Tả Tổ Nghênh tự mãn nháy mắt đưa tình với Tô An: “Hôm nay là ngày thứ 1588 chúng ta hẹn hò đó, em nói có đáng ăn mừng không? Đằng sau có hai con số 8 nữa, cuộc sống này thật là may mắn biết bao.”
Nói rồi, Tả Tổ Nghênh một tay choàng qua vai Tô An, ôm cô vào lòng: “Đi thôi, anh dẫn em đi ăn ngon.”
“À phải rồi, lần trước anh bảo em gác lại hết mọi chuyện trên đầu, sắp xếp đến đâu rồi?”
Tô An cười tươi roi rói: “Cũng gần xong rồi. Rốt cuộc là chuyện gì vậy anh? Còn bí mật thế?”
Tả Tổ Nghênh cúi đầu, nghiêng mặt áp sát Tô An: “Em hôn anh một cái đi, anh sẽ nói cho em nghe.”
Tô An mỉm cười hôn lên má Tả Tổ Nghênh. Tả Tổ Nghênh bất ngờ quay đầu lại, dùng môi mình đón lấy nụ hôn của Tô An.
Anh ta say sưa nói: “Thật mềm, thật ngọt, thêm một miếng nữa đi ~”
“Tiểu Tả!!!”, Tô An nhìn Tả Tổ Nghênh với vẻ mặt còn đang nếm trải hương vị, đỏ bừng cả mặt.
Tả Tổ Nghênh lập tức thu lại vẻ mặt lãng tử đó, trở nên nghiêm túc.
“An An, nhân lúc chúng ta còn trẻ, anh đưa em đi ngắm non sông đất nước tuyệt đẹp của tổ quốc nhé?”
Mấy năm nay, tâm trí Tô An phần lớn đều dồn vào sự nghiệp. Thời gian hai người ở bên nhau, phần lớn là Tả Tổ Nghênh tranh thủ thời gian đến tìm cô.
Phiêu Vũ Miên Miên
Tả Tổ Nghênh đôi khi cũng làm nũng giả vờ ủy khuất, bản thân cô nói muốn vài năm nữa mới kết hôn đối phương cũng chiều theo ý mình. Lúc này nhìn ánh mắt mong chờ của đối phương, Tô An mềm lòng, gật đầu:
“Được thôi, chúng ta đi đây đó một chút, chỉ hai đứa mình thôi.”
“Gia ~”, Tả Tổ Nghênh phấn khích ôm Tô An xoay một vòng.
“Ha ha ha ha, anh bỏ em xuống đi, bỏ em xuống, coi chừng ngã đó.”
“Em nói trước với anh nhé, em bị mù đường, cũng không biết chỗ nào có núi đẹp sông hay, ra ngoài là phải dựa vào anh hết đấy.”
Tả Tổ Nghênh véo nhẹ mũi Tô An: “Ông xã nhà em đã sớm chuẩn bị rồi.”
Nói xong, anh dùng hai tay nắm lấy hai vạt áo khoác có khóa kéo đang mặc trên người, giơ lên như cử tạ, tinh nghịch nhảy một cú xoay 180 độ, quay lưng về phía Tô An, chu m.ô.n.g về phía cô.
“Đang đang đang đang ~”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Tô An suýt nữa bật cười thành tiếng, đưa tay rút cuốn sổ nhỏ được Tả Tổ Nghênh nhét sau mông.
Tả Tổ Nghênh cảm nhận được Tô An đã rút cuốn sổ đi, lập tức quay người dán lại gần.
“An An, anh nói em nghe này, đây là công sức anh đã gom góp không ít tài liệu khảo sát mà nghiên cứu ra đấy, toàn là những tuyệt cảnh của Trung Hoa, cái nào cũng chấn động hơn cái nào.”
Tả Tổ Nghênh chỉ vào cuốn sổ giới thiệu cho Tô An: “Cái này, ranh giới rõ ràng, một nửa là nước phù sa đục ngầu, một nửa là nước trong vắt nhìn thấy đáy, hai màu nước kỳ diệu tụ lại với nhau vĩnh viễn không hòa tan.”
“Lại còn cái núi Thái Hành này, truyền thuyết nơi đây đông hạ đảo lộn, mỗi năm tháng 3 mới bắt đầu đóng băng, kỳ băng kéo dài gần nửa năm, mà đến mùa đông, băng lạnh ngược lại bắt đầu tan chảy, trào ra những dòng suối nóng hổi, chảy dọc theo con sông, bên cạnh hoa cỏ đua nhau khoe sắc, một cảnh tượng xuân hạ rực rỡ, đẹp không sao tả xiết.”
“Đến Tết Trung Thu chúng ta sẽ đi sông Tiền Đường xem thủy triều lớn. Anh nói em nghe, ngày thường sông Tiền Đường đều yên ả, nhưng mỗi dịp trước và sau Tết Trung Thu, thủy triều dường như hàng vạn ngựa phi nhanh ập đến, vô cùng hùng vĩ. Khoảng thời gian đó rất nhiều người sẽ đến xem triều, tục lệ này đến nay đã có hơn hai nghìn năm lịch sử.”
