Trọng Sinh, Ta Chỉ Đứng Ngoài Xem Kịch

Chương 12



Nhưng mang theo lực uy h.i.ế.p không thể khước từ.

Tô Hạc Sâm thậm chí còn không dừng bước.

Chỉ lạnh nhạt liếc một cái.

Nhìn Tống Tuyết Ninh sắc mặt lập tức cứng đờ, men rượu cũng bị dọa tỉnh hơn nửa.

Ánh mắt lạnh như đang nhìn một thứ dơ bẩn.

Khẽ nhíu mày.

Nói với thư đồng:

“Xử lý cho sạch sẽ, đừng làm bẩn chỗ này.”

Nói xong.

Trực tiếp rời đi.

Nhìn thêm một cái cũng thấy bẩn mắt.

Tống Tuyết Ninh đứng cứng tại chỗ.

Hai má nóng rực.

Một nửa là vì men rượu.

Một nửa là vì sự nhục nhã khổng lồ.

Nàng nhìn bóng lưng Tô Hạc Sâm rời đi không chút lưu luyến.

Lại nhìn thư đồng trước mặt.

Gương mặt vô cảm.

Như đang xách một phiền toái.

Xung quanh dường như còn có những ánh mắt lén lút quét tới.

Nàng hận không thể tìm một cái khe đất chui xuống.

Âm mưu không chỉ thất bại.

Mà còn thất bại t.h.ả.m hại như vậy.

Chuyện này.

Ngay tối hôm đó.

Tô Hạc Sâm đã nói lại cho ta.

Hai chúng ta cùng suy tính.

Sự dây dưa của Tạ Kiêu và việc Tống Tuyết Ninh tìm cách leo lên giường.

Thời điểm lại gần nhau như vậy.

Chỉ sợ không phải trùng hợp.

Đôi oan gia này.

E rằng vẫn chưa chịu c.h.ế.t tâm.

Một người muốn diễn trò “thâm tình hối hận” để vãn hồi.

Một người muốn “leo cành cao khác” để xoay mình.

Không thể để họ giống như ruồi nhặng.

Thỉnh thoảng lại bay ra làm người ta buồn nôn nữa.

Rất nhanh.

Một buổi yến thưởng tuyết do Hiền phi nương nương trong cung đứng ra chủ trì.

Có đông đảo hoàng thân quốc thích và mệnh phụ thế gia tham dự.

Những trường hợp như vậy.

Vốn dĩ Tạ Kiêu và Tống Tuyết Ninh đã không đủ tư cách tham gia.

Nhưng không biết họ lại thông qua con đường nào.

Vậy mà cả hai đều xuất hiện tại yến hội.

Yến tiệc được một nửa.

Trong noãn các, bầu không khí đang náo nhiệt.

Tạ Kiêu quả nhiên lại bắt đầu màn biểu diễn của hắn.

Hắn đại khái đã nghe ngóng được việc ta sẽ rời tiệc tới thiên điện thay y phục.

Thế là lựa thời lén theo tới.

Ở dưới hành lang “tình cờ gặp gỡ”.

“Uyển Chi, ta ngày ngày hối hận, đêm đêm khó ngủ. Nhìn thấy Tô Hạc Sâm cười với nàng, ta đều cảm thấy lòng đau như d.a.o cắt. Chúng ta mới nên là phu thê! Đều là do Tống Tuyết Ninh – con tiện nhân đó, là do số mệnh trêu ngươi! Nàng cho ta một cơ hội , ta sẽ đối tốt với nàng hơn hắn! Ta biết nàng thích gì, ghét gì, chúng ta từng có ràng buộc sâu như vậy…”

“Tạ Thế t.ử! Ngươi say rồi, ăn nói hồ đồ! Ta và ngươi không hề có quan hệ gì, lấy đâu ra ràng buộc? Nếu còn dám dây dưa, ta sẽ gọi người!”

“Ta không nói bậy!”

Men rượu của Tạ Kiêu dâng lên.

Cộng thêm chấp niệm bị đè nén lâu ngày.

Hắn vậy mà bắt đầu nói năng không lựa lời:

“Nàng quên rồi sao? Kiếp trước nàng rõ ràng là thê t.ử của ta! Chúng ta rõ ràng…”

“Phu quân!”

Một tiếng nữ nhân sắc nhọn đột nhiên vang lên.

Tràn đầy phẫn nộ và đố kỵ…nàng cũng quên rằng mình đã hòa ly.

