Tả Tổ Nghênh đón Tô An đến Dương Sơn. Vừa thấy mặt, Sở Thục Ngọc đã ôm chầm lấy Tô An: “An An, nhớ cậu lắm nha.”
________________________________________
Tô An cảm nhận được sóng lớn đang vỗ vào n.g.ự.c mình, không khỏi đứng hình nhìn lại.
Cô đưa ngón tay chà xát, nhỏ giọng nói: “Sao tớ cảm giác nó lớn hơn không ít vậy?”
Sở Thục Ngọc vỗ tay Tô An một cái, hờn dỗi nói: “Cậu có phải ở với Tiểu Tả lâu quá nên cũng trở nên không đứng đắn rồi không?”
Tô An bất giác có chút chột dạ: “Nói bậy bạ gì đó đâu, ai không đứng đắn chứ, thật sự là lớn hơn mà.”
Tả Tĩnh Hoan từ bên cạnh nhảy ra: “Chị Thục Ngọc xem, em nói không sai mà, An An cũng nói vậy đó.”
Mặt Sở Thục Ngọc càng đỏ hơn, tức giận nói: “Đây là tớ béo thôi, nói lại cẩn thận tớ cào cậu đấy.”
Tô An thấy cô ấy muốn ngượng c.h.ế.t đi được, cũng không trêu cô ấy nữa, mỉm cười chuyển chủ đề: “Chị Thục Ngọc, chúc mừng chị nha, đạt được như ý nguyện rồi.”
Phiêu Vũ Miên Miên
Sở Thục Ngọc sửng sốt, rất nhanh hiểu ra Tô An nói gì, cô ấy cười đến vẻ mặt hạnh phúc: “Cảm ơn, thật ra mấy năm nay trôi qua, tớ đều đã buông bỏ tâm thái rồi.”
“Tớ vẫn luôn nghe bác sĩ kia nói với tớ, năm ngoái bệnh viện Đệ Tam Đại học Kinh Đô có một sản phụ sinh hạ một em bé ống nghiệm. Các cậu biết gì là em bé ống nghiệm không? Bác sĩ nói gọi là cấy phôi thụ tinh ngoài cơ thể. Tớ và Cương Tử thương lượng, tính toán nếu không được thì đi thử xem sao, không ngờ ông trời cảm nhận được lòng thành kính của vợ chồng tớ, đưa đến cho tớ một bất ngờ lớn như vậy.”
Tô An sửng sốt một chút, trong nước 88 năm đã có em bé ống nghiệm rồi sao? Cái này không phải là kỹ thuật sau năm 2000 sao?
“Làm cái đó đắt lắm phải không?”
“Ừm, nghe nói phải mười mấy vạn.”
Tả Tĩnh Hoan hít hà một hơi: “Ôi trời đất ơi, đắt vậy sao, trên đời này có mấy người làm nổi chứ.”
“Đúng vậy, cho nên tớ nói tớ và Cương Tử rất may mắn.”
Mấy chị em gặp mặt ngồi bên nhau nói chuyện không ngừng nghỉ. Tả Tĩnh Đan ôm con ngồi bên cạnh nghe, theo tiếng cười hi hi ha ha của mọi người truyền ra, cũng cười theo không ngừng.
Mẹ Triệu cầm giỏ muốn ra ngoài mua đồ ăn, hỏi mọi người có thích ăn gì không. Sở Thục Ngọc và Cương Tử vội vàng xua tay, tỏ ý muốn mời mọi người cùng đi nhà hàng ăn.
Thiên Tiểu Yến hơi không thoải mái, Tả Tĩnh Đan cũng không muốn làm mất hứng của mọi người, để vợ chồng Tĩnh Hoan và Tả Tổ Nghênh đi, mình lần sau lại đi.
Sở Thục Ngọc và Cương Tử là thật lòng mời khách, nhưng mẹ Triệu, Tả Tĩnh Đan và Hầu Lệ thì thật sự không muốn đi.
Tả Tổ Nghênh chỉ có thể ra hòa giải: “Được rồi được rồi, các cô ấy không đi thì chúng ta đi. Sau này còn nhiều cơ hội tụ tập, hôm nay bên ngoài náo nhiệt lắm, vừa hay ra ngoài dạo chơi, đi thôi ~”
Tả Tổ Nghênh ngồi ghế lái, Tô An theo bản năng ngồi ghế phụ. Vợ chồng Cương Tử và vợ chồng Lưu Hồng Đào chen chúc ở phía sau.
Đến công viên thể dục, thấy không ít người đều vây quanh xem náo nhiệt, bên trong còn truyền ra tiếng trống gõ rất chấn động.
“Làm gì vậy, có phải có biểu diễn gì không?”, Tả Tĩnh Hoan rướn cổ dài nhìn ra bên ngoài.
Tô An và Sở Thục Ngọc cũng vẻ mặt tò mò.
“Không biết, nhưng nghe tiếng trống này, chắc là chính phủ tổ chức biểu diễn gì đó.”
“Biểu diễn gì vậy, giống bên mình Tết Nguyên Tiêu không?”
“Không biết, hay là chúng ta đi xem thử.”
Tả Tổ Nghênh nghe ba người phụ nữ ríu rít, hỏi ý kiến mọi người xong, liền đậu xe ở bên cạnh, chuẩn bị xuống xe xem náo nhiệt.
Sáu người xuống xe, Tả Tĩnh Hoan vui vẻ như trẻ con, kéo Tô An liền chạy.
