Trọng Sinh Ta Trả Thù Cả Nhà Người Chồng Bạo Ngược

Chương 511: Ký Túc Xá 206 Chịu Đựng Đày Đoạ



________________________________________

Quả nhiên, vừa mới xuống từ tòa nhà văn phòng, Trần Hồng Tươi liền mặt mày âm trầm nhìn về phía Tô An và Trương Xuân Linh.

“Hừ, làm ầm ĩ đi, có tác dụng gì không? Sau này ngày tháng còn dài lắm, chúng ta cứ chờ xem!”

Trương Xuân Linh rụt cổ lại, không còn vẻ hùng dũng hiên ngang như lúc trước.

Tô An vẻ mặt khoa trương trên dưới đánh giá Trần Hồng Tươi.

Những người đi ngang qua và cả Chu Nguyên Ngưng, Châu Nghiên thấy vậy cũng không hiểu sao lại nhìn về phía Trần Hồng Tươi.

Trần Hồng Tươi cảm nhận được ánh mắt khác thường xung quanh, tức giận nói với Tô An: “Cô bị bệnh à? Cô nhìn cái gì?”

Tô An dùng giọng điệu kinh ngạc lớn tiếng nói: “Tôi nói Trần Hồng Tươi sao cô đánh rắm lại vang như vậy, hóa ra cô mặc quần ống loe lớn thế!”

“Phốc ~”, Chu Nguyên Ngưng thiếu chút nữa bật cười, nhưng rất nhanh lại nuốt trở lại.

“Phụt ~”

Trương Xuân Linh không nhịn được, đợi nàng ta phản ứng lại thì đã muộn.

Mấy bạn học đi ngang qua, cười khặc khặc.

“Ha ha ha, quần ống loe, ha ha ha ~”

“Lưu Đông Bình, lần trước cậu đánh rắm cũng siêu to tiếng, cũng là do cậu mặc quần ống loe nguyên nhân sao?”

Trần Hồng Tươi mặt đỏ bừng: “Tô An cô tìm chết!!”

Phiêu Vũ Miên Miên

Nói đoạn, bàn tay nàng ta theo bản năng liền định tát vào mặt Tô An, Tô An nhanh tay lẹ mắt, một phát giữ chặt cổ tay nàng ta, thân hình nghiêng sang bên cạnh, trên tay dùng sức kéo một cái, đồng thời vươn chân ra.

Tức thì, Trần Hồng Tươi cứ vậy mà bay sấp ra ngoài, úp mặt xuống đất.

“A ~”

“Hồng Tươi, Hồng Tươi, cậu không sao chứ?”

“Tô An, cô dám đánh người!”

Tô An ngẩng mũi: “Mắt nào của cậu nhìn thấy tôi đánh người?”

“Chỉ cần không mù, cậu nhìn thấy hẳn là Trần Hồng Tươi muốn đánh tôi, sau đó tôi né tránh, nàng ta ngã chổng vó chó ăn cứt thôi.”

“Chẳng lẽ, tôi nên đứng yên tại chỗ để nàng ta đánh?”

“Đồ ngu ngốc.”

Tô An nói xong trợn trắng mắt, quay đầu liền đi.

Lãng phí thời gian.

“Cô, cô…”, Ngón tay Trần Hồng Tươi chỉ vào Tô An đều run rẩy.

Trương Xuân Linh thấy Trần Hồng Tươi ở chỗ Tô An bị thiệt, trong mắt hiện lên sự khoái chí.

Nhưng đón ánh mắt căm thù của đối phương cũng không dám biểu lộ sự vui sướng trong lòng, cúi đầu, vội vàng đi theo sau lưng Tô An.

Đến ký túc xá, Tô An mang theo cơn tức giận đạp văng cánh cửa lớn. Nàng hiện tại trong lòng rất khó chịu, không chỉ cảm thấy cánh cửa phòng ngủ cứ khép hờ chắn lối vướng víu, mà ngay cả những cây hoa quế thơm ngát dưới lầu cũng cảm thấy chúng đang bốc mùi khó chịu, nhìn cái gì cũng thấy bực mình.

Tô An không thích không khí như vậy, trong lòng hạ quyết tâm, vẫn phải tìm cách dọn ra ngoài ở.

