Trọng Sinh Thành Tân Nương Thay Thế

Chương 3



Trong chính điện, tiếng hít thở dường như cũng trở nên dè dặt.

Một câu nói của Thái t.ử đã khiến bầu không khí căng như dây cung bỗng đổi chiều.

“Đông Cung cưới là một người thành thật, không phải một cái tên.”

Lễ quan sửng sốt hồi lâu mới hoàn hồn.

Ông cúi người, cất cao giọng:

“Tiếp tục đại lễ!”

Tiếng xướng lễ một lần nữa vang lên.

“Bái thiên địa!”

“Bái quân thân!”

“Phu thê giao bái!”

Tạ Vãn Ninh khom người thật sâu.

Lần này, nàng không còn cảm giác mình là quân cờ bị người khác đưa lên bàn cờ.

Ít nhất, từ giây phút Thái t.ử lựa chọn tiếp tục hôn lễ sau khi biết toàn bộ sự thật, nàng đã có quyền lựa chọn con đường của chính mình.

 

Đêm tân hôn.

Đông cung yên tĩnh lạ thường.

Hai hàng cung nữ cúi đầu đứng ngoài cửa điện, không ai dám phát ra tiếng động.

Tạ Vãn Ninh ngồi trước bàn trang điểm, tự tay tháo từng cây trâm cài trên tóc.

Chiếc mũ phượng nặng nề được đặt xuống, nàng mới cảm thấy bờ vai nhẹ đi đôi chút.

Nhưng trong lòng nàng hiểu rõ.

Thứ vừa được đặt xuống chỉ là mũ phượng.

Nam Cung Tư Uyển

Còn trách nhiệm của thân phận Thái t.ử phi, giờ mới thực sự bắt đầu.

Tiếng cửa khẽ mở.

Nàng đứng dậy hành lễ.

“Thần thiếp thỉnh an Điện hạ.”

Nam nhân mặc thường phục bước vào.

Đến khi nhìn rõ gương mặt ấy dưới ánh nến, Tạ Vãn Ninh khẽ khựng lại.

Quả nhiên.

Là vị công t.ử áo xanh nàng gặp ở cửa sau phủ Thừa tướng.

Thái t.ử nhìn vẻ kinh ngạc thoáng qua trên mặt nàng, khẽ cười.

“Nàng nhận ra cô.”

“Thần thiếp chỉ là… có chút bất ngờ.”

“Không trách nàng.”

Hắn rót hai chén trà, đẩy một chén sang trước mặt nàng.

“Cô vốn không thích phô trương.”

“Trước khi đến Tạ phủ, cô đổi thường phục rời đoàn nghênh thân để xem thử vị Thái t.ử phi mà phụ hoàng chọn là người thế nào.”

Nói đến đây, hắn dừng một chút.

“Không ngờ lại chứng kiến một màn kịch thú vị.”

Tạ Vãn Ninh không đáp.

Nàng biết, với thân phận của hắn, chỉ cần muốn điều tra, chẳng mấy chốc sẽ biết toàn bộ chuyện của Tạ gia.

Thái t.ử nâng chén trà.

“Nàng có oán cô không?”

Nàng hơi ngẩn người.

“Vì sao thần thiếp phải oán?”

“Nếu không có hôn chỉ này, nàng sẽ không bị cuốn vào những chuyện hôm nay.”

Tạ Vãn Ninh mỉm cười rất nhạt.

“Điện hạ.”

“Không phải hôn chỉ đẩy thần thiếp vào đường cùng.”

“Là lòng người.”

Thái t.ử nhìn nàng thật lâu.

Ánh mắt ấy không mang vẻ dò xét của bậc quân vương, mà giống như đang đ.á.n.h giá một người ngang hàng.

“Nàng rất khác với lời đồn.”

“Lời đồn nói gì?”

“Nói Nhị cô nương Tạ gia nhu nhược, ít nói, không có gì nổi bật.”

Tạ Vãn Ninh khẽ cụp mắt.

Đó là nàng của kiếp trước.

Suốt mười mấy năm sống dưới cái bóng của trưởng tỷ, nàng luôn được dạy rằng phải nhẫn nhịn, phải biết nhường.

Nhường y phục.

Nhường trang sức.

Nhường lời khen của phụ mẫu.

Đến cuối cùng, ngay cả mạng sống cũng phải nhường.

Nàng không muốn như thế nữa.

 

Thái t.ử không hỏi thêm.

Hắn chỉ lấy từ trong tay áo ra hai tờ giấy.

Một là thư trần tình của Tạ đại nhân.

Một là tờ cam kết của Tạ Minh Châu.

“Cô sẽ giữ hai thứ này.”

Tạ Vãn Ninh hơi giật mình.

“Điện hạ tin thần thiếp?”

“Tin.”

Chỉ một chữ.

Lại khiến lòng nàng gợn lên một cảm giác kỳ lạ.

Kiếp trước, nàng giải thích với phụ mẫu hàng trăm lần.

Không ai tin.

Giờ đây, người mới gặp nàng chưa đầy một ngày lại nói tin nàng.

Thái t.ử đặt chén trà xuống.

“Nhưng có một việc, cô cần nàng nói thật.”

“Nàng biết trưởng tỷ sẽ bỏ trốn từ trước?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

“Biết.”

