"Đúng vậy! Chị sẽ trả em hai mươi đồng một tháng, còn có bốn ngày nghỉ.
” Mai Hồng Mai nói.
Tiền lương hai mươi đồng?Bốn ngày nghỉ?Nói thật, điều kiện như này ở thời đại này đã rất tốt, trong lòng Nam Tương vui sướng, cô quả thật cần công việc để kiếm tiền, nhưng quan trọng hơn là cô phải mang theo hai đứa bé, cô nhất định phải tìm một công việc có thể chu toàn cả hai, vì thế vui sướng mới tràn tới trong lòng liền như thủy triều rút đi.
“Em nghĩ sao?" Mai Hồng Mai hỏi.
Nam Tương thành thật: "Em phải chăm sóc con cái, không thể làm công việc yêu cầu thời gian dài.
”Mai Hồng Mai buột miệng thốt lên: "Vậy em đưa con cho ông bà nội của đứa bé giữ nhờ đi.
”Nam Tương trả lời: "Ông bà nội đã qua đời.
”"Đưa cho ba.
" Mai Hồng Mai thực sự coi trọng tay nghề của Nam Tương, muốn giữ Nam Tương lại làm việc, tích cực nói: "Chủ tịch Mao đã nói, phụ nữ có thể chống đỡ nửa bầu trời.
Có thể ra ngoài làm việc kiếm tiền là chuyện tốt, sau này ở nhà nói chuyện cũng thẳng lưng.
Em gái, em đừng hồ đồ.
”Nam Tương nói: "Ba bận đi kiếm tiền.
”Mai Hồng Mai tiếp tục nghĩ cách: "Vậy thì đưa cho ông bà ngoại.
”“Ông bà ngoại phải giữ cháu trai cháu gái bên ngoại.
" Nếu như nói trong 《Những ngày tháng tốt đẹp ở thập niên 80》 có kẻ xấu, vậy thì hết 90% kẻ xấu đều có mặt ở Nam gia, Nam Tương chỉ là một trong số đó mà thôi.
Cô mới không giao hai đứa con bảo bối của mình cho Nam gia giữ đâu.
Mai Hồng Mai trong nháy mắt không biết nói cái gì, nhưng cô thật vất vả mới gặp được người có tay nghề vừa đẹp vừa tốt như Nam Tương, cô thật sự luyến tiếc buông tay, vì thế nghĩ lại nghĩ, rốt cục nghĩ ra một biện pháp nói: "Em xem cách này có được không?”"Cách nào ạ?" Nam Tương khó hiểu hỏi.
"Em đến chỗ chị làm việc, tính theo sản phẩm.
""Tính theo sản phẩm?”Mai Hồng Mai nói thêm: "Đúng vậy, em không phải muốn trông con sao? Vậy thì không làm việc theo giờ, em có thời gian liền tới đây làm quần áo, một bộ quần áo chị tính cho em! Chúng ta dựa theo kiểu dáng quần áo để tính tiền, như một cái áo kiểu Tôn Trung Sơn lấy cho em một mao tám xu, âu phục nhỏ ba cúc lấy một mao bảy xu, áo lót sáu xu, quần cộc bốn xu, có điều em không có lương cơ bản, chỉ có trích phần trăm, em thấy thế nào?”Nam Tương trong lòng vui sướng.
Cô vừa mới làm thử rồi, hai bộ quần áo làm cho Bì Bì Đường Đường tương đối đơn giản, không cần may cúc áo, khóa kéo hay xử lý chi tiết, chỉ cần nhanh tay may tay áo, cổ áo, vạt áo và thắt lưng, cho nên cô chỉ mất hơn nửa giờ đã hoàn thành.
Nếu như có thể tính theo sản phẩm, hình như cô chỉ cần làm việc nửa ngày hoặc ít hơn, hoàn toàn có thể chăm sóc cho Bì Bì Đường, một tháng lấy hai mươi đồng tiền lương tuyệt đối không thành vấn đề.
Cô nhìn Mai Hồng Mai hỏi: "Thực sự có thể như vậy sao?”Mai Hồng Mai gật đầu: "Đương nhiên là được.
