Giây tiếp theo, anh giữ c.h.ặ.t gáy tôi, trao cho tôi một nụ hôn nóng bỏng.
Anh đã nhẫn nhịn rất lâu, cuối cùng cũng không thể kìm lòng được nữa.
Anh nắm lấy tay tôi, mười ngón tay đan c.h.ặ.t vào nhau.
Lòng bàn tay áp sát, mềm mại mà nóng rực, khẽ run rẩy.
Tôi nghe thấy tiếng pháo hoa nổ tung bên tai.
Tôi nghe thấy linh hồn của Hứa Vọng đang nói với tôi rằng, anh yêu tôi.
…
Sáng sớm tinh mơ.
Tôi nằm gối đầu lên chân Hứa Vọng, toàn thân rã rời.
Anh đang sấy tóc cho tôi.
Những ngón tay thon dài cùng làn gió ấm lướt qua kẽ tóc, cảm giác vô cùng dễ chịu.
Tôi cố chống lại cơn buồn ngủ để bàn bạc với anh: "Sau này anh còn muốn nhìn thấy em không?"
"Muốn."
"Vậy thì..."
Hứa Vọng khẽ xoa nhẹ sau gáy tôi, ngắt lời: "Vậy nên, em mau giải quyết tên Lục Cẩn kia đi."
"Chẳng phải em là người trọng sinh, rất lợi hại sao?"
"..."
"Đợi em giải quyết xong hắn, anh sẽ đi phẫu thuật, rồi chúng ta kết hôn."
Tôi lập tức tỉnh cả ngủ: "Kết hôn?"
Hứa Vọng nhướng mày: "Em... không định chịu trách nhiệm với anh sao?"
"Không phải..." Tôi mím môi, lắp bắp: "Còn phía bố em..."
Hứa Vọng khẽ hôn lên trán tôi: "Yên tâm, cứ giao cho anh."
…
Trước khi Lục Tâm kịp ra nước ngoài du học, tôi đã báo cảnh sát.
Việc nó bỏ t.h.u.ố.c vào t.h.u.ố.c nhỏ mắt của tôi đã cấu thành tội cố ý gây thương tích.
Nó sẽ không còn cơ hội để bắt đầu một cuộc đời mới nữa.
Lục Cẩn trực tiếp đạp tung cửa văn phòng của tôi.
"Tô Niệm Niệm, rốt cuộc em muốn làm gì?"
"Tâm Tâm đã chuẩn bị rời đi rồi, nó sẽ không làm phiền chúng ta nữa, tại sao em vẫn không chịu buông tha cho nó?"
Những lời của hắn trơ trẽn đến mức làm sụp đổ tam quan của tôi.
Tôi cười lạnh phản bác: "Anh nên biết rằng loại t.h.u.ố.c cô ta hạ sẽ khiến tôi mù lòa, anh không có tư cách thay tôi tha thứ cho cô ta."
"Còn nữa, giữa tôi và anh chẳng có tình nghĩa gì để nói cả, ngoại trừ việc hủy hôn, tôi không muốn nói thêm một lời thừa thãi nào với hạng người như anh."
Lục Cẩn siết c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m, mặt xanh mét vì tức giận.
"Em nằm mơ đi, em không tha cho Tâm Tâm thì anh cũng sẽ không để em yên đâu."
Tôi cười khẽ, hỏi ngược lại hắn: "Vậy nếu tôi tha cho cô ta, anh có sẵn sàng hủy hôn với tôi không?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Lục Cẩn khựng lại.
Tôi nhìn ra được, hắn không hề muốn.
Hắn không cam lòng từ bỏ tiền tài và quyền lực đã nắm gọn trong tay để cứu cô em gái yêu quý.
Kiếp trước, tôi đúng là mù mới nhìn trúng một kẻ phế vật bạc tình đến thế.
Tôi lạnh lùng thốt ra một chữ: "Cút."
…
Hạng người như Lục Cẩn đã quen đi đường tắt.
Hắn có thể lợi dụng tôi để chiếm đoạt tài sản nhà họ Tô, cũng có thể lợi dụng Lục Tâm để trừ khử Hứa Vọng.
Sau lần biển thủ tiền công ty để lấy mảnh đất phía Nam, hắn lại dùng thủ đoạn tương tự để cướp đi hai dự án từ tay Hứa Vọng.
Bố tôi nói rằng, khi nhìn thấy sự quyết tuyệt của hắn, ông lại nhớ về bản thân năm xưa, thế nên ông đối xử với hắn như con trai ruột.
Chỉ tiếc là, Lục Cẩn chưa bao giờ coi ông là bố.
Kiếp trước sau khi tôi c.h.ế.t, hắn thừa kế di sản của tôi rồi từng bước nuốt chửng cả nhà họ Tô.
Bố tôi tức đến mức tai biến, bị tống vào viện dưỡng lão.
Kẻ đã mê muội thì chẳng ai khuyên nổi.
Bố tôi vẫn kiên quyết phản đối việc tôi hủy hôn, nhất quyết đẩy tôi vào hố lửa.
Tôi thừa biết tiền của nhà họ Tô vốn chẳng mấy sạch sẽ, giờ cũng đến lúc phải trả lại rồi.
Kiếp trước, hai dự án cướp từ tay Hứa Vọng là khởi đầu quan trọng cho đế chế kinh doanh của Lục Cẩn.
Nhưng hiện tại, nền móng của hắn quá yếu.
Tôi chỉ dùng vài thủ đoạn nhỏ, chuỗi vốn của hắn liền đứt đoạn.
Dự án không thể vận hành, cuối cùng đành phải bán rẻ lại cho Hứa Vọng.
Công ty đứng bên bờ vực phá sản, nội bộ loạn cào cào.
Tôi trở về căn hộ mình thuê.
Vừa bước vào cửa, chưa kịp bật đèn, không gian còn tối đen như mực thì tôi đã bị Hứa Vọng ép vào sau cánh cửa.
Mắt anh vẫn đang quấn băng gạc, vẫn trong thời kỳ hồi phục sau phẫu thuật.
Anh không nhìn thấy gì, hông dường như va phải tủ giày nên khẽ rên lên vì đau.
Tôi kinh ngạc hỏi: "Chẳng phải anh nên ở bệnh viện sao? Sao lại tới đây?"
Ngón tay anh khẽ mơn trớn cằm tôi: "Nhà em xảy ra chuyện lớn như vậy, anh đương nhiên phải lẻn ra ngoài xem thế nào rồi."
"Năm đó quả thực là bố em đã sai, hai dự án đưa tới tay anh coi như là tiền bồi thường."
Hứa Vọng bế tôi đặt ngồi lên tủ giày, hai tay chống hai bên, nhốt tôi trong không gian chật hẹp.
Anh cúi đầu ghé sát tai tôi, cười khẽ: "Những thứ hôm nay, chỉ là bồi thường thôi sao?"
"Nếu không thì là gì?"
"Anh còn tưởng đó là của hồi môn của em chứ."
"..."
Đột nhiên, tiếng gõ cửa vang lên, giọng Lục Cẩn truyền vào từ bên ngoài: "Niệm Niệm, nếu em không giúp anh lần này, anh thực sự tiêu đời mất. Thằng Hứa Vọng đó chỉ muốn lợi dụng em để đối phó nhà họ Tô thôi, em không được tin hắn. Chỉ có anh mới là người yêu em thật lòng..."