Trọng Sinh Ta Không Muốn Gả

Chương 5



Nhưng khi nhìn thấy Cố Bách Nguyệt ở bên cạnh, sắc mặt hắn liền khó coi đi mấy phần.

Đôi mắt mờ sương khói của Giang Chỉ Nhu nhìn chăm chằm vào ta, nhấn mạnh từng chữ: “Ta biết ngươi nghĩ rằng ta thích hắn nên mới đến đây khuyên nhủ ngươi. Nhưng sự thật hoàn toàn không phải vậy.”

“Gả cho hắn, ngươi sẽ phải chịu rất nhiều thống khổ.”

Nàng ta tuy đã cho người hầu lui ra xa, nhưng những ai đứng gần đó vẫn có thể nghe loáng thoáng được vài chữ.

Tần Án rốt cuộc không nhịn nổi nữa, sải bước dài tiến lại gần, chộp lấy bàn tay đang vịnh trên xe lăn của Giang Chỉ Nhu, nghiến răng nghiến lợi nói: “Chỉ Nhu, nàng có biết mình đang nói cái gì không?”

Ta theo bản năng hất mạnh tay hắn ra: “Thế t.ử gia, xin hãy tự trọng!”

Giang Chỉ Nhu rốt cuộc cũng liếc nhìn hắn một cái.

Ánh mắt bình lặng không gợn chút sóng lòng:

“Ngươi muốn cưới ai cũng được, nhưng đừng hại người ta.”

Nhật Nguyệt

Sắc mặt Tần Án thoắt cái trắng bệch.

Cố Bách Nguyệt bất động thanh sắc kéo xe lăn lùi lại nửa tấc, đứng chắn ở phía trước.

Tần Án trừng mắt nhìn chằm chằm vào y, thần sắc trên mặt hắn là thứ mà ta chưa từng thấy bao giờ.

Đó là sự ghen tuông điên cuồng.

Ta bỗng cảm thấy có chút nực cười.

“Tay ngươi chảy m.á.u rồi.” Giang Chỉ Nhu đột nhiên mở lời, nàng từ trong tay áo lấy ra một phương khăn gấm thoang thoảng hương thơm.

Lúc này ta mới sực tỉnh, nhận ra móng tay mình đã bấm sâu vào lòng bàn tay từ lúc nào.

“Đa tạ quận chúa.” Ta đón lấy chiếc khăn, cất lời khô khốc, chẳng biết phải phản ứng ra sao cho phải.

Nàng khẽ gật đầu, Cố Bách Nguyệt liền đẩy xe lăn, lướt qua bên người Tần Án.

Giang Chỉ Nhu khẽ nghiêng đầu nhìn ta, đôi môi mấp máy.

Cuối cùng nàng bảo: “Ngươi đi theo ta.”

Ta nhìn sang Tần Án, quai hàm hắn bạnh c.h.ặ.t, gân xanh nơi thái dương giật nảy liên hồi.

Ta đang định cất bước đi theo Giang Chỉ Nhu, thì cánh tay bỗng bị Tần Án túm c.h.ặ.t lấy.

“Lâm Chi Ninh.” Giọng hắn mang theo ý đe dọa, “Nàng thật sự muốn nghe lời nàng ấy sao?”

Ta gạt mạnh tay hắn ra, đón lấy ánh mắt của hắn, chẳng chút chần chừ mà bước thẳng về phía Giang Chỉ Nhu.

Thông qua Giang Chỉ Nhu, ta mới kết bạn với Cố Bách Nguyệt.

Ta từng nghe qua cái tên này từ miệng của mẹ chồng kiếp trước, y chính là gã “gian phu” trong lời bà ta mắng nhiếc.

Kiếp trước Giang Chỉ Nhu cả đời không gả cho ai, nhưng lại đi lại rất gần gũi với Cố Bách Nguyệt.

Cứ cách vài ngày hai người họ lại gặp mặt một lần, còn tuyệt đối không cho ai tới gần.

Chính vì thế mà lời ra tiếng vào của hai người họ đồn đại khắp kinh thành.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Thế nhưng ta lại nghĩ, khi chưa tường tận mọi bề thì không nên tùy tiện định đoạt đúng sai.

Đến nay ta mới biết, Giang Chỉ Nhu quanh năm suốt tháng phải chịu đựng nỗi đau đớn thấu xương tủy do tật ở gân cốt.

Cố tiểu tướng quân chinh chiến sa trường nhiều năm, tích lũy được không ít bài t.h.u.ố.c bóp và xoa bóp nắn xương cho binh sĩ.

Kinh thành tuy có nhiều bậc danh y, nhưng xét về việc này thì chỉ có hắn là người thích hợp nhất.

Trưởng công chúa vốn dĩ muốn tác hợp cho hai người họ kết thành phu thê.

Nhưng Giang Chỉ Nhu lại không nguyện ý.

Thân xác nàng tàn tạ thế này, chẳng biết còn sống được bao lâu.

Nàng không muốn làm liên lụy đến người khác.

Căn bệnh của nàng là từ khi sinh ra đã mang theo rồi.

Nhìn bờ môi không một giọt m.á.u của nàng, ta lại bất chợt nhớ đến Lang Âm của ta.

Khóe mắt ta bỗng chốc đỏ hoe.

Giang Chỉ Nhu lại khẽ khàng bảo: “Thân hình ngươi gầy gò, trên tay lại có vết thương cũ.”

“Nghe nói ngươi biết bơi, các vị tiểu thư bình thường nào có ai biết thứ này.”

Ngươi chắc hẳn đã phải chịu nhiều khổ cực rồi.

Đó chính là ẩn ý trong lời nói của nàng.

Một con mèo con từ đâu nhảy ra phá tan bầu không khí trầm mặc.

Nó từ trên trời rơi xuống, móng vuốt sắc nhọn cào rách cả vạt váy của ta.

Ta giật nảy mình kinh hái.

Cố Bách Nguyệt xách con mèo lên, đưa cái đầu lông xù của nó đến ngay trước mặt ta.

Nó l.i.ế.m l.i.ế.m đệm thịt dưới chân, rồi quệt quệt cái mặt.

Sau đó mở to đôi mắt màu nâu nước lánh, ươn ướt.

Hơi thở của ta chợt nghẹn lại nơi cổ họng.

Nó lại hướng về phía ta mà giang hai chân trước ra, ta liền giơ tay bế thốc nó vào lòng.

“Meo~”

Trong cổ họng nó phát ra những tiếng “gừ gừ” đầy thỏa mãn.

Cố Bách Nguyệt bật cười thành tiếng: “Xem ra nó rất thích Lâm cô nương.”

Giang Chỉ Nhu cũng dịu dàng tiếp lời: “Đã như vậy, cứ để nó nhận ngươi làm chủ đi.”

“Ngươi đặt cho nó một cái tên có được không?”

Ta nhìn đăm đăm vào đôi mắt của nó, giống như có ma xui quỷ khiến mà thốt lên: “Vậy thì gọi là… Lang Âm đi.”

Nghe thấy vậy, ngón tay của Giang Chỉ Nhu đang đặt trên xe lăn khẽ co rụt lại. Động tác của nàng khựng lại một hồi, rồi mới nở một nụ cười nhạt với ta.