Trọng Sinh Ta Trả Thù Cả Nhà Người Chồng Bạo Ngược

Chương 463: Gã đàn ông "trà xanh" gặp Lục Kim An



Tô An im lặng không nói gì.

Nhậm San lại lần nữa gọi, "Chị An An?"

Cô bé rất bất mãn thái độ của Tô An. Loại người tâm địa bất chính này, tại sao không sớm giải quyết đi?

Anh trai cô bé đơn thuần như vậy, lỡ người ta giở trò gì xấu xa, đưa anh ấy đến nơi hẻo lánh rồi nói anh ấy quấy rối hay gì đó, chẳng phải sẽ bị người ta gài bẫy sao?

Với tình cảnh nhà họ Trương như vậy, không cần nghĩ cũng có thể hiểu, đối phương chính là nhắm vào tiền của nhà họ Tô và muốn kiểm soát anh trai cô bé.

Tô An ngẩng đầu nói với Nhậm San, "Em nói Lục Kim An lên Tây Thành làm cảnh sát đúng không?"

Nhậm San không hiểu ra sao.

Không lâu trước đó, khi gia đình Tả Tổ Nghênh đi, Tô An tìm Tả Tĩnh Hoan, muốn trả trước tiền thuê hai năm cho cửa hàng của Vương Tiểu Thúy, lúc đó mới biết cửa hàng đó đã về tay Nhậm San.

Nhậm San cũng không giấu Tô An, kể lại đại khái câu chuyện giao dịch giữa mình và Tả Tổ Nghênh, bỏ qua kha khá những chi tiết quan trọng.

Biết chị An An vẫn còn rất quan tâm đến bên Lục Kim An, đôi khi cô bé biết được tiến triển bên đó cũng sẽ nói với Tô An vài câu.

Nhưng bây giờ không phải đang nói chuyện Trương Văn Yến sao? Sao lại nhắc đến Lục Kim An?

Tô An mím môi, "Tiến triển bên đó chậm quá, cứ đưa Trương Văn Yến cho anh ta đi. Nửa cuối năm nay có lẽ em cũng không ở thành phố A nữa, nên giải quyết hết mọi chuyện thì em đi mới an tâm."

Nhậm San sửng sốt, "Chị nói là Trương Văn Yến và Lục Kim An?"

Tô An cười cười, "Có gì là không thể? Cô ta chẳng phải có thể kết thành anh em tốt với mọi gã đàn ông sao? Hơn nữa, quen biết một vị lãnh đạo tiền đồ như gấm có quý nhân dìu dắt, đối với cô ta mà nói chỉ có lợi chứ không có hại."

"Hơn nữa, chúng ta cũng không làm gì, chỉ là se duyên thôi. Nếu cô ta thật sự làm gì, thì cũng là do cô ta tâm địa bất chính."

Mắt Nhậm San sáng lên. Nhà họ Trương bây giờ đang trong cảnh nước sôi lửa bỏng, Trương Văn Yến thiết tha muốn tìm một con mồi béo bở để giúp cô ta nuôi em trai và cháu trai đấy.

Đối phương vội vàng đặt mục tiêu vào anh Tô Bình cũng là vì gánh nặng trong nhà đã không thể nào gánh vác nổi nữa rồi.

Anh Tô Bình thì rất ngoan ngoãn, chị An An bảo anh ấy đừng để ý đến Trương Văn Yến thì anh ấy một trăm phần trăm sẽ không để ý.

Trương Văn Yến đụng phải bức tường ở chỗ anh Tô Bình, nhất định sẽ dùng kế hiểm. Nếu lúc này xuất hiện một mục tiêu khác, thì chưa chắc đã thế.

Nếu là Lục Kim An trước đây, Trương Văn Yến chắc chắn không dám thử, nhưng bây giờ...

