Trọng Sinh Quyến Rũ Hầu Gia

Chương 17



Lúc này ta mới nhớ ra hình như ta chưa từng thấy chữ viết của hắn, một người như Triệu Diễn, chữ viết hẳn cũng phải mạnh mẽ hữu lực.

Lấy đèn, ta lại viết thêm vài chữ lên đó, ta biết rõ lúc này Triệu Diễn muốn nhìn thấy gì hơn.

Ta đưa chiếc đèn đã viết xong đến trước mặt hắn, vui vẻ nói: “Hầu gia nhìn này, ta viết xong rồi.”

Triệu Diễn nhìn những chữ trên đó, khóe miệng hơi nhếch lên, lại như sợ người khác nhìn thấy, lập tức ẩn đi.

Ta ngẩng đầu nhìn những chiếc đèn Khổng Minh xa xa như sao trời, khẽ nhếch môi, hắn đương nhiên là vui rồi.

Ta viết trên đó là: “Nguyện cùng Hầu gia ngày ngày như hôm nay.”

Lúc về, ta muốn đi qua ngõ Mộng Khê, vì ở đó có một tiệm bánh hạnh nhân rất ngon, ta muốn hắn nếm thử.

Nhưng đến gần ngõ, Triệu Diễn đột nhiên nắm lấy cánh tay ta, nhất quyết bắt ta đổi đường khác, ta nói thế nào hắn cũng không chịu.

Đang tranh cãi, một giọng nữ chen vào, ta quay đầu nhìn lại, thấy dưới ánh đèn là một đôi nam nữ.

Người nói là Lý Vân Kiều mặc áo đỏ, bên cạnh nàng là Thẩm Trường Dao, mà lúc này hắn ta đang nhìn chằm chằm vào đôi tay nắm chặt của ta và Triệu Diễn.

Ta im lặng, mặc cho Triệu Diễn nắm tay, nhỏ giọng nói: “Chúng ta đổi đường khác đi.”

Triệu Diễn lạnh lùng nhìn hai người, nắm c.h.ặ.t t.a.y ta, định quay người bỏ đi.

Lý Vân Kiều gọi hắn lại: “Nghe nói Hầu gia vốn không gần nữ sắc lại nuôi một nữ tử trong phủ, hẳn là vị bên cạnh này? Quả nhiên là tuyệt sắc giai nhân, khó trách khiến Hầu gia mê mẩn…”

Triệu Diễn nheo mắt: “Con chó nào ở đâu, dám sủa trước mặt gia?”

Lý Vân Kiều sắc mặt cứng đờ, nhìn về phía Thẩm Trường Dao bên cạnh, mà Thẩm Trường Dao không biết đang nghĩ gì, không đáp lại nàng.

Ta chú ý đến động tác của Lý Vân Kiều, vô thức hỏi: “Ngươi có thai rồi sao?”

Lúc này, Thẩm Trường Dao mới như sống lại, ngăn lời Lý Vân Kiều định nói: “Phu… Vân Kiều, trời tối rồi, về phủ thôi!”

Lý Vân Kiều không vui nhìn hắn, ngược lại giãy khỏi sự trói buộc của hắn, đi về phía chúng ta, Triệu Diễn giơ tay che chở ta ở phía trước.

“Đúng vậy, tháng còn nhỏ, không dám nói ra ngoài, phu quân ta rất thích đứa trẻ trong bụng ta, ngươi cũng nên tranh thủ thời gian sinh cho Hầu gia một đứa.”

Nàng nghiêng đầu đến bên tai ta, giọng nói nhỏ đến mức chỉ có ta nghe được: “Để giữ chặt trái tim hắn, dù sao thì sắc đẹp cũng sẽ phai tàn. Thứ phu quân ta không cần, hắn còn nâng niu, đúng là đồ hạ tiện.”

 


Bạn đang đọc truyện trên Truyenhoan.com