“Phản ứng của chàng còn nhanh hơn ta, chàng xoay người một cái, kéo tuân ta vào lòng, dùng tấm lưng của mình đỡ lấy mũi tên kia cho ta.”
Tiếng mũi tên đ.â.m vào da thịt trầm đục vang lên.
Chàng hừ nhẹ một tiếng, ôm lấy ta ngã nhào xuống đất.
M/áu từ bả vai chàng tuôn ra xối xả, màu đen kịt.
Tên có độc.
Sắc mặt Cố Diễn Chi lập tức trắng bệch, môi thâm tím lại, nhưng vẫn nắm c.h.ặ.t lấy tay ta không buông.
“Đừng sợ..."
Giọng chàng run rẩy.
“Có ta ở đây."
Ta bị dòng m/áu nóng hổi của chàng làm cho toàn thân run rẩy, lớn tiếng gọi người.
Ám vệ từ bốn phương tám hướng lao ra.
Ta ôm lấy Cố Diễn Chi, bàn tay chàng đã lạnh ngắt rồi, nhưng vẫn cố dùng sức siết c.h.ặ.t t.a.y ta.
“Chàng không được ch/ết...
Cố Diễn Chi chàng có nghe thấy không, không được ch/ết!"
Chàng khẽ mỉm cười.
Đó là lần đầu tiên ta thấy chàng cười.
Yếu ớt như ngọn nến trước gió.
“Thất Muội...
Ta sẽ không ch/ết..."
“Ta còn chưa...
Đền lại cho nàng một đời..."
Thái t.ử ngày hôm sau đã đến.
Hắn mặc mãng bào màu vàng hạnh, nụ cười ôn hòa, trông giống như một vị ca ca đến thăm bệnh.
“Đốc chủ đại nhân đã đỡ hơn chút nào chưa?
Bản cung nghe nói đêm qua có thích khách, nên đặc biệt mang theo ngự y tới."
Cố Diễn Chi nằm trên giường, sắc mặt nhợt nhạt, thản nhiên đáp:
“Đa tạ Điện hạ đã vạn phần lo lắng."
Thái t.ử cười híp mắt phất tay, vị ngự y phía sau bưng một chiếc chén ngọc tiến lên phía trước.
“Đây là giải d.ư.ợ.c bí chế trong cung, chuyên trị độc Thất Nhật Đoạn Trường."
Thất Nhật Đoạn Trường.
Loại độc giống hệt kiếp trước.
Ta đứng sau bức bình phong, siết c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m.
Thái t.ử nói tiếp:
“Có điều giải d.ư.ợ.c này vô cùng trân quý, bản cung cũng không thể ban không được."
Hắn dừng lại một chút, nhìn về phía Cố Diễn Chi.
“Bản cung muốn một thứ trong tay Đốc chủ."
Cố Diễn Chi ngước mắt:
“Thứ gì?"
“Di chiếu của Tiên đế."
Sau bức bình phong, tim ta đập hụt một nhịp.
Di chiếu của Tiên đế — đó là thứ có thể lấy mạng Thái t.ử.
Nghe đồn trước khi băng hà, Tiên đế đã để lại di chiếu, vạch trần tội ác g/iết cha đoạt vị của Thái t.ử.
Di chiếu luôn nằm trong tay Cố Diễn Chi, cho nên những năm qua Thái t.ử mới không dám động vào chàng.
Thái t.ử cười nói:
“Đốc chủ yên tâm, bản cung không lấy không đâu.
Chỉ cần ngươi giao ra di chiếu, bản cung không những đưa giải d.ư.ợ.c, mà còn bảo đảm cho Thẩm tiểu thư một đời bình an."
Hắn đang dùng ta để uy h.i.ế.p chàng.
Cố Diễn Chi im lặng rất lâu.
Lâu đến mức nụ cười trên mặt Thái t.ử sắp sửa không giữ nổi nữa.
“Được."
Mắt Thái t.ử sáng lên:
“Đốc chủ quả nhiên là người thông minh.
Vậy ba ngày sau, bản cung sẽ phái người đến lấy."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Hắn dẫn theo ngự y rời đi.