Không biết Tống Tuyết Ninh đã xuất hiện ở hành lang từ lúc nào.

Hiển nhiên đã nghe thấy lời Tạ Kiêu.

Nàng thấy Tạ Kiêu lại “thổ lộ thâm tình” với ta như vậy.

Vừa ghen vừa hận.

Lại nghĩ tới nỗi nhục mình chủ động leo giường Tô Hạc Sâm mà bị cự tuyệt.

Thù mới hận cũ cùng lúc dâng lên.

Nàng xông tới.

Chỉ vào Tạ Kiêu mà mắng:

“Đồ phế vật! Đống bùn nhão không thể trát tường! Vậy mà còn nhớ mãi loại đàn bà này! Nó có gì tốt chứ? Chẳng qua chỉ là con tiện nhân biết dùng thủ đoạn để leo lên cao!”

Nàng lại đột nhiên quay sang ta.

Ánh mắt oán đ/ộc đến mức như muốn nhỏ ra m.á.u.

Giọng vì kích động mà cao v.út lên.

Thu hút thêm nhiều ánh nhìn xung quanh:

“Tống Uyển Chi, ngươi đắc ý cái gì? Ngươi tưởng Tô Hạc Sâm thật sự yêu ngươi sao? Hắn yêu chẳng qua là thân phận đích nữ Tướng quân phủ của ngươi!”

“Một người thanh cao thoát tục, tài hoa cái thế như hắn, làm sao có thể thật lòng thích một kẻ dung tục nông cạn, chỉ biết giở thủ đoạn như ngươi!”

“Ngươi căn bản không xứng!”

“Người ta ngưỡng mộ chính là phong cốt thật sự của hắn!”

Cơn phát điên và lời tỏ tình đột ngột của nàng ta.

Khiến xung quanh lập tức yên lặng.

Tất cả đều trợn mắt há mồm nhìn nàng ta.

Đây quả thật là một bản tuyên ngôn ghen tuông đố kỵ trần trụi.

Không còn chút thể diện nào.

Đúng lúc này.

Tô Hạc Sâm từ phía sau đám đông bước tới.

Hiển nhiên chàng đã nghe thấy mấy câu “tuyên ngôn” cuối cùng của Tống Tuyết Ninh.

Chàng đi tới bên cạnh ta.

Tự nhiên nắm lấy tay ta.

Sau đó mới ngẩng mắt.

Ánh nhìn bình tĩnh quét qua Tống Tuyết Ninh đang như phát điên.

Và Tạ Kiêu sắc mặt lúc xanh lúc đỏ.

“Tạ Thế t.ử, gần đây ngươi thường xuyên say rượu, khắp nơi nói với người khác những lời hoang đường về tiền kiếp hậu sinh, tưởng tượng rằng mình có quan hệ gì với phu nhân ta.”

“Nể tình ngươi có lẽ thật sự tinh thần bất ổn, trước đây phu thê ta chưa từng so đo với ngươi.”

“Nhưng hôm nay là yến tiệc trong cung, nơi trang nghiêm, ngươi vẫn không biết thu liễm, dây dưa với mệnh phụ, nói năng vọng ngôn, thực sự thất lễ.”

Chàng đem những lời về “trọng sinh” của Tạ Kiêu.

Nhẹ nhàng định tính thành “ảo tưởng do say rượu”, “tinh thần tổn hại”.

Triệt để lột bỏ lớp ngụy trang “thâm tình” cuối cùng của Tạ Kiêu.

Chỉ còn lại vẻ điên rồ buồn cười.

Tiếp đó.

Ánh mắt chàng chuyển sang Tống Tuyết Ninh đang sắc mặt trắng bệch.

Ánh nhìn lại lạnh thêm vài phần:

“Còn về Tống đại tiểu thư, mấy ngày trước tại một buổi tiệc riêng của bằng hữu (buổi thi hội mùa đông), ngươi say rượu thất thố, hành vi vượt lễ, có ý đồ bất chính, thư đồng của ta đã đỡ ngươi rời đi.”

“Vốn tưởng ngươi sẽ biết xấu hổ mà thu liễm.”

“Không ngờ hôm nay lại còn ở đây ăn nói cuồng ngôn, bôi nhọ thanh danh phu nhân ta, lại còn vọng ngôn chuyện ái mộ.”

“Tô mỗ không dám nhận.”

“Cũng mong Tống đại tiểu thư tự trọng.”

Lời của Tô Hạc Sâm.