Bây giờ Lục Kim An không những mặt bị hủy hoại, mà còn bị tật nguyền. Trong mắt người đời, đó chính là kém một bậc. Nói không chừng Trương Văn Yến còn cảm thấy mình xứng đáng hơn anh ta nữa.

Có Trương Văn Yến xen vào như vậy, Ngải Tiểu Thanh vốn đã thiếu cảm giác an toàn còn ngồi yên được sao?

Chẳng phải sẽ điên lên ngay lập tức sao?

Kế hoạch của Trần A Như chẳng phải sẽ nhanh hơn rất nhiều sao?

Khóe miệng Nhậm San cong lên một nụ cười ngọt ngào, "Chị An An, em hiểu rồi."

Phiêu Vũ Miên Miên

Trương Văn Yến không vui vẻ gì khi gặp Tô Bình vào hôm trước. Lần sau khi cô ta tìm Tô Bình, Tô Bình đã không còn cho cô ta sắc mặt tốt nữa. Mặc kệ cô ta nói gì, Tô Bình đều không để ý đến cô ta.

Trong lòng cô ta ngấm ngầm nghiến răng, chắc chắn là hai cô em gái nhà họ Tô đã châm ngòi ly gián.

Thấy giờ giao ca sắp đến, cô ta chỉ đành gượng cười, "Tô Bình, tôi đi trước đây, tôi phải giao ca. Anh cũng suy nghĩ kỹ đi, đừng nghe lời người khác châm ngòi, làm hỏng tình cảm anh em giữa chúng ta."

Tô Bình ở trong nhà bếp, căn bản không phản ứng lại cô ta.

Trương Văn Yến chỉ đành đen mặt quay đầu đi. Cô ta không hiểu, rõ ràng hôm kia còn là một gã ngốc dễ dỗ dành như vậy, sao tự dưng lại đổi tính rồi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Quay đầu định đi thẳng về phía trước, cô ta liền thấy Tô An và Nhậm San sánh bước từ xa đến, miệng còn đang bàn tán gì đó.

Cô ta theo bản năng rẽ sang dưới mái hiên bên cạnh, nghiêng người trốn tránh.

Nếu để hai chị em này nhìn thấy mình đến tìm Tô Bình, nói không chừng lại cố ý nói xấu mình với Tô Bình.

Hai người dần đến gần, tiếng đối thoại truyền đến rõ ràng.

"Ồ, em nói cái anh cảnh sát khu vực Tây Thành đó hả? Nhà anh ta có người cấp trên à? Không thể nào? Có người mà còn xuống làm cảnh sát ư?"

"Là thật đó, chắc là cấp trên chỉ muốn anh ta xuống để tô vàng thôi, sau này chắc chắn sẽ thăng chức một mạch đó."

"Nhưng loại người có quyền thế như vậy, làm sao có thể coi trọng con gái nhà bình dân như chúng ta?"

"Ai nha, cái này em cũng không biết à, em nghe chú hai em nói, anh ta trước đây khi làm nhiệm vụ ở nơi khác thì bị thương ở mặt, hơn nữa ngón tay cũng bị tật nguyền."

"Tuy gia đình có quyền thế, nhưng thanh niên nữ bây giờ đứa nào mà không xem trọng ngoại hình chứ? Phần lớn gia đình cũng chỉ nhìn bề ngoài thôi. Người ta chỉ nhìn anh ta mặt bị thương, ngón tay bị tật, làm sao còn nghĩ đến việc anh ta được cấp trên coi trọng, có quý nhân đề bạt sẽ thăng tiến một mạch trên con đường công danh..."

"Đi nhanh lên, mau tìm anh hai. Xong việc chúng ta đi dạo Tây Thành. Cái Trương Văn Yến đó đúng là ngu xuẩn, tưởng nhà mình dễ lừa gạt ư? Với cái gia đình như nhà mình, biết rõ anh hai đơn thuần, sao có thể còn để tài sản trong nhà vào tay anh hai được? Chẳng phải là treo miếng mỡ ở cửa cho người khác cắn sao?"

