quay ngoắt một trăm tám mươi độ, nở nụ cười nịnh bợ gượng gạo. "Cậu Cố nói thật chứ? Ôi chao, nếu hai đứa đã có tình cảm thì người làm cha như tôi cấm cản làm sao được. Nhưng mà chuyện sính lễ, cưới xin..."
"Chuyện đó sau này tôi sẽ bàn bạc đàng hoàng. Nhưng không phải với ông." Cố Kiến Huân lạnh lùng cắt ngang. "Bây giờ Hướng Vãn cần nghỉ ngơi. Mọi người giải tán đi, ai còn dám đứng trước cửa phòng tôi bàn tán lung tung, ngày mai cứ lên phòng bảo vệ uống trà."
Sự uy nghiêm của người cựu quân nhân khiến đám đông không ai bảo ai, tự động lùi lại rồi tản ra nhanh như ong vỡ tổ. Lục Hoa Tài dù trong lòng hậm hực vì bị bẽ mặt, nhưng cũng không dám nán lại thêm giây nào, đành lầm bầm vài câu c.h.ử.i thề trong họng rồi lủi mất dạng về phía cầu thang.
Chỉ trong chớp mắt, hành lang ồn ào đã trở lại vẻ tĩnh mịch vốn có. Cố Kiến Huân đưa tay đóng sầm cánh cửa gỗ lại, cài chốt an toàn. Thế giới ồn ào, dơ bẩn và đầy rẫy âm mưu bị ngăn cách hoàn toàn bên ngoài cánh cửa sắt.
Trong căn phòng nhỏ chỉ còn lại ánh đèn vàng vọt, ấm áp. Mùi mồ hôi và rượu chè biến mất, thay vào đó là hương xà phòng diệt khuẩn thoang thoảng từ chăn màn được gấp vuông vức như khối đậu hũ.
Lục Hướng Vãn đứng tựa lưng vào tường. Khi mọi nguy hiểm đã qua đi, dây thần kinh căng như dây đàn của cô cuối cùng cũng đứt phựt. Thuốc an thần như một cơn sóng lớn ập đến, dìm ý thức của cô chìm nghỉm vào bóng tối. Đôi chân cô mềm nhũn, cả cơ thể gầy gò trượt dần xuống sàn nhà lạnh lẽo.
"Cẩn thận!"
Một vòng tay săn chắc, mạnh mẽ nhưng lại vô cùng cẩn trọng ôm ngang eo cô, vững vàng kéo cô lên khỏi mặt đất. Cố Kiến Huân cau mày, nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn tái nhợt vì mệt mỏi của cô gái trong n.g.ự.c mình. Cơ thể cô nhẹ bẫng, dường như chỉ có da bọc xương, khiến trái tim người đàn ông bất giác nhói lên một nhịp xót xa khó tả.
Lục Hướng Vãn cố gắng níu lấy vạt áo sơ mi của anh. Cô ngước đôi mắt ngấn nước, đờ đẫn nhìn đường nét góc cạnh, cương nghị trên khuôn mặt anh. Đôi môi khô nứt nẻ của cô mấp máy, âm thanh phát ra nhỏ như tiếng muỗi kêu:
"Cảm ơn anh... Tôi sẽ... báo đáp..."
Cô muốn nói với anh rằng cô sẽ không để anh thiệt thòi vì lời tuyên bố ban nãy. Cô có trí nhớ của kiếp trước, cô biết cách làm giàu, cô nhất định sẽ đền đáp ân tình cứu mạng này. Thế nhưng, Cố Kiến Huân chỉ khẽ thở dài. Bàn tay thô ráp đầy vết chai sạn của anh cẩn thận gạt lọn tóc ướt đẫm mồ hôi bết trên trán cô sang một bên.
"Đừng nói nữa. Cô an toàn rồi. Ngủ đi."
Giọng nói của anh trầm ấm, dịu dàng đến mức trái ngược hoàn toàn với vẻ ngoài thô kệch, lạnh lùng. Câu nói "cô an toàn rồi" như một phép màu cởi trói cho linh hồn đầy rẫy vết thương của Lục Hướng Vãn. Kiếp trước, cô đã luôn khao khát có một người nói với cô câu đó, nhưng đổi lại chỉ là những trận đòn roi bạo hành. Giờ đây, ở kiếp này, vòng tay của một người đàn ông xa lạ lại trở thành bến đỗ bình yên nhất mà cô từng có.
Lục Hướng Vãn từ bỏ sự chống cự cuối cùng. Cô ngoan ngoãn vùi đầu vào l.ồ.ng n.g.ự.c rộng lớn của anh, hít một hơi thật sâu mùi hương nam tính, sạch sẽ. Đôi mắt cô nhắm nghiền lại.
Cố Kiến Huân nhẹ nhàng bế bổng cô lên, bước về phía chiếc giường đơn trải drap trắng muốt của mình. Anh cẩn thận đặt cô xuống, kéo chiếc chăn mỏng đắp kín lên tận cổ cho cô. Nhìn cô gái nhỏ nhắn đang cuộn tròn trong chăn, nhịp thở dần trở nên đều đặn, ánh mắt Cố Kiến Huân trở nên sâu thẳm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Anh kéo một chiếc ghế tựa bằng gỗ, lặng lẽ ngồi xuống bên cạnh giường, đóng vai một người lính gác trung thành bảo vệ giấc ngủ của cô trong đêm tối vô tận.