Như từng cái tát vang dội.

Giáng thẳng vào mặt Tạ Kiêu và Tống Tuyết Ninh.

Chàng không hề lớn tiếng quát tháo.

Nhưng mỗi câu đều chỉ rõ hành vi đáng xấu hổ của họ —

Một kẻ là người thất thế mang bệnh điên mà vẫn dây dưa không dứt.

Một kẻ là phụ nhân ghen tuông leo giường bất thành còn quay lại c.ắ.n ngược.

Cuối cùng.

Tô Hạc Sâm thu hồi ánh mắt.

Cúi đầu nhìn ta.

Ánh nhìn lạnh lẽo trong nháy mắt hóa thành dịu dàng đủ để nhấn chìm người khác.

Chàng trước mặt mọi người nâng cao bàn tay đang nắm c.h.ặ.t của chúng ta.

Giọng nói rõ ràng mà kiên định.

Vang khắp mọi góc của noãn các:

“Cả đời này, trong lòng Tô Hạc Sâm ta chỉ có một mình Tống Uyển Chi.”

“Được thê t.ử như vậy, là phúc ba đời của Tô mỗ.”

“Ta và phu nhân, đồng tâm đồng đức, đời này không đổi.”

“Người ngoài nghĩ gì, nói gì — có liên quan gì tới phu phụ chúng ta?”

Những lời này của chàng.

Không có phản bác gay gắt.

Chỉ có tuyên cáo kiên định.

Cả đời chỉ một người.

Chính là đòn phản kích mạnh mẽ nhất đối với lời “không xứng” của Tống Tuyết Ninh.

Còn câu người ngoài không liên quan.

Chính là triệt để vạch Tạ Kiêu và Tống Tuyết Ninh ra khỏi thế giới của chúng ta.

Ngay cả tư cách làm đề tài bàn tán cũng không có.

“Hay!” Không biết vị phu nhân nào là người đầu tiên lên tiếng tán thưởng.

“Tô Trạng nguyên thật là người tình sâu nghĩa nặng, Tô phu nhân đúng là có phúc!”

“Thật khiến người khác ngưỡng mộ!”

Tiếng tán thưởng.

Tiếng chúc phúc.

Nối tiếp không dứt.

Ánh mắt mọi người nhìn chúng ta.

Đều tràn đầy tán thưởng và hâm mộ.

Còn ánh mắt nhìn Tạ Kiêu và Tống Tuyết Ninh.

Chỉ còn lại sự chán ghét, khinh bỉ và ý vị xem trò cười không hề che giấu.

Sắc mặt Tạ Kiêu xám như tro c.h.ế.t.

Lảo đảo lùi một bước.

Như thể toàn bộ sức lực đều bị rút sạch.

Những màn thâm tình hắn dày công giả tạo.

Trước sự định tính “ảo tưởng do say rượu” của Tô Hạc Sâm.

Và trước lời thổ lộ thâm tình công khai này.

Đã vỡ vụn hoàn toàn.

Chỉ còn lại một mớ hỗn độn.

Và sự nhục nhã chưa từng có.

Tống Tuyết Ninh càng run rẩy toàn thân.

Môi run lên.

Muốn nói gì đó.

Nhưng không thốt ra nổi một chữ.

Nàng công khai bày tỏ với Tô Hạc Sâm.

Lại bị đối phương trực tiếp vạch trần chuyện leo giường bất thành.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Còn bị phân rõ ranh giới không chút lưu tình.

Nàng cảm thấy như mình bị lột sạch quần áo trước mặt mọi người.

Mỗi ánh mắt đều như r/oi q/uất lên người nàng.

Nàng thét lên một tiếng.

Che mặt khóc lớn.

Không còn cách nào giữ nổi chút thể diện nào.

Sụp đổ đẩy đám đông ra.

Lảo đảo chạy ra ngoài.

09 ĐẠI CHƯƠNG

Tên của Tạ Kiêu và Tống Tuyết Ninh.

Hoàn toàn bị gắn c.h.ặ.t với những từ:

“Điên loạn”,

“Vô sỉ”,

“Hạ tiện”.

Trở thành ví dụ phản diện để các thế gia đại tộc dạy dỗ con cái.

Trở thành trò cười mới nhất cho dân gian bàn tán sau bữa trà.

Phản ứng dây chuyền rất nhanh đã tới.

Hơn nữa còn dữ dội vô cùng.