Cương Tử như lâm đại địch, nhanh chóng giữ c.h.ặ.t t.a.y Sở Thục Ngọc: “Thục Ngọc, em bây giờ không phải một mình, đừng học con nhỏ điên Tĩnh Hoan kia, anh không đi chen chúc xem náo nhiệt này, anh ở bên ngoài nhìn là được rồi.”
Sở Thục Ngọc nhìn vẻ mặt căng thẳng của Cương Tử cười nói: “Em lại không phải búp bê sứ, chú ý một chút là không sao mà, đi thôi, đi xem thử, em không chen chúc với họ đâu.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Tô An và Tả Tĩnh Hoan chạy đến phía sau đám đông nhón mũi chân nhìn vào trong, bên trong đang biểu diễn Vũ điệu chiến tranh Trung Hoa, khung cảnh đó gọi là một cái hoành tráng, chấn động, bùng nổ cả khán phòng.
Đáng tiếc họ đến khá muộn, phía trước đã đứng kín không ít người.
Tả Tĩnh Hoan cao 1m64, cao hơn Tô An không ít, Tô An chỉ có thể nhón mũi chân rướn cổ dài nhìn vào trong.
Phía sau Cương Tử không ngừng lẩm bẩm nhỏ giọng với Sở Thục Ngọc: “Có gì đẹp đâu, thành phố A của chúng ta điểm vượng hỏa (chỉ nơi buôn bán sầm uất), đoàn tạp kỹ đi diễn khắp phố, còn náo nhiệt hơn cái này nữa.”
“Chúng ta cứ đứng bên cạnh, không cần chen lên phía trước, em bây giờ là người có thai mà.”
Tả Tổ Nghênh đi đến bên cạnh Tô An và Tả Tĩnh Hoan. Anh ta từ nhỏ chưa từng bị bạc đãi trong chuyện ăn uống, vóc dáng cao, đứng ở phía sau đám đông vừa ngẩng đầu là có thể nhìn thấy náo nhiệt bên trong.
Thấy Tô An ở bên kia không ngừng nhón chân nhón chân, khóe miệng bất giác co giật.
Đúng lúc này, phía trước xôn xao lên.
Tả Tĩnh Hoan chiếm được một vị trí tốt, chỉ vào phía trước hưng phấn nói: “Đó là cái gì vậy?”
“Xe hoa kìa, có xe hoa, xe hoa ra rồi ~”
“Oa, đẹp thật, cậu xem con người nhỏ trên khung kia, có phải thật không, tớ thấy nó động đậy đó.”
Người xem náo nhiệt bên cạnh hưởng ứng: “Là thật, là thật, náo nhiệt thật đó.”
“Tôi nói cho cậu biết, buổi tối còn có trình diễn pháo hoa đấy, lúc đó có thể đi công viên bờ sông xem, bên đó là vị trí tốt nhất.”
Tô An nghe tiếng ồn ào càng thêm nhón mũi chân, nhưng phía trước lớp lớp toàn là người, còn có không ít trẻ con ngồi trên đầu bố, đó đối với Tô An mà nói chính là một cái tấm chắn lớn.
Tả Tổ Nghênh nhìn Tô An dậm chân, suýt chút nữa không cười thành tiếng.
Theo bản năng liền đi đến bên cạnh Tô An, hai tay từ dưới nách cô luồn vào, dùng sức nhấc bổng lên.
Tô An cảm giác cả người mình đều bị nhấc bổng lên, lập tức nhìn thấy vũ điệu chiến tranh hoành tráng bên trong.
“Oa ~”
Đáng tiếc cô còn chưa oa xong, Tả Tổ Nghênh liền buông xuống.
Tô An nhanh chóng quay đầu: “Lại một lần nữa, lại một lần nữa, anh không phải nói anh rèn luyện sao? Tớ cũng giảm béo rồi, sao anh có chút sức lực này cũng không có? Mới có bao lâu chứ?”
“Ai nói tôi không có sức lực, có sức lực cũng không phải dùng như vậy chứ, cô nghĩ tôi là vận động viên cử tạ chuyên nghiệp à.”
Tả Tổ Nghênh lại một lần nữa nhấc cô lên, kiên trì không đến mười giây lại thả xuống.
“Tiểu Tả, anh được không vậy, anh có chịu cố gắng chút được không? Ngày thường bớt mân mê cái mặt anh đi, không có việc gì thì tập luyện nhiều vào, anh còn là đàn ông con trai đó.”
Tả Tổ Nghênh cắn răng một cái, khom lưng ôm lấy chân Tô An, cố sức dùng vai đẩy cô lên.
Cục mỡ nhỏ, cũng không nhẹ.
“A ~”
Tô An kinh hô thành tiếng, trong khoảnh khắc cơ thể mất thăng bằng, theo bản năng túm chặt lấy tóc Tả Tổ Nghênh: “Được được được, thấy rồi thấy rồi.”
“Cô thấy rồi thì thôi, cô buông tóc tôi ra.”, Tả Tổ Nghênh hô.
Tô An phản bác: “Tôi không phải sợ ngã sao? Tôi lại không cố ý.”
“A a ~ cô làm gì vậy, tôi bảo cô buông tóc, cô giật tai lão tử!!!”
“Tôi sợ anh quăng tôi ngã!”, giọng Tô An có chút chột dạ.
Tả Tổ Nghênh tràn đầy uy hiếp: “Buông ra, bằng không lão tử thật sự quăng cô ra ngoài đấy.”
“Được, vậy anh không được quăng tôi ngã, bằng không tôi đánh anh!”