________________________________________
Tô An và Nhậm San ở Dương Thành ba ngày.
Hai người đều bận rộn công việc riêng của mình, Nhậm San bận chuyện cửa hàng, còn Tô An thì tìm Lưu Hồng Đào.
Tả Tĩnh Hoan biết Tô An được nghỉ, còn cố ý về nhà mẹ đẻ tìm nàng chơi.
Tô An nhìn mặt Tả Tĩnh Hoan: “Hình như so với trước đây có da thịt hơn một chút, em không phải nói ăn không quen khẩu vị của họ sao? Sau này thế nào rồi?”
Tả Tĩnh Hoan cười nói: “Em bây giờ không ăn cơm ở nhà chồng nữa, hoặc là đạp xe về nhà mẹ đẻ ăn, hoặc là em tự mình nấu đại gì đó ở nhà mới, không muốn nấu thì trực tiếp mua đồ ăn bên ngoài.”
Tô An vòng vo hỏi: “Sống chung với bố mẹ chồng còn ổn chứ?”
Đôi mắt Tả Tĩnh Hoan sáng lấp lánh: “Chưa nói được hay không, sóng gió ở đâu, mẹ nó không dám làm gì đâu.”
Thấy Tô An vẻ mặt hóng chuyện, Tả Tĩnh Hoan nhớ lại thái độ của Lưu Hồng Đào, phụt một tiếng liền bật cười.
“Em cảm thấy cái đầu của Lưu Hồng Đào đôi khi rất giống thằng Tổ Nghênh nhà em, đều rất có phong cách riêng.”
Tô An càng thêm hứng thú: “Rốt cuộc là sao vậy, kể nghe coi.”
Tả Tĩnh Hoan cười nói: “Thì trước đây, em không phải về nói bà mẹ chồng của em cứ âm dương quái khí sao? Sau đó thằng Tổ Nghênh nhà em liền tìm Lưu Hồng Đào đi uống rượu.”
“Sau bữa rượu đó, không biết Tổ Nghênh nói gì với Lưu Hồng Đào mà Lưu Hồng Đào tin tưởng chắc chắn rằng mâu thuẫn mẹ chồng nàng dâu đều là do giao tiếp mà ra.”
“Ha ha ha ha, cho nên, cho nên, mỗi lần mẹ chồng em muốn mở miệng nói gì với em, hắn lại bắt mẹ chồng em im miệng, có chuyện gì thì nói với hắn.”
Tả Tĩnh Hoan ngừng cười, bắt chước giọng điệu Lưu Hồng Đào nói chuyện với mẹ chồng: “Hắn là như vậy đó.”
________________________________________
“Ừm… Các người không phải nói cô ấy là người ngoài sao? Cô ấy ở trong đại gia đình chúng ta, quả thật là người ngoài mà, cô ấy chẳng những là người ngoài, cô ấy còn là một người hoàn toàn xa lạ.
Các người nói cô ấy cũng nghe không hiểu, tôi với các người mới là người một nhà, các người có vấn đề gì thì nói với tôi, Tĩnh Hoan chỉ là người một nhà với tôi thôi, không phải là người một nhà với các người, nhưng tôi với các người là người một nhà, có chuyện gì sao các người lại cứ phải đi tìm người ngoài?”
Tô An nhìn vẻ mặt làm bộ làm tịch khoa trương của Tả Tĩnh Hoan, phụt một tiếng liền bật cười.
“Ha ha ha ha, không ngờ nha, anh Đào được đó, đây là đạo lý lớn ở đâu ra vậy, còn bảo em chỉ là người một nhà với anh ta, không phải người một nhà với mẹ chồng họ, ha ha ha ~”
Tả Tĩnh Hoan nhắc đến Lưu Hồng Đào, trong mắt và trên mặt đều ngọt ngào: “Cái này còn chưa phải là nhất đâu, em biết cái nhất là gì không?”
Tô An nhướng mày: “Nguyện nghe kỹ càng.”