"Nếu nhà mình mà ngu xuẩn như vậy, anh hai cũng sẽ không tự lực cánh sinh ra ngoài làm học đồ bếp núc, cái nghề vất vả thế đó."

"Hắc hắc, cô ta mà thật sự vào cửa nhà mình, mới phát hiện tất cả của nhà mình đều không liên quan đến anh hai thì mới buồn cười đó. Nhưng mà cái loại con gái có thanh danh như thế, nhà mình cũng chẳng thèm để mắt tới."

"Đúng vậy, anh trai mình tuy phản ứng chậm, nhưng cũng có công việc chính thức có tay nghề, đâu phải là cái đồ tàn tạ mà cô ta có thể mơ ước..."

Trong mắt Trương Văn Yến ánh lên sự oán hận, nghe những lời khinh thường mình, cô ta nắm chặt ngón tay.

Thái độ của Tô Bình đối với mình thay đổi chóng mặt, quả nhiên là do hai cái đồ phá của này giở trò. Cô ta không chê Tô Bình là thằng ngốc, vậy mà nhà họ Tô còn có mặt mũi ghét bỏ mình!

Xì!

Cũng chẳng nhìn xem mình là cái thứ gì. Nếu cô ta sớm biết tất cả mọi chuyện trong nhà họ Tô Tô Bình không thể làm chủ được, thì cô ta đâu có cái kiên nhẫn này mà đi dỗ thằng ngốc đó.

Thở phào một hơi, suy nghĩ của Trương Văn Yến rất nhanh chuyển sang hướng khác.

Cảnh sát Tây Thành, một cảnh sát bị hủy dung và tật nguyền ở tay.

Hủy dung, ngón tay lại còn tật nguyền, người như vậy mà vẫn có thể làm cảnh sát ư?

Nếu là thật thì, quý nhân đứng sau người này quyền lực cũng không nhỏ đâu.

So với tiền bạc, quyền lực càng quý giá hơn.

Có quyền, còn sợ không có tiền sao?

Con ngươi Trương Văn Yến ánh lên tia sáng u ám, đăm chiêu đi về phía nhà tắm Sáng Lấp Lánh.

Thằng ngốc Tô Bình ở đây, đã không còn là lựa chọn tốt nhất của cô ta nữa rồi.

Hơn nữa, so với một kẻ tật nguyền có quyền thế, thằng ngốc có tiền là cái thứ gì chứ?

Trương Văn Yến bước vào cổng nhà tắm, xông thẳng đến văn phòng giám đốc, "Giám đốc Diêu, tôi muốn xin nghỉ phép, nhà tôi hôm nay có việc..."

Lục Kim An trong khoảng thời gian này vô cùng không thuận. Mặc dù Ngải Tiểu Thanh sau lưng có nhà họ Ngải, nhưng dã tâm của anh ta cũng không nhỏ. Trần A Như nói nửa năm nữa sẽ chuyển chính thức, anh ta làm sao có thể cam tâm?

May mắn là Ngải Tiểu Thanh tuy bị hủy dung, nhưng tắt đèn thì cũng nhìn không rõ, hơn nữa giọng nói của cô ta cũng ngọt ngào, lại còn nguyện ý dựa dẫm vào anh ta. Quan trọng nhất là cơ thể trông cũng rất khỏe mạnh.

Trần A Như tuy nói cục trưởng Ngải vẫn còn tức giận, nhưng nếu Ngải Tiểu Thanh mang thai con của mình, rồi nước mắt lấm lem đến tận cửa xin lỗi, anh ta cũng không tin cục trưởng Ngải còn có thể tức giận nổi, dù sao đó cũng là cháu gái ruột mà ông ấy đã nâng niu trong lòng bàn tay đau xót bấy nhiêu năm, chẳng khác gì con gái ruột của ông ấy.