Phía Tạ Kiêu là người đầu tiên gặp nạn.

Hắn vốn đã vì chuyện hồ băng.

Vì phu thê trở mặt, hòa ly.

Vì phá rối quốc hôn.

Mà khiến danh tiếng thối nát.

Vị trí người thừa kế cũng lung lay sắp đổ.

Nay lại thêm bằng chứng thật về việc: “yến tiệc dây dưa mệnh phụ”, “ăn nói điên loạn”.

Chẳng khác nào tự tay dâng nhược điểm cho chính địch.

Chỉ trong vài ngày.

Tấu chương đàn hặc của Ngự Sử đài đã bay tới ngự tiền như tuyết rơi.

Các ngôn quan dẫn kinh trích điển.

Miệng phạt b.út tru.

Trực tiếp chỉ trích hắn:

“Tư đức bất tu, nội vi bất tĩnh, dung túng thê t.ử hành hung trước, bản thân thất nghi sau. Tại nơi cung yến trang nghiêm lại ngôn hành vô trạng, vọng ngữ liên miên, thực có dấu hiệu điên loạn. Kẻ đức hạnh khiếm khuyết, không thể giáo hóa như vậy, sao có thể đứng trong triều ban, làm nhục thể diện triều đình?”

Bốn chữ “đức hạnh khiếm khuyết”.

Trong chốn quan trường coi trọng thanh danh.

Chính là án t/ử.

Cộng thêm việc hắn vốn không có thành tích công trạng nào đáng kể.

Các thế lực trong Hầu phủ vốn đã bất mãn với hắn cũng nhân cơ hội thêm dầu vào lửa.

Rất nhanh.

Thánh chỉ của Hoàng thượng đã ban xuống:

Bãi miễn toàn bộ chức vụ.

Trở về phủ tự kiểm điểm.

Nói là tự kiểm điểm.

Nhưng thực chất chính là bị cách sạch mọi chức tước.

Chỉ còn cái danh Thế t.ử.

Trở thành một tông thất nhàn tản vô dụng.

Những kẻ trước kia còn nể mặt Hầu phủ mà giả vờ giao hảo với hắn.

Giờ thấy hắn đều tránh xa.

Sợ bị lây vận xui.

Ngay cả đại môn Hầu phủ.

Đối với hắn cũng như có cũng như không.

Hầu gia và lão phu nhân đã hoàn toàn thất vọng về hắn.

Gần như không còn gặp mặt hắn nữa.

Hắn thử dùng rượu giải sầu.

Nhưng càng uống.

Ký ức kiếp trước và thực tại t.h.ả.m đạm của kiếp này càng đan xen rõ rệt.

Giày vò hắn đến mức gần như thật sự phát điên.

Hắn co ro trong một góc phủ đệ lạnh lẽo.

Không còn sức lực.

Cũng không còn thể diện, để xuất hiện tại bất cứ nơi nào có ta.

Màn “truy thê hỏa táng tràng” của hắn.

Chưa kịp cháy lên một tia lửa nào.

Đã bị chính hắn và hiện thực như nước băng dập tắt hoàn toàn.

Chỉ còn lại một đống tro đã lạnh ướt nhếch nhác.

Và nỗi hối hận vô tận.

Trong nỗi hối hận ấy.

Có bao nhiêu phần là áy náy với ta.

Có lẽ chính hắn cũng không phân biệt nổi.

Còn nhiều hơn.

Chỉ sợ là sự không cam lòng và tuyệt vọng đối với hoàn cảnh của chính mình.

Kết cục của Tống Tuyết Ninh.

Cũng chẳng khá hơn bao nhiêu.

Hầu phủ đã hoàn toàn không thể quay về.

Hòa ly thư đã nằm trong tay.

Nàng và Tạ gia từ đây không còn liên quan.

Còn Tống gia.

Cũng sớm không còn chỗ dung thân cho nàng.

Phụ thân ta.

Cả đời coi trọng nhất chính là danh dự và thể diện của gia tộc.

Từ chuyện hồ băng.

Đến việc về nhà ngoại gia (mẹ đẻ) đòi hòa ly.

Đến việc dung túng mẹ ruột mắng đích nữ.

Rồi đến chuyện leo giường bất thành tại yến hội.

Công khai phát điên tỏ tình…

Từng chuyện.

Từng việc.

Đã sớm tiêu hao sạch kiên nhẫn của ông.

Cùng chút tình cha con ít ỏi còn lại.