Tả Tĩnh Hoan nói: “Thì hắn không phải mở cho chúng ta một cái nhà trẻ sao, em với mẹ em toàn quyền phụ trách, bây giờ đều đang chuẩn bị công việc tuyển sinh. Sau đó mẹ chồng em với chị dâu hắn không vui, cũng muốn nhúng tay, lời trong lời ngoài bàn tán thị phi trước mặt Lưu Hồng Đào, nói nhà mẹ đẻ em thế này thế nọ, nói mẹ em thế này thế kia chuyên quyền.”
“Lưu Hồng Đào ngay trước mặt em đã nói mẹ chồng em và chị dâu hắn như thế này.”
Tả Tĩnh Hoan ngẩng cao đầu ưỡn ngực, học giọng điệu lạnh lùng của Lưu Hồng Đào: “Cả ngày nói mấy chuyện lung tung lộn xộn này, nghe tôi đều phiền c.h.ế.t đi được, đó là nhà mẹ đẻ của Tĩnh Hoan, không phải nhà mẹ đẻ của các người, liên quan gì đến các người chứ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Nếu không phải tôi ở đây, các người có quen biết người ta sao? Người ta mấy thế hệ đều là giáo viên nhân dân, đó là dòng dõi thư hương, các người biết mấy chữ mà còn có mặt mũi coi thường người ta ư?
Các người mà có bản lĩnh thì làm nhà mẹ đẻ của chính các người đi, làm nhà mẹ đẻ của Tĩnh Hoan tính là bản lĩnh gì?”
“Lại không được, hai người các người rảnh thì tự chơi đi, mẹ tôi làm nhà mẹ đẻ của chị dâu đi, bà không phải vẫn luôn nói nhà mẹ đẻ của chị dâu keo kiệt sao? Chị dâu sinh con gà còn không nỡ mua một con, Tết nhất lễ lạt mang nhiều đồ đi mà không đáp lễ, chỉ có vào không có ra!
Chị dâu cô cũng làm nhà mẹ đẻ của mẹ tôi đi, cậu tôi bọn họ cứ cảm thấy cô không xứng với anh tôi, nói cô lớn lên như bùn đen, sinh ra con cũng là một quả trứng đen! Tĩnh Hoan với các người cũng không phải là người một nhà, nàng ấy chỉ là người một nhà với tôi, các người tránh xa nàng ấy ra một chút.”
Tả Tĩnh Hoan vừa nói xong, lại một tràng cười: “An An à, em cũng không biết đâu, Lưu Hồng Đào nói mấy lời châm ngòi ly gián này xong, trong nhà yên phận đã lâu, không, phải gọi là yên tĩnh. Nghe nói liên tiếp hơn nửa tháng, trên bàn cơm cũng không ai mở miệng nói gì, bà mẹ chồng em với chị dâu hắn hận c.h.ế.t hắn luôn.”
Tô An cũng cười không ngừng.
“Em đừng nói, đúng là có chút mùi của thằng Tiểu Tả đó, chuyện này thằng Tiểu Tả làm ra em có thể hiểu được, nhưng anh Đào, em thật sự không nghĩ tới đó ha ha ha.”
Tả Tĩnh Hoan cười nói: “Em cũng không nghĩ tới, cũng không biết thằng Tổ Nghênh nhà em rốt cuộc đã tẩy não cho Lưu Hồng Đào như thế nào, thật sự, em nhiều năm như vậy xem như không phí công thương nó, cái cuộc sống yên ổn này của em a, hơn nửa đều là hắn mang lại.
Mừng cho hắn đã giúp Lưu Hồng Đào lĩnh ngộ được hai đạo lý tốt như vậy. Nếu mỗi người đàn ông đều có thể nghĩ như vậy, trên đời này đâu còn gì là mâu thuẫn mẹ chồng nàng dâu nữa chứ, em nói có phải không?”
Tô An đồng tình gật đầu: “Đúng vậy chứ, nhà chồng mà có chút ý tứ đó, đã bị chính con trai ruột của mình tát cho một cái bay về rồi.”