”Nam Tương suy nghĩ một chút, lại nói: "Vậy em mang theo đứa nhỏ tới đây, để cho đứa nhỏ chơi ở bên cạnh được không?”"Có thể nha, phía sau nơi này còn có sân, mẹ chồng chị thỉnh thoảng cũng mang đứa nhỏ tới đây chơi, chỉ là đứa nhỏ kia của chị quá quậy, chạy nhảy khắp nơi, không ngồi yên một chỗ được, hai đứa nhỏ nhà em rất ngoan, nhất định có thể chơi nửa ngày, em nghĩ sao? Có đồng ý đến đây làm không?”Mai Hồng Mai chờ mong nhìn Nam Tương, giống như Nam Tương là một con dê béo, tùy thời đều có thể chạy thoát.
Nam Tương cảm giác được thành ý chân thành tha thiết của Mai Hồng Mai, cũng cảm thấy chị ấy là người thẳng thắn, nếu như cô thật sự có thể làm việc ở chỗ này, vậy sinh hoạt của cô cùng hai đứa nhỏ liền có bảo đảm, vì thế gật đầu nói: "Đồng ý.
”Mai Hồng Mai thở phào nhẹ nhõm, lập tức nói: "Quá tốt rồi!”Nam Tương hỏi: "Bây giờ chúng ta có cần phải ký cái hợp đồng hay gì đó không?”“Ký ký ký!” Mai Hồng Mai vội vàng cầm giấy và b.út.
Cửa hàng may vá Hồng Mai chính là một tiệm may tư nhân, không có hợp đồng chính quy gì, Mai Hồng Mai cũng chưa từng thấy qua hợp đồng chính thức gì đó.
Viết viết lại gặp chữ lạ, sống c.h.ế.t cũng nghĩ không ra phải viết gì.
Vì thế liền để Nam Tương động b.út viết hai bản hiệp nghị, xem như là hợp đồng.
Đến khi viết xong, Mai Hồng Mai nhìn chữ viết trên giấy, sau đó ngẫm lại chữ viết tay của mình trên tấm ván gỗ trước cửa, trong nháy mắt cảm thấy mình kiếm được lời, ở cái thời đại tỷ lệ mù chữ đạt tới 80% này, cuối cùng cô cũng tuyển được một người vừa biết viết chữ vừa biết may quần áo, cô vui vẻ nói: "Được rồi, cứ định như vậy đi.
”"Vậy bây giờ em có thể bắt đầu làm luôn không?" Nam Tương hỏi.
Mai Hồng Mai bất ngờ: "Bây giờ em muốn làm liền?”Nam Tương gật đầu: "Ừm, vừa lúc em có chút thời gian rảnh, để em làm mấy bộ quần áo đi.
”"Được được.
" Mai Hồng Mai mừng rỡ, cửa hàng may vá Hồng Mai này của cô làm ăn không tệ, một mình cô đã sớm bận rộn không rảnh tay, ước gì Nam Tương lập tức bắt đầu làm việc.
Nam Tương nói: "Em làm cho xong quần áo của hai đứa nhà em trước, đã sắp xong rồi.
”"Được được được, em cứ làm đi" Mai Hồng Mai khách khí nói.
Nam Tương cầm quần áo của Bì Bì hỏi: "Vậy phí thủ công này! "Mai Hồng Mai hào phóng cười : "Đã nói nếu em làm ra được, sẽ miễn phí phí thủ công, vậy nhất định không thu tiền của em, một xu cũng không thu.
”Nam Tương cười nói: "Cảm ơn chị Mai.
”"Khách khí rồi.”
Nam Tương một lần nữa ngồi vào máy may, hoàn thành nốt phần còn lại của quần áo Bì Bì Đường Đường, để Bì Bì Đường Đường ngồi một bên chơi đùa.
Cô và Mai Hồng Mai mở sổ ghi chép, chọn ra mấy bộ quần áo cần giao gấp.
Nam Tương bắt đầu dựa theo kích cỡ mà vẽ, cắt, lắp ráp trên bàn, sau đó đặt trên máy may, thuần thục đạp máy may, thay chỉ, kim, xoay vải này nọ, động tác thành thạo lại tự nhiên.
Mai Hồng Mai ở một bên nhìn vô cùng vui vẻ.
Cô chưa bao giờ thấy ai ngay cả đạp máy may cũng đẹp như vậy.
