________________________________________
Lưu Kim Mai bị Trần Hồng Tươi túm đầu đánh một trận.
Kỳ thật vóc dáng nàng to lớn hơn Trần Hồng Tươi rất nhiều, nhưng nàng không dám đánh trả.
Huống hồ bên cạnh còn có Chu Nguyên Ngưng và Châu Nghiên như hổ rình mồi, nàng có linh cảm, nếu nàng đánh trả, hai người kia cũng sẽ xông lên.
Quả nhiên, không bao lâu Trần Hồng Tươi túm tóc và quần áo nàng. Vì lực mạnh, quần áo nàng tuột xuống, để lộ chiếc áo ba lỗ bạc màu bên trong.
Ngoài cửa phòng ngủ toàn là người đứng xem náo nhiệt, Lưu Kim Mai cảm giác toàn thân mình như bị đặt trên lửa nướng. Nàng đột nhiên đẩy Trần Hồng Tươi một cái loạng choạng.
“Hồng Tươi, Hồng Tươi cậu không sao chứ?”
Chu Nguyên Ngưng bước lên đỡ lấy Trần Hồng Tươi, ánh mắt nhìn Lưu Kim Mai cũng mang theo sương lạnh.
Trần Hồng Tươi trước mặt bao nhiêu người, bị Lưu Kim Mai hại trước mặt nam thần của mình, chịu cục tức lớn như vậy, bây giờ lại bị nhiều người vây xem đẩy ngã sấp, sĩ diện trong ngoài đều mất hết rồi.
“Các cậu đừng cản tôi, xem tôi không đánh c.h.ế.t nàng.”
Lưu Kim Mai bị xé rách thật sự chịu không nổi, bắt đầu phản kháng, quả nhiên, Chu Nguyên Ngưng và Châu Nghiên cũng động thủ.
Các nàng thật ra không trực tiếp ra tay với Lưu Kim Mai, chỉ là giúp đỡ một bên, kéo nàng để Trần Hồng Tươi xé.
“Buông tôi ra, các cậu sao lại vô cớ bắt nạt người khác, các cậu quá đáng lắm rồi, tôi muốn mách cố vấn học tập.”, Lưu Kim Mai hàm chứa nước mắt hô.
Đón lấy nàng là một cái tát.
“Cô còn mặt mũi mà đề cập, cái gì mà chúng tôi vô cớ bắt nạt cô?”
“Cô rõ ràng biết tôi muốn kết bạn với Đặng học trưởng, cô còn phá hoại quan hệ của chúng tôi. Cả ký túc xá này chỉ có cô là tâm địa xấu nhất?
Ngày thường vừa bẩn vừa hôi thì thôi đi, chúng tôi đã nhắc nhở cô mấy lần rồi, không ngờ cô bề ngoài trông thật thà, sau lưng lại âm hiểm như vậy.”
Lưu Kim Mai cuối cùng cũng có chút tỉnh táo lại.
“Cô có ý gì?”
Phiêu Vũ Miên Miên
Trần Hồng Tươi mắt đỏ hoe nói: “Còn giả ngốc nữa à, chẳng phải cô cố ý làm tôi gọi Đặng học trưởng là ăn mày sao?”
“Cô còn bảo tôi đây là một kiểu lễ phép, là phương ngữ khen người ta xinh đẹp ngọc thụ lâm phong, cô cái đồ tiện nhân độc ác!”
Trong số các nữ sinh vây xem ngoài cửa, vừa đúng có một người Tương Nam, nàng theo bản năng liền kinh hô: “Trời ơi, là Đặng Trường Dương học trưởng của hội sinh viên sao?”
“Cho dù gia cảnh Đặng học trưởng bần hàn, cũng không thể trước mặt mọi người gọi người ta là ăn mày chứ?”
“Vậy Đặng học trưởng không giận c.h.ế.t sao, quá vũ nhục người khác, khó trách học trưởng lại tức giận như vậy, bị vũ nhục trước mặt công chúng như vậy, có tốt tính đến mấy cũng không nhịn được đâu.”
Đồng tử Lưu Kim Mai co lại, lúc này mới hiểu ra là sao.
Nàng vội vàng giải thích với Trần Hồng Tươi đang bạo giận: “Không phải, không phải, Hồng Tươi cậu nghe tôi nói.”
Cố tình lúc này Trần Hồng Tươi bị mấy người xem náo nhiệt bên ngoài châm ngòi thổi gió mất đi lý trí, giơ bàn tay lên tới tấp tát xuống Lưu Kim Mai.
Lưu Kim Mai co mình lại, lớn tiếng kêu: “Không phải tôi, Hồng Tươi không phải tôi, là Trương Xuân Linh, là Trương Xuân Linh hại cậu, nàng ấy vừa cãi nhau với cậu, nàng ấy khẳng định biết cậu làm tôi hỏi nàng, cho nên cố ý đào một cái hố ở đây chờ cậu đó, tôi bị nàng ấy lợi dụng, tôi là vô tội!!!”
Tiếng kêu này của Lưu Kim Mai cuối cùng cũng khiến Trần Hồng Tươi dừng hành động trong tay, nàng ta nhìn Lưu Kim Mai bằng đôi mắt đỏ hoe.
“Cô nói đều là thật sao?”
