Quan Chức"
“Hôm nay ông đến đây chính là vì chuyện nhà cửa của cháu đấy.”
Tô Tiểu Ly sửng sốt, lời này của Lục lão gia t.ử có ý gì?
Lục lão gia t.ử kể tóm tắt chuyện của Lão Lưu cho cô nghe, Tô Tiểu Ly suy nghĩ một chút, bị tố cáo? Tám phần mười là do Trần Gia Anh cùng hệ thống giở trò.
Hôm qua cô vừa gặp người đó, hôm nay chủ hộ đã bị tố cáo.
Xem ra lần trước tát Trần Gia Anh chưa đủ đau.
Làm việc thì không xong, phá hoại thì đứng nhất.
Tô Tiểu Ly dở khóc dở cười, cây muốn lặng mà gió chẳng ngừng, xem ra phải dùng chút chiêu độc cô ta mới chịu yên.
Lục lão gia t.ử có thể chạy đến báo cho cô chuyện này, vậy thì không phải người ngoài, mà là người nhà xót xa cho cô.
Cô nói suy đoán của mình cho Lục lão gia t.ử nghe.
“Ông nội Lục, chút chuyện nhỏ của cháu mà còn phiền ông đích thân chạy một chuyến, thật là có lỗi quá. Dù nói thế nào, tiền thuê nhà cháu cũng đã nộp rồi, tóm lại cháu và chủ hộ là châu chấu trên cùng một sợi dây, hai chúng cháu phải cùng nhau nghĩ cách. Ông cứ theo cháu về nhà trước đi, cháu bảo bà nội nấu cho ông bát canh mặn uống.”
Có canh mặn uống, Lục lão gia t.ử lập tức tươi cười rạng rỡ.
Ông thấy Tô Tiểu Ly không quá để tâm đến những sự sỉ nhục này, ngược lại vẫn nhẹ tựa lông hồng, suy nghĩ cũng rất thấu đáo, đồng minh cũng lập tức chọn xong rồi, bất giác gật đầu.
Quả không hổ là mầm non mà lão phu coi trọng.
Cứ như vậy, Lục lão gia t.ử trở thành vị khách đầu tiên sau khi Tô Tiểu Ly chuyển nhà.
Ông chỉ đích danh muốn uống canh ngô đậu dẹt, Bà nội Tô bận rộn trong bếp, Tô Tiểu Ly dẫn Lục lão gia t.ử đi dạo quanh nhà mới, bên kia là hợp tác xã mua bán, đi thêm một chút nữa là chợ trung tâm...
Lục lão gia t.ử hiếm khi đi dạo trong một huyện nhỏ, hứng thú khá nồng đậm.
Hôm nay Trần Gia Anh hứng thú cũng không tồi.
Cô ta bỏ vài quả kỷ t.ử và táo đỏ vào chiếc ca tráng men của mình, đắc ý nhấp một ngụm.
Đồng nghiệp xung quanh đã mấy ngày không thấy nụ cười của cô ta rồi, chẳng ai sinh ra đã thích lấy mặt nóng dán vào m.ô.n.g lạnh, cho nên mấy ngày nay đều tránh cô ta thật xa.
Hôm nay thấy cô ta hứng thú cao, vài đồng nghiệp mới xúm lại.
“Chị Gia Anh, hôm nay tâm trạng tốt nhỉ.”
Trần Gia Anh hơi liếc nhìn đồng nghiệp một cái, khóe miệng lộ ra một nụ cười nham hiểm đắc ý.
Cô ta không trực tiếp để ý đến lời đồng nghiệp, “Chủ nhiệm Lưu đến chưa? Sao giờ này rồi mà vẫn chưa đến cơ quan, đừng có vì sắp nghỉ hưu rồi mà trốn việc nhé.”
Lời này bảo đồng nghiệp phải tiếp lời thế nào?
Chủ nhiệm Lưu nói gì thì nói cũng là lãnh đạo của mọi người, cũng là lãnh đạo của Trần Gia Anh cô ta.
Cái tính cách này của Trần Gia Anh... còn chưa làm “quan” đâu, mà đã ra vẻ “quan chức” rồi?
Cũng đâu phải là đấu địa chủ, sao lại quản lý trước thời hạn thế?
Sau này mình phải làm việc dưới trướng cô ta, e là những ngày tháng sẽ không dễ sống đâu.
Thà đắc tội với người quân t.ử, còn hơn đắc tội với kẻ tiểu nhân.
Mặc dù không phục, trên mặt đồng nghiệp vẫn nở nụ cười, “Chuyện này chúng tôi làm sao biết được, chắc là đang bận chuyện nghỉ hưu thôi.”
Trần Gia Anh gật đầu, cô ta còn đang đợi Chủ nhiệm Lưu đến, để biểu diễn một phen cho ra trò.
Người mà Chủ nhiệm Lưu ông không trị được, một bức thư tố cáo của tôi đã giải quyết xong rồi.
Vị trí chủ nhiệm này cô ta ngồi chắc rồi.
