Trọng Sinh Quyến Rũ Hầu Gia

Chương 6



Hắn vốn còn bình tĩnh nhưng lúc này lại có chút bực bội vô cớ: “Nàng không muốn.”

Thẩm Trường Dao rõ ràng thở phào nhẹ nhõm, nói: “Đa tạ Hầu gia…”

“Nàng không muốn, chỉ là không muốn trở về cùng ngươi.” Hắn nói tiếp.

“Không thể nào!” Thẩm Trường Dao thốt lên.

Hắn mất kiên nhẫn ném một thứ gì đó xuống đất, đó là thứ ta đưa cho hắn trên đường đến đây, là miếng ngọc bội định tình mà Thẩm Trường Dao tặng ta, bị hắn ném như vậy, miếng ngọc đã vỡ thành mấy mảnh.

“Trả lại cho ngươi, trong vòng một ngày, ta muốn thấy Thẩm phủ phát tang.”

Thẩm Trường Dao như phát điên, bò tới nhặt những mảnh ngọc vỡ trong tay, không ai biết hắn cúi đầu đang nghĩ gì, chỉ im lặng một lát, hắn nghiêng mặt, mày mắt nhuốm một vẻ tàn nhẫn, nhỏ giọng hỏi: “Vậy thì chức Hộ bộ Thượng thư còn khuyết…”

Hắn đứng dậy, che khuất tầm mắt ta, dường như liếc nhìn về phía ta, sau đó nói: “Phải xem tốc độ ngày mai của ngươi.”

Ta đứng sau bình phong nhìn cảnh tượng hoang đường này, đột nhiên cười không thành tiếng, ánh sáng trong mắt từng chút một lụi tàn, cười đến cuối cùng nước mắt không tự chủ được rơi xuống, thấm vào mặt đá xanh dưới chân.

Hắn đứng trước mặt ta, ta ngẩng đầu nhìn hắn, ánh mắt hận thù không kịp che giấu trực tiếp nhìn hắn.

Hắn ngẩn người, sau đó dùng ngón tay thô ráp lau nước mắt trên mặt ta, nói với ta câu đầu tiên trong ngày hôm nay: “Xin lỗi…”

Ta quay mặt đi, tránh tay hắn, nhìn tay hắn dừng lại giữa không trung, cuối cùng lặng lẽ thu tay lại.

Là một nữ tử đêm qua mới bị phu quân tặng cho người, hôm nay lại thấy phu quân lấy mình ra để trao đổi, ta hẳn phải biểu hiện như vậy, phẫn nộ không cam lòng nhưng lại đau lòng tuyệt vọng.

Hắn sẽ thích như vậy sao? Ta không biết, chỉ có thể thử xem sao.

Ta hiện tại còn có một chuyện quan trọng hơn, ta theo chân hắn, cẩn thận kéo tay áo hắn, lực kéo nhỏ đến mức gần như có thể bỏ qua nhưng hắn lại dừng lại ngay lập tức.

Hắn quay đầu nhìn ta, ta vội vàng thu tay lại, nhẹ giọng nói: “Hầu gia, ta có thể gặp cha ta không?”

Thấy hắn cau mày, ta lại bổ sung: “Gặp riêng là được, ta sẽ không để người khác nhìn thấy, ta chỉ sợ chuyện ngày mai sẽ làm ông ấy sợ hãi.”

Hắn không nói đồng ý hay không, ngược lại hỏi: “Ngươi đã dùng bữa sáng chưa?”

 


Bạn đang đọc truyện trên Truyenhoan.com