Cô thật sự nhặt được bảo bối, nhặt được bảo bối rồi, trong lòng đối với Nam Tương vô cùng hài lòng, ngay cả nhìn Bì Bì Đường Đường cũng đặc biệt thích, cố ý lấy hai viên kẹo đậu phộng từ trong ngăn kéo cho Bì Bì Đường Đường: "Nào, Bì Bì Đường Đường, dì Mai cho các con ăn.
”Bì Bì Đường Đường không dám lấy, nhìn về phía Nam Tương.
Nam Tương nói lời cảm ơn Mai Hồng Mai, rồi cười nói với Bì Bì Đường Đường: "Ăn đi, mẹ làm xong mấy bộ quần áo này trước, lát nữa chúng ta đi mua đồ ăn ngon, có được không?”Bì Bì Đường Đường cùng nhau gật đầu.
"Bảo bảo thật tri kỷ, mẹ yêu các con.
" Nam Tương không hề che giấu tình yêu của mình, chính là hy vọng có thể chữa lành vết thương trong lòng hai đứa nhỏ, sau khi cười mới cúi đầu tiếp tục nghiêm túc làm quần áo.
Bì Bì Đường Đường ở ngay bên cạnh nhặt mảnh vải chơi.
Mai Hồng Mai chiêu đãi khách nhân.
Rất nhanh đã đến giữa trưa, Nam Tương hoàn thành được một cái quần nam sĩ, một cái áo ngắn sợi tổng hợp, hai cái áo lót, hai cái quần cộc, lần này Nam Tương có thể lấy được năm mao tiền trích phần trăm.
hằng nguyễn
Mai Hồng Mai đi tới kiểm tra một chút, đôi mắt cười đến nheo lại, nói: "Không tồi không tồi, Nam Tương, buổi trưa chúng ta cùng nhau ăn cơm đi.
”"Không được không được, đứa nhỏ ở đây cũng sắp nửa ngày, em sợ tụi nhỏ buồn bực, bọn em về nhà ăn là được rồi.
" Thật ra là cô cảm thấy quá quấy rầy Mai Hồng Mai, ngượng ngùng còn ở lại đây ăn cơm.
Mai Hồng Mai cũng không giữ lại hỏi: "Vậy cũng được, ngày mai khi nào em tới đây?”"Hay em vẫn đến giờ này đi, được không?"Mai Hồng Mai liên tục gật đầu: "Được được được.
""Vậy được rồi, tụi em đi đây.
""Ngày mai gặp.
" Mai Hồng Mai đưa ba mẹ con Nam Tương ra cửa.
"Ngày mai gặp.
"Rời khỏi cửa hàng may vá Hồng Mai, trong lòng Nam Tương lại lần nữa kích động, thật sự không nghĩ tới có thể tìm được công việc vừa lòng như vậy, có công việc này cô có thể sinh sống cùng Bì Bì Đường Đường thật tốt, cô kéo Bì Bì Đường Đường đến ven đường, cười ngồi xổm xuống, tỉ mỉ quan sát Bì Bì Đường Đường.
Bì Bì Đường Đường mặc quần áo mới giống như thay đổi thành một người khác, khuôn mặt nhỏ non nớt, đôi mắt to sáng, đẹp một cách lạ thường.
Vừa rồi ở cửa hàng may vá Hồng Mai, cô không có thời gian khen, lúc này phải khen ngợi một chút, nói: "Ai nha, Bì Bì Đường Đường nhà chúng ta thật đẹp mắt nha, sao các con lại đẹp như vậy chứ?”Cái miệng nhỏ nhắn của Bì Bì Đường Đường mím lại.
Nam Tương cười nói: "Muốn cười thì cười nha.
”Mắt Bì Bì Đường Đường cong cong.
Nam Tương hỏi: "Có thích quần áo mẹ làm cho các con không?”Bì Bì Đường Đường cùng nhau gật đầu.
"Được, buổi tối trở về, mẹ lại làm cho hai đứa một đôi giày.
"Bì Bì Đường Đường ngạc nhiên nhìn Nam Tương.
Nam Tương đưa tay chọc chọc giày vải của Bì Bì, đôi giày vải này bị rách nghiêm trọng, đã lộ cả ngón chân ra, cô chọc như vậy, vừa vặn chọc vào đầu ngón chân nho nhỏ, Bì Bì lại sợ ngứa, bị chọc như vậy, lập tức ngứa muốn thu chân lại, cười khanh khách một tiếng.
