Trọng Sinh Ta Trả Thù Cả Nhà Người Chồng Bạo Ngược

Chương 461: Hán tử trà



Tháng Năm nhanh chóng đến, Ngải Tiểu Thanh cố nén sự vui sướng trong lòng để tìm gặp Lục Nhã Tri.

"Mẹ, con, con đã hơn hai tháng không thấy 'cái đó' rồi, con cũng không hiểu mấy chuyện này, mẹ nói xem con có thể nào..."

Lục Nhã Tri vẻ mặt rạng rỡ, "Hai tháng không thấy 'cái đó' ư? Ai nha, con bé này, sao không nói sớm chứ, đi đi đi, mau lên bệnh viện kiểm tra một chút, chắc chắn là có thai rồi."

Tính tính ngày tháng, Tiểu Thanh và Kim An kết hôn cũng đã hơn hai tháng. Trong những lời vô tình Lục Kim An buột miệng nói ra, Lục Nhã Tri cũng lờ mờ hiểu được, con trai mình có được ngày hôm nay là nhờ Ngải Tiểu Thanh.

Bà sốt ruột hơn cả Ngải Tiểu Thanh, thiết tha mong Ngải Tiểu Thanh mau chóng mang thai, để dựa vào phúc khí của nhà họ Ngải mà đề bạt con trai mình.

Trong bệnh viện sạch sẽ gọn gàng, Lục Nhã Tri và Ngải Tiểu Thanh tươi tắn ngồi trên ghế chờ ở hành lang.

Bác sĩ áo blouse trắng đi ra, "Ngải Tiểu Thanh, vị nào là Ngải Tiểu Thanh?"

Ngải Tiểu Thanh lập tức đứng dậy, "Bác sĩ, tôi đây ạ."

Bác sĩ nhìn Ngải Tiểu Thanh và Lục Nhã Tri một lượt, "Ngải Tiểu Thanh vào đi."

Lục Nhã Tri định đi theo vào, bác sĩ liền cau mày, "Chỉ bệnh nhân vào thôi."

Ngải Tiểu Thanh theo bản năng mở miệng, "Bác sĩ, đây là mẹ tôi, không sao đâu."

Bác sĩ không nói gì nữa.

Trên bàn làm việc trong văn phòng, các loại hồ sơ bệnh án được sắp xếp gọn gàng, chậu cây xanh nhỏ bé tăng thêm một chút sức sống và yên tĩnh cho căn phòng.

Lục Nhã Tri nhẹ nhàng đỡ Ngải Tiểu Thanh ngồi xuống, hỏi bác sĩ, "Bác sĩ, là có thai phải không? Có phải được hai tháng rồi không?"

Trong giọng nói không giấu được vẻ hớn hở.

Sắc mặt bác sĩ có vẻ nghiêm trọng.

"Nếu cô đã là mẹ của Ngải Tiểu Thanh, vậy tôi sẽ nói thẳng."

Vẻ mặt Ngải Tiểu Thanh và Lục Nhã Tri đồng thời sa sầm xuống, nhớ lại loạt xét nghiệm bác sĩ vừa yêu cầu mình làm, lo lắng hỏi, "Bác sĩ, có chuyện gì vậy? Có phải đứa bé, đứa bé không ổn không?"

Bác sĩ lắc đầu, "Cô không có thai."

Ngải Tiểu Thanh sốt ruột, "Nhưng mà bác sĩ, tôi đã hai tháng không thấy rồi."

Bác sĩ nhìn tờ đơn trên tay ghi tuổi tác, ánh mắt nhìn Ngải Tiểu Thanh đều mang theo sự thương hại.

Còn trẻ như vậy mà mắc phải căn bệnh này, đối với một người phụ nữ mà nói, thực sự là quá khắc nghiệt.

