Quần áo mùa xuân mỏng như cánh ve, vải lụa xanh biếc thêu hoa mẫu đơn lớn, váy lụa đỏ xếp tầng lớp lớp lộng lẫy xinh đẹp, nhất thời ta có chút hoa mắt.
Thực ra ta cũng thích màu sắc đậm đà, dung mạo ta vốn đã nồng nàn, trang phục càng rực rỡ càng tôn lên nhan sắc của ta.
Có lẽ là vì vài năm trước, hắn nói rằng không muốn người khác nhìn trộm dung mạo ta, không muốn ta quá mức lòe loẹt. Từ đó, ta bắt đầu học cách ăn mặc thanh nhã giản dị, quanh năm mặc một bộ quần áo màu trắng trà.
Nhưng giờ hắn lại chuẩn bị cho ta bộ quần áo màu sắc rực rỡ như vậy, vậy rốt cuộc hắn thích kiểu gì?
Tóc dài được búi lên bằng trâm cài đầu bằng vàng khảm hồng ngọc, để lộ phần cổ trắng nõn thon dài, nếu như bỏ qua những vết tích trên đó… Thôi vậy, ta nhịn đau, một tay đẩy cửa ra.
Liếc mắt đã thấy hắn ở ngoài cửa, lúc này hắn đang khoanh tay dựa vào cột gỗ tròn ở cửa, nhắm mắt nghỉ ngơi.
Một người cảnh giác như hắn chắc chắn đã nghe thấy tiếng ta mở cửa nhưng hắn như lão tăng nhập định, không hề nhúc nhích, toàn thân tỏa ra hơi thở không được đến gần.
Ta nắm chặt váy, cố gắng hết sức khắc phục nỗi sợ hãi trong lòng, từng bước tiến về phía hắn.
Đến gần hắn, ta vốn định đưa tay chạm vào hắn để tỏ ý lấy lòng và thân thiết nhưng ta nhìn thấy bàn tay mình đưa ra lại run rẩy, vì vậy ta thu tay lại, chỉ ngng đầu lên gọi khẽ hắn.
Ngay sau đó, hắn mở mắt, cúi mắt nhìn ta, trong mắt có một thoáng tối sầm, cảm xúc thoáng qua không kịp để ta nắm bắt đã biến mất.
Từ phòng đến tiền sảnh phải qua nhiều hành lang, hắn đi trước, hắn cao to, một bước của hắn có thể bằng hai bước của ta, sự giày vò đêm qua khiến ta đi lại có chút khó khăn, chưa đi được nửa đường đã có chút kiệt sức.
Ta cũng không dám bảo hắn đi chậm lại, đành cắn răng đi theo, sau đó đi được một lúc, không biết vì sao bước chân hắn chậm lại, ta có cơ hội thở dốc, lúc này mới dễ chịu hơn một chút.
Trên đường đi, ta nghĩ nhiều nhất là làm thế nào để lấy lòng người nam nhân này, hắn không thích nói cười lại cứng nhắc vô vị, thật sự sẽ đắm chìm vào tình ái sao, dù sao kiếp trước hắn chưa từng có nữ nhân, cũng chưa từng nghe nói hắn có người tình hay chuyện hôn sự gì.
Nhìn bóng dáng người nam nhân phía trước, ta thậm chí còn to gan nghĩ đến một chuyện khác, đó là sau khi thành công ta sẽ bỏ trốn, trốn thật xa.
Đến trước tiền sảnh, hắn đột nhiên dừng bước, khi ta suýt nữa đ.â.m vào lưng hắn, hắn như có mắt sau lưng, giơ lòng bàn tay ra áp vào trán ta, tránh cho ta đ.â.m thẳng vào bờ vai cứng như sắt của hắn.