Nam Tương lập tức trêu Bì Bì: "Ai nha, Bì Bì cười, mẹ nghe Bì Bì cười nha.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
”Bì Bì ngượng ngùng cúi đầu.
"Bì Bì cười rộ lên siêu đẹp trai!" Nam Tương nhìn Đường Đường: "Đường Đường cười lên cũng siêu đẹp.
”Khóe miệng Đường Đường hơi nhếch lên.
Nam Tương bật cười, cô cố ý trêu Bì Bì Đường Đường, nhưng cũng không thể trêu chọc quá mức, cho nên cô nhanh ch.óng dừng lại, nói: "Đi, mẹ dẫn hai đứa đi ăn bánh bao.
”Trên đường tới, lúc bọn họ đi ngang qua tiệm bánh bao, Bì Bì Đường Đường nhìn bánh bao liền nuốt nước miếng, lúc ấy Nam Tương không biết làm quần áo phải trả bao nhiêu tiền, cho nên không nỡ mua.
Bây giờ không tốn tiền lại làm được bốn bộ quần áo, đương nhiên phải mua cho đứa nhỏ hai cái bánh bao nếm thử.
"Bánh bao rất đắt.
" Bì Bì nhíu mày nói.
Nam Tương nghe vậy "phì" cười một tiếng, hỏi: "Con còn biết rất đắt à?”Bì Bì gật đầu.
"Nhưng mẹ có tiền nha.
""Không có.
" Bọn họ đều phải bán gà.
"Có, hơn nữa bây giờ mẹ tìm được việc làm, sau này mỗi ngày mẹ đến đây làm quần áo là có thể lấy tiền lương, tiền lương một tháng có thể mua được một trăm cái bánh bao nha.
" Nam Tương nói.
Một trăm cái bánh bao!Chuyện này đối với Bì Bì Đường Đường, chính là con số thiên văn, siêu nhiều.
Bì Bì Đường Đường hỏi: "Thật sao?”"Thật sự, mẹ sẽ không lừa hai đứa, đi thôi, chúng ta mua bánh bao ăn!"Bì Bì Đường Đường gật đầu thật mạnh.
Nam Tương nắm lấy tay Bì Bì Đường Đường, vui vẻ đi về phía trước.
Đi một lúc lâu, mới tìm được một tiệm bán bánh bao đến buổi trưa vẫn còn mở cửa, cô hỏi: "Ông chủ, còn bánh bao không?”"Còn.
" Ông chủ trả lời.
Nam Tương nhìn bánh bao bột mì lớn hơn một nắm tay trong vỉ hấp, hỏi: "Bao nhiêu tiền một cái?”"Bánh bao chay năm xu một cái, bánh bao thịt chín xu một cái.
""Lấy cho tôi hai cái bánh bao thịt, một cái bánh bao chay.
"“Có ngay đây!” Ông chủ sảng khoái đáp ứng, bắt đầu gắp bánh bao cho cô.
"Cám ơn.
" Nam Tương lễ phép nói.
Bì Bì Đường Đường đứng bên cạnh chân cô, ngẩng đầu nhìn cũng không thể thấy bánh bao.
Nam Tương cười sờ sờ khuôn mặt nhỏ của Bì Bì Đường Đường, bỗng nhiên nghe được một giọng nói truyền tới: "Người nào đây nha, thật đúng là, Tùy Chu ở bên ngoài chịu đói chịu khổ, ngược lại chị ta ở đây ăn ngon mặc đẹp, hiện tại còn ăn bánh bao thịt, chị ta không biết chữ xấu hổ viết như thế nào sao? Tùy Chu thật sự là xui xẻo tám đời, mới cưới phải người như chị ta!”Tùy Chu??Kỷ Tùy Chu?Giọng nói này là đang mắng cô?Nam Tương nhìn theo nơi phát ra tiếng nói.
Nam Tương nhìn theo tiếng nói này.
Liền nhìn thấy hai cô gái mặc áo ngắn sợi tổng hợp màu lam, đôi mắt to, khuôn mặt tròn trịa, còn buộc hai b.í.m tóc, cô nhận ra hai người này, đôi song bào t.h.a.i Ngô Ngọc Đình Ngô Ngọc Phượng này là em họ của Kỷ Tùy Chu.