“Tại sao không ngăn?”

Tạ Vãn Ninh im lặng.

Nàng không thể nói mình đã sống thêm một kiếp.

Càng không thể nói những đau khổ trong quá khứ.

Sau một hồi lâu, nàng mới khẽ đáp:

“Một người đã quyết tâm rời đi. Dù thần thiếp có giữ được người ấy, cũng không giữ được lòng. Cưỡng cầu chỉ khiến tất cả cùng bất hạnh.”

Thái t.ử gật đầu.

“Nói hay.”

Hắn không hỏi tiếp.

Dường như đã chấp nhận lời giải thích ấy.

 

Cùng lúc đó.

Ngoài thành.

Một chiếc xe ngựa cũ kỹ dừng lại dưới chân núi.

Tạ Minh Châu vén rèm xe, nở nụ cười rạng rỡ.

“Lục Hàn!”

Nam t.ử đứng dưới gốc cây bước tới.

Dung mạo thanh tú, ánh mắt dịu dàng.

Hắn nắm lấy tay nàng.

“Nàng chịu khổ rồi.”

Tạ Minh Châu lắc đầu.

“Chỉ cần được ở bên chàng, mọi thứ đều đáng.”

Hai người nhìn nhau cười.

Nhưng ngay khi xe ngựa tiếp tục lăn bánh, ánh mắt Lục Hàn lặng lẽ lướt qua chiếc rương gỗ đặt sau xe.

Đó là toàn bộ nữ trang và vàng bạc Tạ Minh Châu mang theo.

Đáy mắt hắn thoáng hiện một tia tính toán.

Rất nhanh.

Nhanh đến mức nàng không hề nhận ra.

 

Sáng hôm sau.

Tạ Vãn Ninh vừa dùng xong bữa sáng thì có cung nữ đến truyền lời.

“Thái t.ử phi, Hoàng hậu nương nương triệu kiến.”

Nàng bình tĩnh đứng dậy.

Người cần gặp cuối cùng cũng đến.

Trong cung, ai cũng biết.

Hoàng hậu là người coi trọng quy củ hơn bất cứ ai.

Con dâu đầu tiên vào Đông Cung lại xảy ra chuyện tráo người giữa đại hôn.

Dù Thái t.ử đã nhận, chưa chắc Hoàng hậu sẽ chấp nhận.

Trên đường đến Phượng Nghi cung, cung nữ đi bên cạnh nhỏ giọng nhắc nhở:

“Nương nương thích người thành thật. Nhưng ghét nhất là người tự cho mình thông minh.”

Tạ Vãn Ninh chỉ khẽ gật đầu.

Đi hết hành lang dài lát bạch ngọc, nàng nhìn thấy một phụ nhân mặc phượng bào đang ngồi trước án thư.

Tuy đã ngoài bốn mươi, dung mạo vẫn đoan trang uy nghi.

Đó chính là Hoàng hậu.

Tạ Vãn Ninh quỳ xuống.

“Thần tức bái kiến mẫu hậu.”

Hoàng hậu không bảo nàng đứng dậy.

Một lúc lâu sau mới chậm rãi mở miệng:

“Ngẩng đầu lên.”

Tạ Vãn Ninh làm theo.

Đôi mắt Hoàng hậu lặng lẽ quan sát nàng.

“Tối qua, bổn cung đã xem hai tờ giấy kia.”

“Bùi…” Bà khẽ dừng, rồi sửa lại: “Tạ Minh Châu kháng chỉ đào hôn. Tạ gia dâng thứ nữ thay thế. Bản cung chỉ muốn hỏi con một câu.”

“Nếu đêm qua, Thái t.ử không chấp nhận con thì sao?”

Tạ Vãn Ninh bình tĩnh đáp:

“Thần tức sẽ nhận tội.”

“Không oán?”

“Không oán.”

“Tại sao?”

“Bởi thần tức đã lựa chọn nói thật. Nếu vì nói thật mà phải chịu phạt, thần tức cũng cam lòng.”

Hoàng hậu nhìn nàng rất lâu.

Đúng lúc ấy, ngoài điện truyền đến tiếng bước chân.

Thái t.ử bước vào.

“Mẫu hậu.”

Hoàng hậu liếc con trai.

“Con đến nhanh thật.”

Thái t.ử mỉm cười.

“Nhi thần sợ người dọa Thái t.ử phi của con.”

Hoàng hậu khẽ hừ một tiếng.

“Con mới cưới một ngày đã biết bênh người. Nếu sau này nàng phạm lỗi thì sao?”

Thái t.ử nhìn sang Tạ Vãn Ninh.

Giọng hắn vẫn bình thản như mọi khi.

“Nếu nàng sai, nhi thần sẽ cùng nàng sửa. Nếu nàng đúng nhi thần sẽ đứng về phía nàng.”

Tạ Vãn Ninh khẽ ngẩng đầu.

Ánh nắng đầu thu xuyên qua ô cửa, rơi trên gương mặt vị Thái t.ử trẻ tuổi.

Trong khoảnh khắc ấy, nàng bỗng nhận ra.

Kiếp này, có lẽ điều thay đổi không chỉ là số phận của nàng.

Mà còn là người sẽ cùng nàng đi hết con đường phía trước.