Thái tử tính tình cố chấp, không nghe lời của bề trên, trong việc cứu trợ cố chấp theo ý mình, thị lang kia chức nhỏ quyền hạn thấp lại không dám nói, chỉ có thể mặc cho hắn làm bừa, kết quả gây ra loạn dân.
Nhưng chuyện này truyền về kinh thành, Thái tử chỉ bị mắng vài câu, còn vị thị lang kia lại vì thế mà bị kết tội, suýt nữa thì liên lụy đến cả cửu tộc.
Nếu để Thẩm Trường Dao đi, một là trên con đường làm quan, hắn luôn dám nói, biết đâu có thể khuyên nhủ được Thái tử, tránh được loạn dân.
Hai là, dù hắn có khuyên được Thái tử hay không thì sau khi chuyện này qua đi, hắn cũng sẽ không có kết cục tốt đẹp, hoặc là bị bãi quan, hoặc là bị Thái tử ghi hận, đều không phải là chuyện tốt lành gì.
Ngày hôm sau, quả nhiên Thẩm Trường Dao cùng Thái tử ra khỏi kinh thành, ta ở trong phủ tính toán lộ trình, đại khái là rất nhanh sẽ có kết quả.
Còn ta ở trong phủ chờ đợi, thai nhi trong bụng càng ngày càng lớn, đã gần năm tháng nhưng giấu dưới lớp áo rộng nên không nhìn ra.
Hôm nay, thiếp mời của Thái tử phi được đưa đến phủ, mời các nữ quyến đến thưởng hoa sen.
“Ta cả ngày ở trong phủ này, sắp buồn chán đến phát bệnh rồi, đại phu cũng nói rồi, đi lại nhiều một chút, đối với đứa trẻ cũng tốt. Nếu chàng không yên tâm thì đi cùng ta, dù sao cũng không phải không có nữ quyến mang theo phu quân.”
Triệu Diễn ngẩn người nhìn ta, ngón tay cầm thiếp mời hơi run, hỏi: “Phu quân?”
Ta liếc mắt đi chỗ khác, nhỏ giọng nói: “Đúng vậy, đi cùng ta.”
Ta biết hắn thích nghe gì, cho nên ta nói. Bởi vì ta nhất định phải ra ngoài, bên phía Thái tử phi ta còn phải đi một nước cờ.
Phủ Thái tử ngói xanh tường vàng, hành lang chạm trổ hoa văn bên cạnh nở rộ những cây lựu đỏ rực, rực rỡ mê người.
Tiệc thưởng hoa của Thái tử phi được tổ chức ở khu vườn phía tây của phủ, giữa mùa hè nóng nực, toàn bộ khu vườn đều được trải đầy những tảng băng, phun ra từng làn khói trắng.
Vì thân phận địa vị của Triệu Diễn, ta ngồi ở vị trí cao, liếc mắt một cái là có thể nhìn thấy tất cả những người đang đánh giá ta.
Thái tử phi vẫn chưa xuất hiện, trong bữa tiệc này không ai có thể vượt qua thân phận của ta.
Nhưng lại có một số người vẫn cố chấp cho rằng ta vẫn là người nữ nhân bị ruồng bỏ không có gì như trước đây.