Lưu Kim Mai vừa sợ vừa đau, hàm chứa nước mắt gật đầu: “Đúng vậy, tôi không thể nào hại cậu, vô duyên vô cớ, tôi vì sao phải hại cậu như vậy, đều là Trương Xuân Linh làm, khẳng định là nàng ấy ghét cậu, cho nên lợi dụng tôi làm cậu trước mặt Đặng học trưởng…”
Trần Hồng Tươi quả thật tin lời Lưu Kim Mai nói, Lưu Kim Mai ngày thường trong lời nói của nàng ta đều mang theo sự cẩn trọng lấy lòng, nàng ta đoán chắc Lưu Kim Mai không có cái gan hại mình.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Trương Xuân Linh, làm tốt lắm, ngày thường thật không nhìn ra nhỉ, cái loại im hơi lặng tiếng này mới là rắn độc cắn người nhất!”
Giọng nói nghiến răng nghiến lợi, từ kẽ răng Trần Hồng Tươi tuôn ra.
Lưu Kim Mai thấy sự thù địch của Trần Hồng Tươi đã chuyển sang Trương Xuân Linh, trong lòng cũng thở phào nhẹ nhõm.
Cái tiện nhân Trương Xuân Linh này, lại còn hại mình như vậy.
Đây đều là nàng ta đáng đời, mình chịu trận đòn này của Trần Hồng Tươi, trước mặt bao nhiêu người mất mặt như vậy, đều là do nàng ta làm hại.
Vì sao lại lừa mình.
Mà Trương Xuân Linh đối với tất cả những gì đang xảy ra trong ký túc xá này vẫn hoàn toàn không hay biết, nàng cũng không biết, mình trêu Lưu Kim Mai nói mấy câu, lại bị Trần Hồng Tươi mang đi để gặp nam thần, rồi còn dẫn ra hiểu lầm lớn như vậy.
Đợi nàng từ bên ngoài trở về, không khí trong ký túc xá vô cùng nặng nề, mọi người ai cũng không nói chuyện, im lặng một cách lạ thường.
Trên sàn ký túc xá vứt lung tung đồ đạc, gối nhỏ, chiếu, bàn chải đánh răng và cốc sứ, còn có quần áo.
Trương Xuân Linh nhìn kỹ lại, đó chẳng phải đều là đồ của mình sao?
“Chuyện gì thế này, ai làm?”, Trương Xuân Linh khí huyết dâng lên.
Tô An có chút phiền, nàng đây là ở vào một cái ký túc xá thế nào vậy, cả ngày cãi nhau không dứt.
Cũng không biết có thể xin ở trọ bên ngoài được không, nói thật, nàng phiền rồi.
“Ai làm? Dám làm không dám nhận sao?”
Trương Xuân Linh thấy không ai nói chuyện, càng thêm tức giận.
Nàng ngẩng đầu nhìn về phía Lưu Kim Mai, Lưu Kim Mai đang ngồi trên giường mình, mặt quay vào trong.
“Kim Mai.”, Trương Xuân Linh nhìn về phía nàng.
Lưu Kim Mai nhỏ giọng nói: “Tôi không biết.”
Nàng không quay đầu lại.
Trương Xuân Linh có chút nghi hoặc, đi đến kéo nàng một chút: “Cậu thấy thế nào?”
Lưu Kim Mai theo bản năng nghiêng người, nhưng rất nhanh lại quay trở lại. Tuy chỉ là trong chốc lát, nhưng Trương Xuân Linh vẫn nhìn rõ vết m.á.u bầm tím trên mặt nàng: “Mặt cậu sao vậy? Ai cào?”
“Không có gì, cậu đừng hỏi.”, trong giọng nói của Lưu Kim Mai mang theo oán giận.
Trương Xuân Linh nghe ra được: “Kim Mai, cậu đừng sợ, có phải bọn họ bắt nạt cậu không? Cậu nói ra, tôi sẽ đi cùng cậu tìm cố vấn học tập.”
Sự oán khí trong lòng Lưu Kim Mai lập tức trào ra: “Sao vậy, chẳng phải do cậu làm hại, nếu không phải cậu nói bậy nói bạ đào hố cho tôi, tôi sẽ như thế này sao? Vậy mà còn mặt dày giả bộ làm người tốt trước mặt tôi!”
Trương Xuân Linh bị Lưu Kim Mai bất thình lình quát một trận, kinh ngạc đứng sững tại chỗ.
“Cậu sao vậy?”
“Cậu giả bộ cái gì chứ? Tự cậu nói xem, có phải cậu biết tôi giúp Hồng Tươi hỏi tiếng quê của cậu, cậu mới hại tôi như vậy không? Uổng công tôi ngày thường còn coi cậu là chị em tốt, không ngờ cậu mới là người âm hiểm nhất.”
Lưu Kim Mai vừa nói, còn vừa lén lút liếc nhìn Trần Hồng Tươi đang ngồi phía dưới, nàng muốn cho Trần Hồng Tươi biết mình là vô tội, tất cả đều do Trương Xuân Linh, cái người tâm địa rắn rết này làm.
Nàng nguyện ý gia nhập các nàng, phân rõ giới hạn với Trương Xuân Linh.
Nói một hồi lâu, Trương Xuân Linh cuối cùng cũng hiểu ra chuyện gì đang xảy ra, còn Tô An, người đã bỏ lỡ màn kịch Trần Hồng Tươi xé Lưu Kim Mai, cũng nghe được đại khái.
Nàng trước khi trùng sinh tuổi tác đã không nhỏ, sau khi trở về, những người tiếp xúc đều là Sở Thục Ngọc, Hà Mãn Hà, Nhậm San những người có tư tưởng trưởng thành. Cho nên sau khi vào trường, luôn cảm thấy mấy nữ sinh trong ký túc xá có chút ấu trĩ.
Cả ngày không thì thảo luận minh tinh điện ảnh nào, thì là học trưởng nào đẹp trai, hoặc là câu lạc bộ, trang điểm gì đó.