"Cô không phải mang thai, đây là vô kinh thứ phát. Ngoài ra, chúng tôi còn kiểm tra ra cô bị rối loạn phóng noãn, suy buồng trứng sớm, nội tiết tố bất thường. Sau phân tích sơ bộ, chúng tôi nghi ngờ cô có thể mắc hội chứng tăng prolactin máu."

"Với tình trạng hiện tại của cô, không có khả năng mang thai. Xin cô hãy nhanh chóng làm thủ tục, tiến hành kiểm tra toàn diện, và sớm tiếp nhận điều trị."

"Nếu còn kéo dài, chưa nói đến việc mang thai, bản thân cô cũng sẽ gặp vấn đề lớn..."

Ngải Tiểu Thanh và Lục Nhã Tri đồng thời trợn tròn mắt. Hai người không hiểu bác sĩ nói những thứ gì, nhưng họ đồng thời hiểu một vấn đề, đó là Ngải Tiểu Thanh hiện tại không thể mang thai và làm mẹ, hơn nữa nếu bệnh tình nghiêm trọng, có lẽ còn ảnh hưởng lớn đến tính mạng.

Lục Nhã Tri không dám lơ là, lập tức sắp xếp cho Ngải Tiểu Thanh đi khám bệnh. Liên tiếp mấy ngày thay đổi vài bệnh viện kiểm tra đều cho ra kết quả giống nhau.

Ngải Tiểu Thanh bắt đầu tiếp nhận điều trị, tiêm không dứt mũi kim và uống không hết thang thuốc.

Cảm xúc của cô bắt đầu mất kiểm soát, vô kinh, tiết sữa, đau đầu, và tăng cân.

________________________________________

Tô An và Nhậm San từ cửa hàng của Sở Thục Ngọc đi dạo ra, trên tay xách không ít túi đồ. Cô ngẩng đầu nhìn trời, "Đã gần 12 giờ rồi, chúng ta trực tiếp đến chỗ anh trai ăn cơm đi."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Nhậm San gật đầu, "Được, để anh trai trổ tài cho chúng ta."

"Lần nào chúng ta đến, anh ấy cũng vui lắm, sư phụ Trình cũng vui vẻ cho anh ấy vào bếp."

Hai người đi vào quán ăn Vận May Tới, đi vào từ cửa sau nhà bếp để tìm Tô Bình.

Vừa bước vào đã thấy Tô Bình đang ngồi xổm trước một cái chậu rửa mặt để sơ chế nguyên liệu, bên cạnh có một cô gái tóc ngắn cũng ngồi xổm, thỉnh thoảng ngẩng đầu nói gì đó với anh, tiếng cười vui vẻ truyền đi rất xa.

"Anh hai?", Tô An gọi một tiếng.

Tô Bình ngẩng đầu, mắt lộ rõ vẻ vui mừng, "An An, San San, sao hai em lại tới đây?"

Nhậm San tươi cười, "À, sắp đổi mùa rồi, em với chị An An đến cửa hàng chị Thục Ngọc mua ít quần áo. Thấy đến giờ ăn trưa rồi mà lại gần chỗ anh, nên tụi em định sang đây ăn cơm."

Bàn tay to của Tô Bình xoa xoa vào chiếc tạp dề, "Được, hai em muốn ăn gì? Anh đi nói với sư phụ."

Tô An thấy ánh mắt của Trương Văn Yến thì rất không thích.

Ánh mắt đối phương cứ dán chặt vào đôi giày da nhỏ, đồng hồ, và những túi đồ trên tay của hai người cô, cứ như muốn viết chữ "tham lam" lên mặt vậy.

Trương Văn Yến bị Tô An liếc một cái, rất nhanh hoàn hồn lại. Thấy ba người đang nói chuyện rôm rả, cô ta cười mở miệng hỏi, "Anh Tô Bình, đây là ai vậy? Sao không giới thiệu một chút?"

Tô Bình cười hì hì, "Văn Yến, đây là em gái anh, An An và San San."

