Tin tức cung nữ bên cạnh một vị phi tần có liên quan đến Tiểu Thuận truyền ra, cả hậu cung lập tức nổi lên sóng ngầm.
Người ngoài chỉ nhìn thấy một cung nữ nhỏ bé.
Nhưng người trong cung đều hiểu.
Một cung nữ không có gan động vào kho nội vụ.
Càng không có khả năng tự mình bày ra một cái bẫy nhằm vào Đông Cung.
Sau lưng nàng ta nhất định còn có người.
Mà người đó…
Không muốn Tạ Vãn Ninh yên ổn ngồi trên vị trí Thái t.ử phi.
Trong cung Trường Nhạc.
Quý phi Lục thị ngồi trước bàn trang điểm, chậm rãi tháo chiếc trâm vàng trên tóc.
“Có tra được gì không?”
Cung nữ thân cận cúi đầu.
“Bẩm nương nương, người của chúng ta đã hỏi qua.”
“Tiểu Thuận trước khi c.h.ế.t không gặp ai khả nghi.”
“Nhưng…”
Quý phi liếc mắt.
“Nhưng cái gì?”
Cung nữ do dự một lát.
“Nhưng nô tỳ phát hiện, trước khi xảy ra chuyện, hắn từng đến gần một cung điện.”
“Ai?”
“Thanh Hòa cung.”
Động tác của Quý phi dừng lại.
Một lúc sau, nàng cười nhạt.
“Quả nhiên.”
“Trong cung này, người không muốn Thái t.ử phi sống yên ổn đâu chỉ có một mình bản cung.”
Sáng hôm sau.
Tạ Vãn Ninh nhận được tin Hoàng hậu triệu kiến.
Nàng không bất ngờ.
Chuyện xảy ra trong Đông Cung, Hoàng hậu nhất định phải hỏi.
Nhưng khi nàng đến cung Khôn Ninh, người đang chờ nàng không chỉ có Hoàng hậu.
Còn có vài vị phi tần.
Trong đó có Lục Quý phi.
Tạ Vãn Ninh hành lễ.
“Nhi tức thỉnh an mẫu hậu.”
Hoàng hậu gật đầu.
“Đứng lên đi.”
Ánh mắt bà lướt qua mọi người.
“Chuyện kho nội vụ, hiện tại đã tra được manh mối.”
“Nhưng người c.h.ế.t đã hết.”
“Muốn tìm chứng cứ không dễ.”
Lục Quý phi nâng chén trà.
“Hoàng hậu nương nương.”
“Thần thiếp nghĩ chuyện này không thể chỉ tra qua loa.”
“Vật của Đông Cung bị mất, nếu không xử lý nghiêm, sau này e rằng ai cũng dám coi thường quy củ.”
Lời nói nghe rất hợp lý.
Nhưng Tạ Vãn Ninh nghe ra ý khác.
Lục Quý phi đang muốn đẩy chuyện này thành một vụ án lớn.
Nam Cung Tư Uyển
Một khi kéo dài.
Danh tiếng Đông Cung sẽ càng bị ảnh hưởng.
Nàng cúi đầu.
“Quý phi nương nương nói đúng.”
“Chuyện này nhất định phải tra rõ.”
Lục Quý phi hơi nhướng mày.
Không ngờ nàng lại thuận theo.
Nhưng câu tiếp theo của Tạ Vãn Ninh khiến nụ cười trên môi nàng ta biến mất.
“Cho nên thần thiếp muốn xin mẫu hậu cho phép tra lại toàn bộ cung nhân từng tiếp xúc với kho nội vụ.”
“Bao gồm cả những người có quyền ra vào các cung điện.”
Không gian lập tức yên tĩnh.
Lục Quý phi đặt chén trà xuống.
“Thái t.ử phi.”
“Ngươi có biết lời này có ý nghĩa gì không?”
“Tra toàn bộ cung nhân trong cung?”
“Chẳng lẽ ngươi nghi ngờ tất cả mọi người?”
Tạ Vãn Ninh bình tĩnh đáp:
“Không.”
“Thần thiếp chỉ nghi ngờ người có khả năng.”
“Nếu không phải người trong cung, làm sao có thể biết rõ quy củ kho nội vụ?”
Một câu nói khiến sắc mặt vài người thay đổi.
Hoàng hậu nhìn nàng.
“Con đã có suy đoán?”
Tạ Vãn Ninh không trả lời ngay.
Nàng lấy ra một tờ giấy.
“Đây là danh sách người từng sửa chữa sổ sách kho nội vụ trong ba tháng gần đây.”
“Tờ này là danh sách người có quyền lấy chìa khóa kho.”
“Hai danh sách này…”
“Ngoài Tiểu Thuận, còn có ba người trùng tên.”
Một thái giám bên cạnh lập tức nhận lấy.
Hoàng hậu xem qua.
Ánh mắt dần lạnh xuống.
“Ba người này hiện ở đâu?”
Tạ Vãn Ninh đáp:
“Hai người đã xuất cung về quê.”
“Một người…”
Nàng dừng lại.
“Là thái giám hầu trà trong cung Trường Nhạc.”