Hai người này biết "Nam Tương" là có ác ý mới gả cho Kỷ Tùy Chu, đối với con cái cùng Kỷ Tùy Chu không có chút trách nhiệm nào, cầm tiền mồ hôi nước mắt của Kỷ Tùy Chu ăn uống thả ga, cho nên các cô cực kỳ chán ghét "Nam Tương", thấy Nam Tương mua bánh bao, các cô liền nhịn không được trào phúng.
Nam Tương cười cười nói: "Ngọc Phượng, Ngọc Đình, là các em nha.
”Ngô Ngọc Phượng Ngô Ngọc Đình cùng nhau "Ha ha" một tiếng.
Nam Tương cười nói: "Đã lâu không gặp.
”Ngô Ngọc Phượng Ngô Ngọc Đình cùng nhau nói: "Hy vọng vĩnh viễn cũng không gặp.
”Nam Tương nói: "Chuyện này sao mà được, chúng ta dù sao cũng là họ hàng mà.
”Ngô Ngọc Phượng hung dữ nói: "Ai là họ hàng với cô chứ, đừng ghê tởm tôi, cô mua bánh bao để làm gì?”Nam Tương trả lời: "Ăn nha.
”Ngô Ngọc Đình chất vấn: "Một mình cô mà ăn ba cái sao?”Nam Tương nhận lấy ba cái bánh bao ông chủ đưa tới nói: "Tôi ăn một cái đủ no rồi.
”Ngô Ngọc Phượng mất hứng nói: "Hai cái kia có phải lại tiện nghi cho dã nam nhân của cô không?”Ngô Ngọc Đình phụ họa: "Nam Tương, cô thật ghê tởm.
”Ngô Ngọc Phượng nói tiếp: "Đúng vậy đó, người đàn ông và con của mình thì không quan tâm, lại đưa tiền cho người khác tiêu xài, cô có còn lương tâm hay không vậy.
”Ngô Ngọc Phượng Ngô Ngọc Đình nói từng câu từng câu, hoàn toàn không quan tâm hoàn cảnh xung quanh, nói đến mức Nam Tương cũng có chút tức giận, không đợi cô mở miệng phản bác, bỗng nhiên một giọng nói trẻ con còn đậm mùi sữa truyền tới: "Không được nói mẹ cháu như vậy!”Nam Tương nghe vậy thì sửng sốt.
Ngô Ngọc Phượng Ngô Ngọc Đình nghe tiếng cúi đầu nhìn xuống, thấy Bì Bì Đường Đường đang đứng trước mặt Nam Tương, trong trí nhớ của các cô Nam Tương rất chán ghét Bì Bì Đường Đường, chưa từng dẫn bọn họ ra ngoài, sao đột nhiên lại cùng nhau đến huyện thành, hơn nữa Bì Bì còn che chở cho Nam Tương.
Các cô khó hiểu nhìn Nam Tương.
Nam Tương lấy lại tinh thần, nhìn Ngô Ngọc Phượng Ngô Ngọc Đình nói: "Ngọc Phượng, Ngọc Đình, nể mặt các cô là họ hàng, tôi có tâm muốn qua lại có quan hệ tốt với các cô, các cô lại câu nào câu nấy chỉ toàn dã nam nhân, ghê tởm không thì cũng là không có lương tâm, các cô nói xem tôi đắc tội các cô khi nào?”Ngô Ngọc Phượng Ngô Ngọc Đình ngẩn ra.
Nam Tương tiếp tục nói: "Mặc dù trước kia tôi làm chuyện hổ thẹn với Kỷ Tùy Chu, hổ thẹn với Bì Bì Đường Đường, thì đó cũng chỉ bọn họ mới có quyền phán xét tôi, các cô có tư cách gì mà đứng đây chỉ trích tôi?”Ngô Ngọc Phượng Ngô Ngọc Đình mở to hai mắt nhìn Nam Tương, chưa từng thấy Nam Tương nói chuyện có trật tự như vậy.
