"Cô là ai? Tại sao lại xông vào phòng tôi?" Giọng nói của Cố Kiến Huân trầm thấp, khàn khàn, mang theo sự cảnh giác cao độ và uy áp bức người. Theo bản năng quân nhân, anh bước nhanh tới, vươn cánh tay rắn rỏi nắm c.h.ặ.t lấy cổ tay Lục Hướng Vãn, chuẩn bị khống chế cô.
"Ưm…" Lục Hướng Vãn đau đớn nhíu mày, nhưng chút sức ép từ bàn tay anh lại trở thành chiếc phao cứu sinh duy nhất của cô lúc này.
Ý thức của cô đã mấp mé ở bờ vực thẳm. Thuốc ngủ đã hoàn toàn khống chế cơ thể, khiến cô không thể tự đứng lên nổi nữa. Mồ hôi lạnh vã ra như tắm, làm ướt đẫm những lọn tóc bết dính trên trán. Cô ngước đôi mắt ngập nước, đỏ hoe vì uất ức và sợ hãi nhìn thẳng vào khuôn mặt lạnh lùng của người đàn ông trước mặt.
Bên ngoài hành lang, tiếng bước chân thình thịch và giọng nói ồm ồm của Dương Chí Vĩ vang lên vô cùng rõ ràng, chỉ cách cánh cửa phòng vài bước chân:
"Đại ca, hình như lúc nãy có tiếng động ở đoạn cuối hành lang này! Nó bị ngấm t.h.u.ố.c rồi, chắc chắn trốn ở quanh đây thôi! Tìm từng phòng một cho tao!"
Tiếng đập cửa ầm ĩ bắt đầu vang lên từ những căn phòng bên cạnh.
Lục Hướng Vãn hoảng loạn tột độ. Nếu để Dương Chí Vĩ tìm thấy cô ở đây, dù Cố Kiến Huân có mặt, với bản tính vô lại của gã, gã cũng sẽ la làng lên vu khống cô có tư tình, danh tiết của cô vẫn sẽ bị hủy hoại. Cô không thể quay lại con đường c.h.ế.t ch.óc đó!
Bằng tất cả ý chí sinh tồn mãnh liệt nhất của một linh hồn trọng sinh, Lục Hướng Vãn dồn chút sức tàn, mặc kệ sự dè chừng của người đàn ông, cô vươn hai tay ra, ôm c.h.ặ.t lấy bắp chân vững chãi của Cố Kiến Huân. Bàn tay nhỏ bé, lạnh lẽo của cô run rẩy bám lấy ống quần anh như bám lấy cọng rơm cứu mạng cuối cùng.
"Cứu… cứu tôi…"
Giọng nói của cô thều thào, yếu ớt như tiếng nấc của một con thú nhỏ bị dồn vào đường cùng, nhưng lại chứa đựng sự cầu xin bi thương đến nát lòng.
"Có người… bỏ t.h.u.ố.c tôi… Bọn chúng đang ở bên ngoài… Cầu xin anh… Cố Kiến Huân… cứu mạng…"
Cố Kiến Huân khẽ giật mình. Đôi lông mày rậm của anh nhíu c.h.ặ.t lại. Ánh mắt sắc bén lướt qua khuôn mặt tái nhợt, đôi môi rỉ m.á.u vì tự c.ắ.n và trạng thái lờ đờ bất thường của cô gái nhỏ bé đang gục ngã dưới chân mình. Dựa vào kinh nghiệm trinh sát nhiều năm, anh lập tức nhận ra cô không hề nói dối. Cô gái này đang bị hạ một loại t.h.u.ố.c an thần liều lượng cực mạnh.
"Rầm! Rầm! Rầm!"
Ngay lúc đó, cánh cửa phòng của Cố Kiến Huân bị ai đó đập mạnh từ bên ngoài, kèm theo giọng nói hống hách, lưu manh của Dương Chí Vĩ:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
"Mở cửa! Mở cửa ra ngay! Bên trong có ai không? Có thấy một con ranh con chạy vào đây không hả?"
Âm thanh đập cửa rung trời lở đất như những nhát b.úa nện thẳng vào màng nhĩ. Lục Hướng Vãn kiệt sức hoàn toàn. Đôi bàn tay đang bám lấy chân Cố Kiến Huân từ từ buông thõng, mí mắt khép lại, cơ thể cô mềm nhũn, ngất lịm đi ngay trên nền nhà lạnh lẽo.
Trong khoảnh khắc ý thức chìm vào bóng tối, điều cuối cùng cô cảm nhận được là một vòng tay vô cùng vững chãi, mang theo hơi ấm rực lửa và mùi hương nam tính nhè nhẹ, dứt khoát cúi xuống bế bổng cô lên khỏi mặt đất, trước khi cánh cửa phòng rung lên bần bật vì những cú đạp thô bạo từ bên ngoài.