Ánh mắt mọi người lập tức hướng về phía Lục Quý phi.
Lục Quý phi biến sắc.
“Thái t.ử phi.”
“Ngươi đang ám chỉ bản cung?”
Tạ Vãn Ninh lập tức cúi đầu.
“Thần thiếp không dám.”
“Thần thiếp chỉ nói người cần điều tra.”
“Chưa từng nói ai có tội.”
Lời này vừa mềm vừa cứng.
Không nhận tội thay người khác.
Cũng không để bản thân bị kéo vào thế vu oan.
Hoàng hậu nhìn Lục Quý phi.
“Người đâu.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
“Đưa thái giám kia đến đây.”
Chưa đầy một canh giờ.
Tên thái giám kia bị đưa đến cung Khôn Ninh.
Hắn vừa nhìn thấy Lục Quý phi đã lập tức quỳ xuống.
“Nương nương cứu nô tài!”
Một câu ấy.
Đã đủ để tất cả hiểu.
Hắn biết chuyện.
Lục Quý phi lạnh lùng quát:
“Câm miệng!”
Nhưng đã muộn.
Hoàng hậu nhìn xuống.
“Nói.”
Thái giám run rẩy.
“Nô tài…”
“Nô tài chỉ nhận tiền giúp người sửa một dòng ghi chép.”
“Ai sai ngươi?”
Hắn im lặng.
Hoàng hậu lạnh giọng:
“Nếu không nói, lập tức đưa đến Thận Hình Ty.”
Nghe đến ba chữ ấy, thái giám lập tức sợ hãi.
“Là…”
“Là người của…”
Hắn chưa kịp nói hết.
Đột nhiên sắc mặt trắng bệch.
Máu đỏ trào ra từ khóe miệng.
Hắn ngã xuống đất.
Một cây kim độc nhỏ rơi ra từ tay áo.
Có người đã diệt khẩu.
Mọi người hoảng loạn.
Nhưng Tạ Vãn Ninh lại không nhìn t.h.i t.h.ể.
Nàng nhìn những người có mặt trong điện.
Bởi nàng biết.
Kẻ ra tay vừa rồi…
Không phải muốn cứu thái giám.
Mà là muốn khiến tất cả mọi người nghĩ rằng manh mối đã bị cắt đứt.
Nhưng hắn đã phạm một sai lầm.
Một sai lầm rất nhỏ.
Tạ Vãn Ninh bước tới gần t.h.i t.h.ể.
Nàng nhìn bàn tay thái giám.
Sau đó nhẹ giọng:
“Mẫu hậu.”
“Có lẽ chúng ta không cần hắn mở miệng.”
Hoàng hậu nhìn nàng.
“Ý con là?”
Tạ Vãn Ninh chỉ vào ngón tay hắn.
“Người này trước khi c.h.ế.t đã muốn viết gì đó.”
Trên móng tay hắn còn dính một ít m.á.u.
Mà trên nền gạch…
Có một vệt kéo dài rất nhỏ.
Như thể hắn đã cố gắng dùng m.á.u viết chữ.
Thái giám lập tức lấy giấy chép lại.
Một nét.
Rồi một nét nữa.
Cuối cùng ghép thành một chữ.
“Vương.”
Cả điện rơi vào im lặng.
Vương.
Có thể là một cái tên.
Cũng có thể là một người.
Hoàng hậu siết c.h.ặ.t t.a.y vịn.
Trong cung này, người mang họ Vương không nhiều.
Mà người có khả năng điều khiển một thái giám nội đình…
Càng ít hơn.
Tạ Vãn Ninh nhìn ra ngoài cửa.
Gió lạnh thổi qua.
Nàng biết.
Kẻ đứng sau cuối cùng cũng để lộ một góc áo.
Nhưng nàng cũng hiểu.
Một khi đã chạm vào bí mật này.
Nàng sẽ không còn chỉ là một Thái t.ử phi bị người khác thử thách nữa.
Nàng đã bước vào cuộc chiến thật sự.
Đêm đó.
Thái t.ử trở về Thanh Huy điện rất muộn.
Hắn nhìn nàng thật lâu rồi hỏi:
“Nàng biết mình vừa chọc vào ai không?”
Tạ Vãn Ninh ngẩng đầu.
“Biết.”
“Vậy nàng còn làm?”
Nàng đặt chén trà xuống.
“Điện hạ.”
“Nếu thần thiếp không tra.”
“Họ sẽ tiếp tục ra tay.”
“Nếu đã không thể tránh.”
“Vậy chi bằng thần thiếp là người chọn nơi giao chiến.”
Thái t.ử im lặng.
Một lát sau, hắn bật cười rất khẽ.
“Lâm…”
Hắn dừng lại.
Dường như suýt gọi nhầm một cái tên xa xưa.
Sau đó sửa lại:
“Tạ Vãn Ninh.”
“Nàng thật sự đã thay đổi.”
Nàng nhìn hắn.
“Điện hạ thất vọng sao?”
“Không.”
Hắn đáp.
“Ta chỉ cảm thấy…”
“Người từng luôn cúi đầu trước người khác.”
“Cuối cùng cũng học được cách khiến người khác cúi đầu trước mình.”