Tiếp theo, trong ký túc xá quả nhiên càng thêm hỗn loạn, Trần Hồng Tươi dùng thủ đoạn đối xử với Trương Xuân Linh để đối phó với Tô An.

Nàng ta lợi dụng lúc Tô An không có ở ký túc xá, kéo chiếu của Tô An xuống. Tô An vừa trở về liền đem đồ đạc trên giường của ba người kia đều ném như “thiên nữ rải hoa” từ tầng hai xuống đất tầng một.

Các nàng ta ném vỏ hạt dưa đã ăn xong, vỏ quýt vào hộp cơm của Tô An. Tô An liền đè Chu Nguyên Ngưng ra nhét cho nàng ta một miệng, còn đem quần lót chưa giặt của Trương Xuân Linh nhét vào miệng nàng ta. Trần Hồng Tươi muốn đến kéo nàng, bị Tô An một đòn chân đánh vào n.g.ự.c nàng ta, khiến nàng ta nửa ngày không dậy nổi.

Châu Nghiên đỡ Trần Hồng Tươi ở bên cạnh bóng gió, Tô An liền đạp một cước vào hạ bộ nàng ta.

Sau khi ăn hai lần thiệt thòi nặng, ba người kia mới chịu dừng lại.

Nhưng Tô An không vui, nàng bắt đầu chủ động gây sự, dựa vào đâu mà các nàng nói chơi thì chơi, nói dừng là dừng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Trương Xuân Linh thấy sự chú ý của Trần Hồng Tươi đã bị Tô An chia đi một phần, trong lòng cũng thở phào nhẹ nhõm.

Nhưng rất nhanh nàng ta liền phát hiện mình sai rồi, Trần Hồng Tươi và mấy người kia bị thiệt ở chỗ Tô An, liền càng làm nặng nề hơn việc tìm nàng ta.

Sợ đến mức nàng ta cố gắng tránh né, có thể không về ký túc xá thì không về, buổi tối đạp lên điểm tắt đèn mới vào cửa, vào đến nơi liền trùm chăn lên ngủ, có khi tắm rửa cũng không tắm. Thời tiết vốn đã nóng, không đầy hai ngày, nàng ta liền bắt đầu phát triển theo hướng “Hạn Bạt” thời hiện đại, cơ thể bốc mùi.

Dưới sự quấy nhiễu của “kẻ đáng ghét” Tô An trong toàn bộ ký túc xá, chỉ trong nửa tháng ngắn ngủi, phòng 206 trừ Tô An ra, những người khác đều như bị rút cạn máu, ai nấy đều uể oải, tiều tụy.

Thầy Lý nhìn sắc mặt vàng như nghệ của Trần Hồng Tươi và mấy người kia, đầy mặt nghi hoặc.

“Đồng chí Trần Hồng Tươi, các em dù học tập cũng phải chú ý sức khỏe, sao ai nấy cũng như bị “mật lậu” vậy? Xem cái mặt vàng khè này.”, Một bạn học cùng lớp quan tâm nói với Trần Hồng Tươi.

Những người xung quanh nghe được lời này, ai nấy đều bắt đầu đánh giá sắc mặt của Trần Hồng Tươi và mấy người kia.

“Thật đúng là, tôi cũng nghe nói “mật lậu” liền sẽ cả người vàng khè, các cậu xem đồng chí Trần Hồng Tươi, ngay cả tròng mắt cũng vàng rồi.”

“Đúng vậy, cái quầng thâm mắt này đều sắp rớt xuống tận mặt rồi, ai nấy đều làm gì vậy?”

Chu Nguyên Ngưng vẻ mặt đờ đẫn, có thể không vàng sao?

Cái đồ tâm thần Tô An đó, nàng ta không ngủ được thì cả phòng cũng đừng hòng ngủ. Đợi nàng ta muốn ngủ, ngả đầu liền ngủ khò khò. Những người khác thì mất ngủ.

Vừa mới có chút buồn ngủ, nàng ta lại nổi điên.

Không thì nửa đêm khuya khoắt, bò dậy từ từ sờ soạng hát hơn nửa đêm bài “Phương Đông Hồng”, không thì đang ngủ lại đột nhiên hét chói tai.