Lời tuyên bố kết hôn ban nãy, đối với đám đông là một giải pháp tình thế, nhưng đối với Cố Kiến Huân, quân lệnh như sơn, lời đã nói ra tuyệt đối không thu hồi. Dù cô gái này mang theo sự phức tạp và một gia đình rắc rối, nhưng khoảnh khắc cô liều mạng xông vào phòng anh, cuộc đời của người thanh niên thô kệch, lạnh lùng này đã định sẵn là sẽ bị trói buộc với cô. Cuộc hôn nhân hợp đồng này, chính là khởi đầu cho một đời bình yên mà anh quyết tâm trao cho cô.
Tia nắng ban mai rực rỡ của buổi sớm mùa thu xuyên qua khe hở của tấm rèm vải thô, in những vệt sáng lốm đốm lên sàn xi măng phẳng lì. Lục Hướng Vãn khẽ cựa mình, hàng mi dài khẽ run lên trước khi đôi mắt hoàn toàn mở ra.
Không có mùi ẩm mốc của căn gác xép tối tăm, không có tiếng c.h.ử.i rủa văng vẳng bên tai, và cũng không có những trận đòn roi thừa sống thiếu c.h.ế.t. Bao trùm lấy cô lúc này là mùi hương xà phòng diệt khuẩn nhàn nhạt, xen lẫn chút hơi thở nam tính sạch sẽ, mộc mạc tỏa ra từ chiếc chăn bông sờn mép nhưng được giặt giũ vô cùng tươm tất.
Cô đang nằm trên giường của Cố Kiến Huân.
Lục Hướng Vãn bật người ngồi dậy, đưa tay vuốt lại mái tóc rối. Căn phòng ký túc xá trống không. Cố Kiến Huân hẳn đã rời đi từ sớm, có lẽ là đến phân xưởng hoặc đi mua đồ ăn sáng. Trên chiếc bàn gỗ ép kê sát tường, một ca trà tráng men in dòng chữ đỏ "Phục vụ nhân dân" được đặt ngay ngắn, bên trong vẫn còn vương lại chút hơi ấm của nước đun sôi.
Nhìn khung cảnh bình dị mà an toàn tuyệt đối này, hốc mắt Lục Hướng Vãn bất giác nóng ran. Kiếp trước, cô đã phải trả một cái giá quá đắt bằng cả m.á.u và sinh mạng mới nhận ra đâu là địa ngục, đâu là bến đỗ thực sự. Nhưng ông trời đã cho cô cơ hội làm lại, cô tuyệt đối sẽ không để bản thân rơi vào vết xe đổ một lần nào nữa.
Đêm qua, lời tuyên bố kết hôn của Cố Kiến Huân đã tạm thời chặn đứng miệng lưỡi thế gian và dập tắt dã tâm của đám người nhà họ Dương. Thế nhưng, Lục Hướng Vãn biết rất rõ, chừng nào cô còn chưa lấy được sổ hộ khẩu để đi đăng ký kết hôn, chừng nào đồ đạc của cô còn nằm trong căn nhà đó, thì Lục Hoa Tài vẫn sẽ tìm cách bám lấy cô như một con đ*a đói.
Cô hất chăn bước xuống giường, đi đến bên chậu nhôm rửa mặt, vốc một nắm nước lạnh buốt tát mạnh lên mặt. Cái lạnh thấu xương của nước giếng khoan khiến đại não cô bừng tỉnh. Đôi mắt trong veo như nước hồ thu của Lục Hướng Vãn dần đọng lại một tia sắc lạnh, kiên quyết và tàn nhẫn.
Đã đến lúc phải tự tay cắt đứt xiềng xích rồi.
Bước ra khỏi khu tập thể của Cố Kiến Huân, Lục Hướng Vãn sải những bước chân thật dài hướng về phía dãy nhà ở của công nhân phân xưởng ba. Đời sống thập niên tám mươi vốn thiếu thốn nhưng lại đầy ắp những âm thanh nhộn nhịp. Tiếng chuông xe đạp Phượng Hoàng leng keng, tiếng xì xèo của những bếp lò than tổ ong mới nhóm lửa, và cả những ánh mắt soi mói tò mò của mấy bà thím rảnh rỗi đang phơi quần áo ngoài hành lang.
Lục Hướng Vãn ngẩng cao đầu, lưng thẳng tắp, hoàn toàn ngó lơ những tiếng xì xầm bàn tán sau lưng. Cô bước đến trước cánh cửa gỗ tróc sơn màu xanh lam quen thuộc của nhà họ Lục. Vừa đưa tay đẩy cửa, một mùi rượu rẻ tiền pha lẫn mùi khói t.h.u.ố.c lá khét lẹt đã xộc thẳng vào mũi khiến cô khẽ nhíu mày.
Trong căn phòng khách kiêm phòng ăn chật hẹp, Lục Hoa Tài đang ngồi vắt chân chữ ngũ trên chiếc ghế đẩu, đôi mắt hằn đầy tia m.á.u vì trận rượu đêm qua. Thấy bóng dáng Lục Hướng Vãn xuất hiện, ông ta lập tức ném mạnh điếu t.h.u.ố.c xuống đất, dùng gót giày di nát, gân xanh trên trán nổi lên bần bật.
"Đứa con gái c.h.ế.t tiệt! Cô còn dám vác mặt về cái nhà này sao?" Lục Hoa Tài gầm lên, vớ lấy chiếc chổi đót dựng ở góc tường, khí thế hùng hổ lao tới định giáng xuống đầu cô.
Nếu là Lục Hướng Vãn của kiếp trước, cô đã co rúm người lại, ôm đầu chịu trận trong những tiếng nấc nghẹn ngào. Nhưng hôm nay, đôi chân cô như cắm rễ xuống đất, ánh mắt sắc lẹm như d.a.o găm xoáy thẳng vào gương mặt vặn vẹo của người cha ruột.