Mắt Tô An ngày càng sáng lên.
Tả Tổ Nghênh thấy Tô An thích thú, càng hăng say giới thiệu: “Còn cái này nữa, băng hỏa lưỡng trọng thiên, là một động băng vạn năm, trong động băng lạnh bốn mùa không tan. Điều kỳ diệu hơn là, cách động băng bốn mùa không tan vài trăm mét, có một ngọn địa hỏa ngàn năm không tắt. Một băng một hỏa, cùng tồn tại vạn năm, đến nay vẫn là một bí ẩn!”
“Còn cái này, núi Thái Hành được thiên nhiên điêu khắc tinh xảo, núi và cầu hòa làm một. Em lật tiếp trang này, cái này gọi là ‘một ngày ba lần mặt trời mọc’, tương truyền ở một vùng nào đó của Lệ Giang, mỗi dịp trước và sau Đông chí, một ngày có thể có ba lần mặt trời mọc và lặn. Còn có cả cái cây ngang dài này nữa…”
Tô An không đợi Tả Tổ Nghênh nói xong, đã ngẩng đầu nhìn anh: “Em đi, em đi, em muốn đi xem.”
Tả Tổ Nghênh gật đầu: “Ừm, kế hoạch hành trình anh đều đã lập sẵn rồi. Mỗi khi đến một nơi, chúng ta sẽ tham quan tất cả các điểm cảnh quan xung quanh. Ví dụ như khi chúng ta đi xem một ngày ba lần mặt trời mọc, tiện thể cũng ghé Shangri-La, nghe nói nơi đó giống như đào nguyên vậy.”
“Chờ khi đã đặt chân khắp non sông đất nước tuyệt đẹp, anh sẽ lại đưa em đi ngắm cảnh đẹp toàn cầu: thiên đường Maldives, Provence của Pháp, đảo Bali của Indonesia, thành phố lãng mạn nhất thế giới Venice, suối nước nóng địa nhiệt nổi tiếng nhất thế giới Bláa Lón…”
Tả Tổ Nghênh đã chuẩn bị đủ bài vở, hai người nói đi là đi, ngay trong ngày đã thu dọn đồ đạc và lên đường.
Họ nắm tay nhau đi qua động băng vạn năm, họ rúc vào nhau ngắm bình minh hoàng hôn, họ ôm hôn nhau giữa biển hoa, họ reo hò khi nhìn sóng triều cuồn cuộn, họ quỳ gối trong các ngôi chùa ở Tây Tạng cầu nguyện bình an khỏe mạnh, họ đi cố trấn, đi cao nguyên Cam Túc, đi hải đảo, đi Tân Cương ngắm thảo nguyên bao la, đi Thiên Sơn ngắm hoa oải hương, đi sa mạc Turpan, đi xuyên tây ngắm núi tuyết, còn đi xem buổi hòa nhạc của ca sĩ yêu thích…
Bước chân họ đặt khắp mọi miền tổ quốc, thưởng thức non sông đất nước tươi đẹp. Tả Tổ Nghênh dùng máy ảnh chụp rất nhiều bức hình để lưu giữ kỷ niệm. Tình cảm của họ cũng một lần nữa thăng hoa. Họ đi rồi dừng, lúc Nam lúc Bắc, ngắm nhìn pháo hoa nhân gian.
Tả Tổ Nghênh dùng cách lãng mạn nhất để xua tan nỗi sợ hôn nhân trong lòng Tô An. Anh ôm Tô An giữa biển hoa oải hương nói: “Anh muốn ở bên em thật lâu thật lâu, lâu đến khi không đi nổi nữa. Anh biết em có thể hơi sợ hôn nhân, không sao cả, anh có thể chờ em.”
“Anh rất thích chơi, tính cách cũng phóng khoáng, sau này anh có thể chịu vô số cám dỗ, nhưng vì em, anh tự nguyện mang theo gông cùm văn minh. Mọi người đều nói vợ chồng đi đến cuối cùng đều nhờ vào lương tâm, An An, có lẽ theo thời gian trôi đi, tình cảm của chúng ta cũng sẽ dần nhạt phai, nhưng anh tuyệt đối là người có lương tâm nhất, những chuyện làm em buồn, làm em tổn thương, anh vĩnh viễn sẽ không làm!”
Tô An hơi ngẩng đầu nhìn anh, đôi mắt sáng như sao trời: “Em sợ sau này không hạnh phúc, nhưng hiện tại em thật sự rất hạnh phúc. Trong mắt có cảnh, trong lòng có ái, bên người có anh, sự xuất hiện của anh đã chữa lành mọi thứ trong em. Lần này trở về sau, anh cưới em nhé?”
“An An, em quá đáng rồi, anh là đàn ông, những lời này lẽ ra phải để anh nói chứ.”