Thân thể mềm nhũn của Lục Hướng Vãn nằm gọn trong vòng tay vững chãi của Cố Kiến Huân. Qua lớp áo mỏng manh, anh có thể cảm nhận rõ sự run rẩy kịch liệt cùng nhiệt độ lạnh toát phát ra từ người cô gái nhỏ. Hơi thở của cô đứt quãng, mùi mồ hôi lạnh hòa lẫn với một chút hương xà phòng rẻ tiền phảng phất. Đôi môi cô đã bị c.ắ.n đến bật m.á.u, chứng tỏ trước khi ngất lịm, cô đã phải dùng đến chút sức lực tàn tạ cuối cùng để duy trì sự tỉnh táo.
"Rầm! Rầm! Rầm!"
Tiếng đập cửa bên ngoài ngày càng trở nên thô bạo, kèm theo đó là giọng nói khàn khàn, đầy vẻ lưu manh của Dương Chí Vĩ vang vọng cả nhất đoạn hành lang khu tập thể:
"Cố Kiến Huân! Mở cửa! Tôi biết anh ở bên trong! Có người nhìn thấy Lục Hướng Vãn chạy về hướng này. Khôn hồn thì mở cửa ra ngay, đừng có chứa chấp cái loại con gái lăng loàn!"
Đôi lông mày rậm của Cố Kiến Huân nhíu c.h.ặ.t lại thành một đường thẳng tắp. Đáy mắt anh xẹt qua một tia sắc lạnh như d.a.o găm. Là một cựu quân nhân, lại đang đảm nhiệm vị trí kỹ thuật viên tại phân xưởng bảo mật, anh cực kỳ căm ghét những kẻ dùng thủ đoạn hạ lưu với phụ nữ. Nhìn tình trạng lờ đờ, mất kiểm soát của Lục Hướng Vãn, anh thừa biết loại t.h.u.ố.c an thần liều cao mà cô bị ép uống tàn độc đến mức nào. Nếu đêm nay cô rơi vào tay gã họ Dương kia, danh tiết, tương lai, và cả mạng sống của cô coi như chấm hết.
Không chần chừ thêm một giây nào, Cố Kiến Huân sải bước dài, đặt nhẹ Lục Hướng Vãn xuống chiếc giường đơn được trải nếp gọn gàng của mình. Anh kéo tấm chăn bông màu xanh lục quân đội đắp kín người cô, cẩn thận buông lớp màn tuyn xuống, che khuất hoàn toàn tầm nhìn từ bên ngoài hướng vào giường.
Lục Hướng Vãn nằm trong bóng tối mờ ảo, ý thức của cô cứ chìm nổi giữa biển sương mù dày đặc của t.h.u.ố.c ngủ. Cô nghe thấy tiếng đập cửa chát chúa, sự hoảng loạn tột độ lại một lần nữa bóp nghẹt trái tim. Cô muốn vùng dậy, muốn chạy trốn, nhưng chân tay nặng như đeo chì. Thế rồi, hơi ấm từ tấm chăn mang theo mùi hương xà phòng diệt khuẩn thoang thoảng cùng mùi t.h.u.ố.c lá nhè nhẹ của người đàn ông đã bao bọc lấy cô. Một cảm giác an toàn kỳ lạ, vững chãi chưa từng có bất chợt len lỏi vào tâm trí, vuốt ve sự sợ hãi đang gào thét trong lòng cô.
Cố Kiến Huân xoay người, vươn tay vặn lại nút áo sơ mi trên cùng, chỉnh lại tác phong rồi sải bước về phía cửa chính.
"Rầm! Có nghe không hả? Mở..."
Cánh cửa gỗ mục nát đột ngột bật mở ngay khi Dương Chí Vĩ vừa vung tay định nện thêm một cú nữa. Gã lảo đảo lao về phía trước theo quán tính, nhưng ngay lập tức bị chặn lại bởi một bức tường thịt sừng sững.
Cố Kiến Huân đứng ngay chính giữa khung cửa, hai chân dang rộng bằng vai, bờ vai thái bình dương của anh gần như lấp kín toàn bộ khoảng trống, không chừa ra dù chỉ một khe hở nhỏ. Dưới ánh đèn sợi đốt tù mù nơi hành lang lở loét vết vôi, vóc dáng cao lớn, thô kệch cùng khuôn mặt góc cạnh, trầm mặc của anh toát ra một áp bức cảm kinh người. Ánh mắt anh lạnh lẽo, sắc bén nhìn chằm chằm vào Dương Chí Vĩ giống như con hổ đang nhìn một con chuột cống hôi hám.