Ta lao ra khỏi bức bình phong, nắm lấy tay Cố Diễn Chi:
“Chàng thật sự định đưa sao?"
Chàng nhìn ta, trong ánh mắt chứa đựng những cảm xúc mà ta không tài nào thấu hiểu nổi.
“Đưa."
“Chàng điên rồi!
Đưa cho hắn rồi thì chàng sẽ mất mạng mất!"
Chàng lật tay nắm ngược lấy tay ta, lòng bàn tay nóng rực — độc đã bắt đầu phát tác rồi.
“Thất Muội, nàng có tin ta không?"
Ta nhìn chàng.
“Tin."
Chàng mỉm cười, từ dưới gối lấy ra một bức thư đưa cho ta.
“Đây là danh sách những kẻ Thái t.ử cài cắm trong phủ của nàng.
Trong số nha hoàn của nàng, có ba đứa là người của hắn."
Ta mở bức thư ra, chi chít những cái tên viết đầy trên giấy.
Cái tên nằm ở trên cùng chính là Xuân Lan.
Tay ta bắt đầu run rẩy.
“Còn nữa," Chàng hạ thấp giọng, “Giải d.ư.ợ.c Thái t.ử đưa cho nàng là giả.
Hắn vốn dĩ không muốn cho ta sống."
“Vậy mà chàng còn đồng ý với hắn?!"
“Bởi vì ba ngày sau, ta sẽ khiến hắn phải chính miệng thừa nhận tội g/iết cha."
Ta nhìn thấu tia hàn quang trong mắt chàng, bỗng nhiên hiểu ra mọi chuyện.
Chàng là muốn dùng chính bản thân mình để làm mồi nhử.
Ngày thứ ba, Thái t/ử th/iết yến.
Nói là yến tiệc, thực chất chính là Hồng Môn Yến.
Ta cùng Cố Diễn Chi bước vào phủ Thái t.ử, khắp sảnh đường đều là tâm phúc của hắn.
Thái t.ử ngồi ở vị trí chủ tọa, gương mặt rạng rỡ nụ cười:
“Đốc chủ quả là người giữ chữ tín, bản cung kính ngươi một ly."
Cố Diễn Chi không nhận ly rượu đó.
“Di chiếu ở đây."
Chàng từ trong tay áo lấy ra một cuộn lụa vàng, đặt lên bàn.
Ánh mắt Thái t.ử lập tức trở nên tham lam.
Hắn ra hiệu cho thái giám bên cạnh lên lấy, ta liền một tay đè c.h.ặ.t cuộn lụa vàng lại.
“Điện hạ, giải d.ư.ợ.c đâu?"
Thái t.ử cười ha ha lấy từ trong ng/ực ra một chiếc bình sứ nhỏ:
“Ở đây, cầm lấy."
Ta nhận lấy bình sứ, rút nút chai ra ngửi thử.
Mùi vị giống hệt kiếp trước — là thạch tín.
Ta cười lạnh một tiếng, ném mạnh bình sứ xuống đất vỡ tan tành.
“Điện hạ, dùng thạch tín để mạo danh giải d.ư.ợ.c, người thật sự xem chúng ta là kẻ ngốc sao?"
Sắc mặt Thái t.ử đại biến.
Khắp sảnh đường xôn xao bàn tán.
Hắn đột ngột đứng bật dậy:
“Thẩm Thất, ngươi có ý gì?"
“Ý của ta là," Ta từ trong tay áo rút ra một cuộn lụa vàng khác, “Đây mới chính là di chiếu thật sự của Tiên đế."
Ta mở cuộn lụa vàng ra, dõng dạc tuyên đọc trước mặt mọi người.
“Phụng thiên thừa vận, Tiên đế chiếu viết:
Thái t.ử tàn bạo bất nhân, g/iết cha đoạt vị, tội không thể tha.
Hoàng thất nữ Thẩm Thất, đương kế thừa đại thống..."
Sắc mặt Thái t.ử trắng bệch như tờ, gầm lên:
“Giả!
Ả ta đang bịa đặt bậy bạ!"
Các quan viên văn võ khắp sảnh đường nhìn nhau ngơ ngác, không một ai dám ho he nửa lời.