Tả Tổ Nghênh dùng mạng của Lục Kim An, moi được một khoản từ Tả Thượng Đảng, xoay người liền đi truyền nước.
Nhậm San xách đồ ăn nhìn hắn đi vào một phòng khám, quay đầu lại liền nói với Cương Tử đang ôm n.g.ự.c tìm người ở phố Phúc Khánh.
“Đừng tìm nữa, hắn ở viện vệ sinh Đông Thành, anh đến đó tìm hắn đi.”
Trước năm 1980, tất cả các phòng khám, viện vệ sinh đều là tài sản tập thể. Dần dần đến cuối thập niên 80, đầu thập niên 90, tỷ lệ tư nhân hóa tiếp cận 50%. Rất nhiều cơ sở y tế ở nông thôn, địa phương nhỏ bắt đầu do tư nhân kiểm soát, sau đó các phòng khám tư nhân lớn mạnh, vốn tư nhân tham gia vào việc cải cách bệnh viện công lập.
Phòng khám mà Nhậm San nói chính là một phòng khám tư nhân.
Cương Tử không hề nghi ngờ, khom người xoay người chạy đi.
Vào phòng khám, quả nhiên ở khu truyền dịch trên giường bệnh, tìm thấy Tả Tổ Nghênh đang dựa vào giường, treo bình truyền nước, mặt đỏ bừng vì sốt.
“Tiểu Tả, Tiểu Tả?”
“Hù c.h.ế.t lão tử, lão tử cứ tưởng mày bị con vợ lẽ kia chôn sống rồi.”
Tả Tổ Nghênh nghe tiếng Cương Tử kêu to, mơ mơ màng màng mở mắt ra nhìn hắn một cái, “Lấy cho tao chén nước đi, nhanh lên.”
Giọng nói khàn khàn.
Mông Cương Tử còn chưa kịp chạm ghế, lập tức lại đứng dậy, “Ai ai ai, mày đợi đã.”
Rất nhanh Cương Tử tìm phòng khám mượn một cái chén sứ lớn, hai tay bưng một chén nước lớn cẩn thận đi tới.
“Đây, uống mau, tao sợ mày đợi không kịp, rót nửa chén nước ấm còn thêm nửa chén nước giếng, nhiệt độ vừa vặn.”
Tả Tổ Nghênh cũng không khách sáo, bưng lên ừng ực ừng ực tu hết.
Hắn cảm giác mình sắp bị thiêu cháy, chén nước lớn này uống xong, cả người thoải mái hơn nhiều.
Tả Tổ Nghênh bên này thoải mái, Cương Tử lại ôm n.g.ự.c ngồi xổm xuống.
“Ai ai ai, mày làm gì thế? Người bệnh không phải tao sao?” Tả Tổ Nghênh trợn tròn mắt nhìn Cương Tử đang co ro dưới đất quát.
Cương Tử yếu ớt nâng tay lên, “Mau, mau giúp tao gọi bác sĩ.”
Phiêu Vũ Miên Miên
Tả Tổ Nghênh nhanh chóng ngẩng cổ tru lên, “Bác sĩ, bác sĩ mau tới.”
Rất nhanh, Cương Tử nằm trên giường bệnh cạnh Tả Tổ Nghênh.
Hắn vung xẻng sắt nhằm vào Lục Kim An một nhát, sau khi xẻo đi một mảng da thịt trên mặt hắn thì cái xẻng đụng vào mặt đất, cả người liền nghiêng về phía trước, n.g.ự.c va vào cán gỗ, tự làm gãy ba xương sườn.
Tả Tổ Nghênh nghe Cương Tử, thằng em xui xẻo kia, rầu rĩ kể lể, cũng không cảm thấy bất ngờ.
“May mà mày không g.i.ế.c hắn.”
“Nếu không, nói không chừng mày không phải gãy xương sườn, mà là đ.â.m thủng n.g.ự.c c.h.ế.t người.”
Cương Tử tức giận nói, “Đây là tao làm vì mày đấy, mày còn ở đây nói mát. Hơn nữa, tao cũng không dám g.i.ế.c người, muốn g.i.ế.c thì mày tự đi mà giết, tao còn phải sống tốt với Thục Ngọc nữa chứ.”
Tả Tổ Nghênh thở ra một hơi, “Tao đây thật sự không phải nói mát đâu. Tao nói cho mày biết, thằng nhóc đó rất quỷ dị, mệnh cứng lắm, khắc người, có ông trời che chở đấy.”
“Làm thế nào cũng không g.i.ế.c được, thật sự muốn ra tay g.i.ế.c người, còn có thể bị phản phệ.”
“Cũng thật mẹ nó tuyệt, tao đã làm cái nghiệt gì, cho tao một người cha như Tả Thượng Đảng, lại còn cho tao một đối thủ như Lục Kim An?”
Cương Tử nhìn Tả Tổ Nghênh vẻ mặt suy yếu còn định nắm tay đập ván giường, “Cái đối thủ với cha này cũng đâu phải hôm nay mới có cho mày, trước đây cũng đâu thấy mày nhụt chí như vậy. Gặp phải chuyện gì mà khiến mày cảm xúc sâu sắc thế?”
Tả Tổ Nghênh vô ngữ nói, “Mày xem kiểu tóc của tao đi.”
Cương Tử suýt nữa bật cười vì tức, “Tao xem cái kiểu tóc của mẹ mày, trong miệng mày chẳng có một câu nào đứng đắn.”
“Mày cái thằng ngốc, lão tử bảo mày xem tóc tao, chỗ sau tai này có phải giống như bị lửa thiêu qua không?”