Ánh mắt Nam Tương sắc bén, nặng nề nói tiếp: "Mời các cô hiểu rõ vị trí của mình, đừng nói hươu nói vượn hủy hoại thanh danh của tôi, đặc biệt là trước mặt con trai và con gái tôi, nếu không tôi sẽ không khách khí với các cô đâu.
”"Cô ""Đúng rồi, cô có thể cáo trạng với Kỷ Tùy Chu, xem hắn giúp tôi, hay là giúp các cô.
"Ngô Ngọc Phượng Ngô Ngọc Đình một câu cũng nói không nên lời, cực kỳ tức giận.
Nam Tương liếc các cô một cái, tay vừa cầm bánh bao vừa kéo Bì Bì Đường tiêu sái rời đi, ba mẹ con đi tới ven đường, lúc này Nam Tương mới dừng lại, nhìn Bì Bì Đường Đường, sau đó lại nhìn về phía Bì Bì nói: "Con vừa rồi gọi mẹ, có phải không?”Bì Bì gật đầu.
Nam Tương nói: "Gọi thêm lần nữa.
”Bì Bì có chút ngượng ngùng.
Nam Tương cười nói: "Gọi thêm một lần nữa thôi, mẹ muốn nghe.
”Trải qua hai ngày ở chung, Bì Bì Đường Đường đã hiểu rõ “mẹ”, hai đứa nhỏ cũng có đặc điểm chung của trẻ con khóc xong liền quên.
Tụi nhỏ quên mất người mẹ lúc trước đã từng không tốt thế nào, chỉ cảm nhận được sự dịu dàng và tình yêu thương của người mẹ, cho nên hai đứa nhỏ cũng từ từ mở rộng trái tim của mình.
Vừa mới nhìn thấy có người khi dễ mẹ, tụi nhỏ còn rất tức giận.
Bì Bì là “tiểu nam t.ử hán” càng phải tiên phong đi đầu bảo vệ mẹ, mà ngay khoảnh khắc kia bé đã hoàn toàn tiếp thu người mẹ này, hiện tại đang nhỏ giọng gọi: "Mẹ.
”Nam Tương đè lại trái tim đang kích động, nói: "Ơi, lại gọi một tiếng.
""Mẹ.
""Ơi!” Tuy rằng Ngô Ngọc Phượng Ngô Ngọc Đình khiến Nam Tương rất tức giận, nhưng Bì Bì ở thời khắc mấu chốt bước ra bảo vệ cô, cô cảm thấy cái gì tức giận cũng đều không có, mà là đặc biệt vui vẻ, đặc biệt đặc biệt vui vẻ, cô lại chuyển sang Đường Đường nói: "Đường Đường, con cũng gọi mẹ, có được không?”Đường Đường mềm mại gọi một tiếng: "Mẹ.
”"Lại gọi lần nữa.
""Mẹ.
""Mẹ đây!”Nam Tương vui vẻ ôm Bì Bì Đường Đường, hai đứa bé cuối cùng cũng chấp nhận cô, dễ dàng như vậy đã tiếp nhận cô! Đôi mắt cô đau xót, cố ý chôn mặt ở cổ Bì Bì, cảm nhận độ ấm của con trai.
Một lúc lâu mới ổn định được cảm xúc của mình, cô tươi cười lấy bánh bao ra, hai cái bánh bao thịt cho Bì Bì Đường Đường, cô ăn bánh bao chay, mỗi cái bánh bao đều rất lớn, ba mẹ con ngồi xổm ở ven đường ăn hết sạch ba cái bánh bao.
Nam Tương hỏi: "Ăn no chưa?”"No rồi.
" Bì Bì Đường Đường cùng nhau nói.
"Vậy chúng ta đi xin chút nước uống.
""Ừm.
"Thời đại này nước đóng chai vẫn chưa phổ biến, mọi người muốn uống nước, chỉ cần đến một số cửa hàng xin chủ quán một ít là được.
Sau khi Nam Tương mang Bì Bì Đường Đường uống nước xong, liền đến chợ bán thức ăn, dùng hai đồng mua năm cân bột mì, năm cân gạo cùng hai đế giày trẻ em.
Như vậy có thể giải quyết sinh hoạt mấy ngày gần đây của bọn họ, vì thế mang theo Bì Bì Đường Đường đi về phía thôn Thủy Loan, trên đường cô khi thì cõng Bì Bì, khi thì ôm Đường Đường.