Hắn là học trò đắc ý nhất của cha ta, ta quen hắn từ lúc còn hàn vi. Hắn từ nhỏ đã thông minh hơn người, từ thi huyện đến thi đình, sáu lần thi sáu lần đỗ đầu, liên tiếp đỗ ba kỳ thi lớn.
Ta gặp hắn năm mười ba tuổi, năm đó hắn từ Giang Nam đến, gõ cửa nhà ta.
Hắn đứng dưới bậc đá, một thân áo trắng tinh, mặt mày thanh tú lạnh lùng, gió xuân thổi bay vạt áo hắn, ánh nắng vàng xuyên qua kẽ lá chiếu xiên xuống, rơi trên đôi vai gầy của hắn.
Thiếu niên vai rộng lưng thẳng, mỉm cười với ta, ngay cả hoa ngọc lan quân tử sau lưng cũng bị lu mờ, mà ta trong nụ cười ấy đã sa chân, bước lên con đường không lối về.
Kiếp trước ta mới biết, kẻ đọc sách phần nhiều là bạc tình.
Con đường đỗ đạt của ngươi, có vô số đêm cha ta chong đèn viết sách, từng chữ từng câu đều là tâm huyết.
Cũng có bóng hình ta quỳ trên chín mươi chín bậc thang của chùa Phổ Tế trong gió tuyết cầu thần Phật phù hộ cho ngươi.
Nhưng ân tình mười mấy năm đó, đổi lại được gì?
Đổi lại là ngươi nhẫn tâm đem thê tử tặng cho người khác.
Đổi lại là ngươi mặc cho mẹ già và tân nương của mình sỉ nhục bức hại, khiến ta một xác hai mạng chìm xuống đáy ao.
Đổi lại là cha ta không chịu được nhục nhã, tức giận bỏ mạng.
Ta cúi đầu, hồi tưởng lại từng cảnh từng cảnh kiếp trước, trong lòng như bị người ta bóp nghẹt, oán hận và không cam lòng không thể trút ra được đè nặng lên ta, chỉ có thể mặc cho nước mắt rơi xuống tấm chăn thêu đầy những quả lựu đỏ rực.
Triệu Diễn lạnh lùng nói: “Nếu nàng không muốn thì thôi, đừng khóc nữa.”
Ta ngẩng đầu lên, dùng ngón tay nhẹ nhàng lau nước mắt trên mặt, cong môi, cười quyến rũ như hồ ly.
Thân thể dưới lớp chăn mỏng không mảnh vải che thân, ta kéo chăn lên, thử dò xét đưa bàn tay trắng nõn bầm tím về phía hắn, giọng nói nhẹ nhàng: “Đại nhân, phu nhân của hắn hôm qua đã c.h.ế.t rồi, không phải sao?”
Người nam nhân trước giường nghe vậy thì hơi sửng sốt, sau đó đưa tay nắm lấy tay ta, lòng bàn tay hắn ấm áp, to lớn, có vết chai do luyện võ lâu năm.
Hắn tiến lên một bước, đột nhiên cúi người đến gần ta, ta sợ hãi lùi lại sát vào tường, đôi mắt như chim ưng như sói đó không bỏ qua mà nhìn chằm chằm ta, âm u và cảnh giác, ánh mắt lạnh như lưỡi dao.
Hai kiếp người, kiếp trước kiếp này, mãi đến lúc này ta mới nhìn rõ Triệu Diễn trông như thế nào.