Cương Tử nghiêng đầu, “Thật sự là thế à?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Tả Tổ Nghênh sống không còn gì luyến tiếc nói, “Lão tử tối qua suýt nữa bị sét đánh chết.”
Cương Tử há hốc miệng, “A?”
Rất nhanh hắn lại bình tĩnh nói, “Mày từ nhỏ làm chuyện thất đức không thiếu, người trong trấn đều nói mày sẽ bị sét đánh, bố mẹ tao cũng nói như vậy…”
Tả Tổ Nghênh liếc mắt nhìn hắn một cái c.h.ế.t chóc.
Cương Tử ngượng ngùng im miệng.
Tả Tổ Nghênh lúc này mới thì thầm kể lại chuyện tối qua.
Lục Kim An muốn đem hắn sống tế, phong vào trong móng nền rồi đóng cọc sống, nhưng bị hắn phản giết.
Hắn ném Lục Kim An vào đó, không ngờ ông trời như thể đang nhìn, thấy Lục Kim An đi vào, lập tức bắt đầu đổ mưa, còn càng ngày càng lớn, cuối cùng khi hắn tưới Lục Kim An thành một cột nước, trực tiếp một tia sét đánh xuống, làm nổ tung khuôn đúc, còn hất hắn từ trên thang xuống.
Nghe Cương Tử sởn cả gai ốc.
“Mẹ kiếp, thế này thì chơi kiểu gì nữa? Khó trách tao xẻng hắn một cái mà tự mình gãy xương sườn. Mày đã trêu chọc phải thứ quỷ quái gì vậy? Hay là hai đứa mình cứ tuyệt giao đi, tao muốn sống yên ổn.”
Tả Tổ Nghênh hỏi một đằng trả lời một nẻo, “Mày làm thế nào tìm được tao? Tao không phải bảo mày đi tìm Nhậm San sao?”
Cương Tử thở dài, “Tao tìm chứ, bây giờ nói đến tao còn thấy mày nhiều tật xấu. Cái chuyện muốn mạng này, mày lôi tao vào thì thôi, mày còn muốn lôi cả một cô bé vào nữa, mày có phải là người không?”
“Hại tao bị người ta coi như thằng tâm thần. Còn về việc làm thế nào tìm được mày, con bé nói cho tao biết đấy.”
Tả Tổ Nghênh trầm mặc.
Trùng hợp vậy sao, Nhậm San lại biết mình ở bệnh viện?
Hai người còn chưa truyền dịch xong, Tả Tĩnh Hoan và Sở Thục Ngọc đã nhận được tin tức vội vàng tìm tới.
“Sao thế này? Vừa mới về được bao lâu, chỗ tôi còn chưa khỏi, cậu lại vào đây rồi? Tối qua cậu không về, mẹ cứ lo lắng, quả nhiên xảy ra chuyện. Cậu thế này cũng quá làm người ta phải bận lòng.” Tả Tĩnh Hoan đổ ập xuống một tràng trách mắng.
Cương Tử như một con cừu non, rụt cổ, đáng thương vô cùng nhìn Sở Thục Ngọc.
May mà hai người cũng không tính là nghiêm trọng, truyền dịch xong lấy thuốc liền về nhà, nhưng bác sĩ dặn ngày mai còn phải đến.
Tả Tổ Nghênh vừa về nhà một lát, lập tức liền đi đến nhà Tô gia tìm Nhậm San.
Hắn đến phố Phúc Khánh liền bắt đầu chú ý Nhậm San, sau đó thường xuyên thử, từ trong miệng Tô Bình moi ra không ít tin tức.
Hắn hơn 80% nghi ngờ, Nhậm San này chính là Nhậm San đại ma đầu ở phía nam.
Nếu cô ấy thật sự là đại ma đầu kia, có thể đấu với Lục Kim An ngang tài ngang sức mà còn làm hắn ăn rất nhiều lần thua thiệt, thì đó quả thực chính là ngôi sao may mắn của mình.
Nhậm San đối với Tả Tổ Nghênh trước nay không có sắc mặt tốt.
“Lại làm gì?”
Tả Tổ Nghênh trước mặt Nhậm San cũng không dám làm càn như vậy.
“Hì hì, Khoan Khoan à, tôi tìm cô có chút việc.”
“Có chuyện gì cứ nói thẳng đừng vòng vo, tôi còn phải hầm canh cho anh tôi, không rảnh nghe anh nói lảm nhảm.”
Tả Tổ Nghênh vẻ mặt thành khẩn nói, “Khoan Khoan à, lần trước chuyện của lão nhị nhà tôi phiền các cô rồi, nếu không phải các cô…”
Nhậm San ngắt lời hắn, “Anh đã cảm ơn rồi, lễ tôi cũng đã nhận. Hơn nữa nhà chúng tôi giúp chị Tĩnh Hoan, không có bất cứ ai là nể mặt anh cả. Chị Tĩnh Hoan và thím cũng đã cảm ơn rồi.”
Tả Tổ Nghênh sắc mặt cứng đờ, con bé này sao phòng bị cao thế nhỉ? Không thể bắt chuyện được sao?
Mẹ nó không phải nói, là một cô bé rất lễ phép, rất dễ gần sao? Hắn cảm thấy một chút cũng không dễ gần chút nào.
“Còn chuyện gì nữa không? Không có việc gì tôi phải đi nấu cơm đây, lát nữa chị An An nên về rồi.”
“Ai, từ từ, từ từ.”
Thấy Nhậm San sắp đóng cửa, Tả Tổ Nghênh vội vàng đưa một bàn tay ra đỡ cửa.