Trương Văn Yến dùng khuỷu tay huých vào cánh tay Tô Bình một cái, cố ý nói to để khen ngợi, "Được đấy, có hai cô em gái xinh đẹp thế này mà sao chưa từng nghe anh nói bao giờ?"

Tô Bình nghe Trương Văn Yến khen em gái, cười càng rạng rỡ.

Nhậm San thấy Trương Văn Yến chọc ghẹo anh trai, ý cười trên mặt đã nhạt đi, "Anh hai, chị này là ai vậy ạ?"

Phiêu Vũ Miên Miên

Không cần Tô Bình mở miệng, Trương Văn Yến đã tự mình nhảy xổ ra, "Chào hai em, chị là bạn của Tô Bình. Trước đây chị làm ở nhà tắm công cộng lớn. Trước có một vị khách khó tính gây khó dễ cho chị, Tô Bình đúng lúc đang vứt rác ở cửa, nhìn thấy nên đã giúp chị một tay. Sau đó thì hai đứa chị quen nhau. Tính chị thoải mái, anh ấy cũng đơn giản thẳng thắn, hợp cạ, thế là trở thành anh em tốt."

Vừa nói Trương Văn Yến còn dùng vai huých vào Tô Bình một cái, cười nói, "Đúng không Tô Bình."

Tô Bình cười ngây ngô, "Đúng vậy, vị khách đó xấu lắm, không mua vé lại cứ nói đã mua, còn muốn đánh Văn Yến nữa."

Trương Văn Yến tâng bốc Tô Bình, "Vẫn là anh lợi hại hơn, anh vừa đứng trước mặt hắn là hắn liền co rúm lại liền. Ha ha ha, đó chính là đồ bắt nạt kẻ yếu hèn nhát.

Sau này có người anh em tốt như anh che chở, em cũng không sợ người ta tìm em gây phiền phức nữa. Nếu có ai bắt nạt em, em chỉ cần réo một tiếng, anh đứng trước mặt em một cái là dọa c.h.ế.t bọn họ luôn, ha ha ha ha ~"

Đúng lúc này, dì Lục rửa bát từ cửa sau thò đầu ra, "Đồng chí Tô lại tới rồi à?"

Tô An khách sáo đáp lại bằng một nụ cười, "Dì Lục, dì đang rửa bát ạ."

Tô Bình làm việc ở đây, Tô An và Nhậm San thường xuyên đến ăn cơm nên cũng quen thân với nhân viên quán ăn.

Trình Khang nghe thấy tiếng nói chuyện, cầm cái muỗng bước ra, "An An đến sớm thế à? Mau vào trong ngồi đi."

Nói xong, ông quay đầu nói với Trương Văn Yến một cách khách sáo, "Đồng chí Trương, các cô cũng sắp đến giờ làm rồi đúng không? Mau về đi, Tô Bình đang bận đó!"

Trong giọng nói có hai phần không vui.

Trương Văn Yến giả vờ không nghe ra sự không vui của Trình Khang, vẫy tay với Tô Bình, "Được rồi, anh bận đi, bên em cũng sắp giao ca rồi. Có rảnh lại đến tìm anh chơi."

"Đi đây."

Tô Bình "ai" một tiếng, đón Tô An và Nhậm San đi vào trong, "Đi đi đi, măng mùa đông đã thái xong rồi, chúng ta vào trong, anh tìm cho hai em một chỗ yên tĩnh ở phía trong."

Tô An và Nhậm San đi theo Tô Bình vào trong, "Anh hai, đồng chí kia có thường xuyên đến tìm anh không ạ?"

Tô Bình trả lời, "Cũng không phải thường xuyên đến. Văn Yến có khi đi làm sớm, còn chưa giao ca đâu, liền sẽ đến tìm anh nói chuyện, còn giúp anh làm việc nữa. Cô ấy nói chúng ta là bạn tốt, bạn tốt thì phải giúp đỡ lẫn nhau."