Sau đó nói mình gặp ác mộng, kéo mọi người liền bắt đầu kể chuyện “Nàng thối rữa dưới gầm giường”, “Đôi giày đỏ kỳ dị ngoài phòng tắm”, “Chị học tỷ mất đầu”, “Ruột rớt xuống từ giường trên”…

Ký túc xá của các nàng bây giờ đều bắt đầu để chậu vệ sinh trong phòng, buổi tối không ai dám ra ngoài.

Toàn bộ ký túc xá, trừ cái đồ thần kinh Tô An ra, những người khác đều sắp điên rồi.

Bây giờ đừng nói Trương Xuân Linh muốn đổi phòng, cả ký túc xá đều muốn đổi phòng, cứ để cái đồ điên Tô An đó ở một mình đi…

Thầy Lý nghe các bạn học nói, cẩn thận nhìn kỹ sắc mặt của Trần Hồng Tươi và mấy người kia: “Trần Hồng Tươi, Chu Nguyên Ngưng, các em không sao chứ?”

“Nếu không, đi phòng y tế xem thử đi?”

“Xem cái gì?”

“Xem có phải bị “mật lậu” thật không, tình trạng của em nhìn có vẻ hơi nghiêm trọng đó, chuyện này chúng ta vẫn nên cẩn thận một chút.”

Trần Hồng Tươi tức c.h.ế.t đi được, nhưng nhận được ánh mắt giám sát c.h.ế.t chóc của Tô An, chỉ đành nén giận: “Thầy Lý, chúng em không sao, chỉ là buổi tối đọc sách quá muộn thôi!”

Nghe đối phương nói vậy, thầy Lý cũng không hỏi nhiều nữa, nhưng những bạn học xung quanh thì lại khẽ xì xào bàn tán sôi nổi.

“Không phải “mật lậu”, vậy khẳng định là gan có vấn đề. Tôi nói cho cậu biết, ông nội tôi chính là học trung y, đối với mấy cái “vọng, văn, vấn, thiết” này là sở trường nhất…”

“Cũng có khả năng là suy dinh dưỡng thiếu máu, nhưng nhà Trần Hồng Tươi không phải nói điều kiện khá tốt sao? Chẳng lẽ là giả vờ giàu có?”

“Cái này các cậu không hiểu rồi, trừ vấn đề gan mật, tôi nghe nói bệnh vàng da cũng sẽ cả người vàng khè, cứ như người vàng vậy.”

“Còn có bệnh giun đũa cũng vậy…”

Trần Hồng Tươi cuối cùng cũng không ngồi yên được nữa, ôm quyển sách trên tay đứng dậy liền chạy ra ngoài.

Chu Nguyên Ngưng và Châu Nghiên nhanh chóng đuổi theo sau: “Hồng Tươi, Hồng Tươi cậu đợi chúng tôi.”

Tô An nhìn bóng dáng ba người nhanh chóng đi xa, dường như so với một thời gian trước gầy gò hơn chút.

Trong lòng không khỏi cảm thán: Bạo lực thật đáng sợ, may mà mình là kẻ thi bạo.

________________________________________

Quốc khánh nhanh chóng đến, chỉ có năm ngày nghỉ, Tô An không có ý định về quê, dù sao mấy ngày nghỉ này nếu thật sự về, vừa về đến nhà ăn bữa cơm liền phải quay đầu trở lại, nếu không thì sẽ không kịp buổi học sau kỳ nghỉ.

Trước đây, sau khi Tô An nhập học, Nhậm San đích thân đưa Tô Bình về thành phố A, rồi quay lại Dương Thành xử lý công việc bãi rác Dương Khoai Sơn.

Tô An tính toán đi Dương Khoai Sơn xem cái “phố” mà Nhậm San nói nàng ấy đã tạo ra.

Nhưng vừa mới ra khỏi cổng trường, nàng đã bị Trần Hồng Tươi dẫn người vây quanh.

“Anh ơi, chính là nàng ta!”, Trần Hồng Tươi chỉ vào Tô An, nói với một người đàn ông tóc xoăn tự nhiên, đeo kính râm bên cạnh.