Tả Tĩnh Hoan thở phào một hơi: “Hừ, dù sao thái độ của Lưu Hồng Đào cũng đã rõ ràng rồi, cho nên bên quê em cũng không phản ứng gì. Ngày thường không có việc gì em đều không qua đó, nếu có việc gì gọi chúng em, anh Đào đi rồi em mới đi cùng, hắn không ở, em cũng không đi.”
“Hắn đã nói thầm với em rồi, chuyện nhà hắn thì hắn lo, chuyện nhà em thì em làm chủ, chuyện nhà nhỏ của chúng ta hai người cùng bàn bạc, mọi người phân công hợp tác, tránh để gây ra mâu thuẫn không cần thiết.”
Tô An nhìn vẻ mặt ngọt ngào của Tả Tĩnh Hoan: “Không ngờ em tốc độ nhanh như vậy, nhưng ánh mắt lại rất chuẩn, chỉ cần hai vợ chồng em đồng lòng, ngày tháng hài lòng sẽ không chạy đi đâu được.”
Hai người đang tò mò không biết Tả Tổ Nghênh đã tẩy não cho Lưu Hồng Đào như thế nào, buổi tối khi Lưu Hồng Đào đến đón Tả Tĩnh Hoan, tiện thể ở lại nhà ăn cơm.
Phiêu Vũ Miên Miên
Tô An vừa hay chứng kiến Tả Tổ Nghênh đã tẩy não cho Lưu Hồng Đào một cách vô thức như thế nào.
Ăn cơm xong, Tả Tổ Nghênh và Lưu Hồng Đào ngồi ở cửa hóng mát tiện thể chơi cờ, hai người liền trò chuyện.
Lưu Hồng Đào: “Ai, tôi cảm thấy mẹ tôi cũng rất không dễ dàng, sinh tôi dưỡng tôi vất vả như vậy, tôi còn luôn không nghe lời, trước đây còn làm bà ấy khóc…”
Tả Tổ Nghênh ngước mắt nhìn Lưu Hồng Đào một cái: “Lão nhị nhà tôi lần trước còn nói với tôi rằng chị dâu anh mang thai khó chịu, bảo mẹ anh trông con, mẹ anh lại nói khắp thiên hạ phụ nữ đều phải sinh con, đều là như vậy mà ra, có gì mà khó chịu, nhịn nhịn rồi sẽ qua.”
“Cho nên người khác có thể không dễ dàng, nhưng mẹ anh sinh anh chắc chắn đặc biệt dễ dàng. Mẹ anh đều là người từng trải, bà ấy mà cảm thấy làm mẹ sinh con không dễ dàng thì sao có thể nói nhẹ nhàng như vậy được. Nếu bà ấy cảm thấy khắp thiên hạ phụ nữ sinh con đều dễ dàng, sao bà ấy sinh anh lại không dễ dàng? Anh với người khác không giống nhau à? Anh c.h.ế.t nắm chặt nhau thai không ra à? Anh là quái thai à? Nếu không thì mẹ anh không dễ dàng ở chỗ nào?”
Lưu Hồng Đào nghẹn họng.
Hình như đúng là đạo lý này a, trước đây chị dâu hắn mang thai bị phù nề, ngủ không ngon, mẹ hắn chính là nói như vậy: phụ nữ nào mà không sinh con? Ai cũng vậy mà ra, có gì mà làm bộ làm tịch.
Hơn nữa mẹ hắn thúc giục hắn và Tĩnh Hoan sinh con, cũng luôn miệng nói như vậy.
Nếu toàn thế giới phụ nữ đều phải sinh con, người ta cũng sinh, sao mẹ hắn sinh hắn dưỡng hắn lại không dễ dàng?
Tô An nhìn về phía ánh mắt của Tả Tổ Nghênh đều sáng lên, đúng là một người bạn của chị em phụ nữ mà!
Gậy ông đập lưng ông, cái này quả thực chính là tuyệt chiêu hạ gục, Tả Tổ Nghênh nên được tổ chức phái đi làm chủ nhiệm phụ nữ!