Ngày thứ bảy sau khi nàng suy sụp chạy về từ yến tiệc trong cung.

Trong một bữa gia yến bầu không khí nặng nề.

Phụ thân ta đặt đũa xuống trước mặt toàn gia.

Ánh mắt ông lướt qua Liễu di nương (Liễu thị) đang cúi đầu không nói.

Cuối cùng dừng lại trên gương mặt Tống Tuyết Ninh đang cố giữ bình tĩnh nhưng ánh mắt trống rỗng.

Không có phẫn nộ.

Chỉ còn lại sự lạnh lẽo và thất vọng triệt để.

“Tống Tuyết Ninh, từ nhỏ con tâm cao khí ngạo, làm cha từng đặt kỳ vọng vào con.”

“Nhưng những việc con làm những năm này, thật khiến người ta lạnh lòng.”

“Không kính trưởng bối.”

“Không hòa thuận tỷ muội.”

“Đức hạnh khiếm khuyết.”

“Nhiều lần dạy bảo không sửa.”

“Con đã đặt trăm năm thanh danh của Tống gia vào đâu?”

Thân thể Tống Tuyết Ninh khẽ run lên.

Nàng ngẩng đầu.

Môi khẽ động.

Dường như muốn biện giải.

Nhưng phụ thân ta không cho nàng cơ hội.

Tiếp tục nói:

“Nếu con cảm thấy Tống gia đã bạc đãi con.”

“Hầu phủ cũng không dung được con.”

“Vậy làm phụ thân, ta sẽ thành toàn cho con.”

Ông dừng lại một chút.

Từng chữ từng chữ.

Tuyên án kết cục của nàng:

“Từ hôm nay trở đi, con cùng mẹ ruột Liễu thị, thu dọn hành lý, tới trang viên cách kinh thành năm mươi dặm để tĩnh tâm kiểm điểm.”

“Không có sự cho phép của ta, không được bước ra khỏi trang viện nửa bước.”

“Vĩnh viễn không được trở lại kinh thành.”

Vĩnh viễn không được trở lại kinh thành!

Điều này chẳng khác nào đem hai mẹ con họ hoàn toàn lưu đày khỏi kinh thành phồn hoa.

Khỏi vòng trung tâm của Tống gia.

Trang viện đó xa xôi nghèo khổ.

Một khi tới đó.

Có nghĩa là vĩnh viễn từ biệt cuộc sống quý tộc gấm vóc, cơm áo đầy đủ, có kẻ hầu người hạ.

Có nghĩa là nửa đời còn lại của họ sẽ trôi qua trong vô danh.

Thậm chí có thể sống trong cảnh thiếu ăn thiếu mặc.

Không còn khả năng gây sóng gió.

Cũng không còn khả năng chướng mắt bất kỳ ai.

Liễu di nương tại chỗ mềm nhũn ngã xuống đất.

Gào khóc t.h.ả.m thiết.

Ôm lấy chân phụ thân ta cầu xin.

Còn Tống Tuyết Ninh thì đứng cứng tại chỗ.

Chút huyết sắc cuối cùng trên mặt cũng rút sạch.

Nàng nhìn người phụ thân lạnh lùng.

Nhìn đích mẫu Quận chúa đang ngồi trên chủ vị, thần sắc bình thản, không hề d.a.o động.

Lại nhìn những người khác đang cúi mắt không nói.

Rõ ràng và hiển nhiên, không ai định cầu tình cho nàng…

Nàng biết.

Tất cả đều đã kết thúc.

Mọi tính toán.

Mọi thanh cao.

Mọi không cam lòng của nàng.

Cuối cùng chỉ đổi lấy một nơi quy túc hoang vu lạnh lẽo.

Nàng hé miệng.

Nhưng đến cả khóc cũng không khóc nổi.

Chỉ có sự lạnh lẽo vô tận.

Và khoảng trống rỗng nuốt chửng nàng.

Chưa tới hai ngày sau.

Một cỗ xe ngựa xám xịt.

Chở Tống Tuyết Ninh thất hồn lạc phách.

Cùng Liễu di nương đang khóc lóc.

Dưới sự “hộ tống” của mấy bà t.ử làm việc nặng.

Lặng lẽ rời khỏi cửa phụ Tống phủ.

Đi về phía trang viện hoang vắng ngoài thành.

Rất nhanh biến mất trong bụi khói phồn hoa của kinh thành.

Không bao giờ trở lại nữa.

【HẾT TOÀN VĂN】