Hôm đó trước mặt Tô Tiểu Ly, Chủ nhiệm Lưu bị mắng cho cứng họng.
Trần Gia Anh tuy tức giận Tô Tiểu Ly, nhưng cũng trút một phần oán khí lên người Chủ nhiệm Lưu, lén lút oán trách Chủ nhiệm Lưu bất tài, không làm được việc.
Chủ nhiệm Lưu mấy ngày nay quả thực có chút bận rộn, mẹ già liệt giường hơn hai năm rồi, vợ thì ngày nào cũng đi đ.á.n.h mạt chược, việc nhà chẳng lo toan gì;
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Cô con gái lớn ở nhà ngày nào cũng không yên, suốt ngày cãi nhau với con rể, cuống lên là lại la hét đòi về nhà đẻ;
Cô con gái thứ hai chớp mắt cũng đến tuổi nói chuyện cưới xin, nghe nói đang quen một đối tượng ở trường đại học.
Hai ngày trước ông nhận được một cuộc điện thoại ấp úng của giáo viên, nói sức khỏe của con gái thứ hai có vấn đề.
Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Đêm Quân Hôn, Mỹ Nhân Ốm Yếu Bị Thủ Trưởng Ấn Tường Dụ Hôn
- Thập Niên 70 Nhật Ký Theo Chồng Nhập Ngũ
- Chị Cả Pháo Hôi Dẫn Dắt Các Em Gái Phản Công
- Thập Niên 70 Sau Khi Đổi Chồng, Mỗi Ngày Chị Họ Đều Hối Hận
- Xuyên Tới 70 Thôn Cô Cực Phẩm Không Dễ Chọc
- Thập Niên 70 Nữ Phụ Đỏng Đảnh Dựa Vào Huyền Học Nằm Thắng
Ông đón đến bệnh viện kiểm tra mới biết, mẹ kiếp, lại là phản ứng t.h.a.i nghén!
Đầu Chủ nhiệm Lưu to ra rồi.
Đây này, ông vừa đi đưa cơm cho cô con gái thứ hai mới làm phẫu thuật xong, đi đi lại lại làm lỡ mất thời gian, lại vội vàng đến cơ quan, vừa đi đến gần hợp tác xã mua bán, trước mắt hoa lên, đường cũng nhìn không rõ, chỗ tim đột nhiên đau nhói.
Tứ chi tê rần, một chút sức lực cũng không nhấc lên nổi, miệng lưỡi méo xệch, lời cũng không nói ra được.
Nhìn thấy hai người đi tới trước mặt, ông run rẩy muốn đưa tay cầu cứu, nhưng lại ngã lăn ra bên đường.
Thật tình cờ, Chủ nhiệm Lưu lại ngã ngay trước mặt Tô Tiểu Ly và Lục lão gia t.ử đang đi dạo ở đây.
Tô Tiểu Ly: “...”
Vụ ăn vạ này, thật bất ngờ.
Cô nhìn kỹ lại, không giống ăn vạ, mà giống như...
“Đột quỵ?”
Nhìn kỹ lại lần nữa, đây chẳng phải là Chủ nhiệm Lưu sao?
Mạng người quan trọng hơn trời, chút tố chất nghề nghiệp này Bác sĩ Tô vẫn chưa quên.
Mặc kệ đối phương có xích mích gì với mình, cứ đưa đến bệnh viện trước đã.
Lục lão gia t.ử có xe có tài xế, rất tiện lợi, huyện thành cũng không lớn, mười mấy phút sau, Chủ nhiệm Lưu đã vào phòng cấp cứu của bệnh viện huyện.
Tô Tiểu Ly đóng tiền xong quay lại, “Cháu quen người này à?” Lục lão gia t.ử lên tiếng.
Tô Tiểu Ly đành phải kể lại “chiến tích vẻ vang” hôm đó Chủ nhiệm Lưu bắt cô xin lỗi, cô lại mắng trả lại y nguyên, cô đâu biết có ngày mình lại cứu “kẻ thù” chứ.
Huống hồ hôm đó, cô mắng Chủ nhiệm Lưu không hề nhẹ, ánh mắt nham hiểm của Chủ nhiệm Lưu lúc rời đi cô vẫn còn nhớ.
“Ông nội Lục, bệnh viện này chúng ta có thể không đến thì cố gắng đừng đến, ông về ăn cơm trước đi. Chắc bà nội cháu nấu xong canh mặn rồi, cháu ở đây thông báo cho người nhà ông ấy, đợi người nhà đến cháu sẽ về.”
Tô Tiểu Ly khuyên nhủ.
Đáy mắt Lục lão gia t.ử mang theo thâm ý, bất động thanh sắc gật đầu.
Tô Tiểu Ly lại đợi một lúc lâu, cho đến khi vợ Chủ nhiệm Lưu đến mới về.
Một chút rắc rối nhỏ, cô không để trong lòng, ngay cả mấy chục đồng tiền t.h.u.ố.c men ứng trước, cô cũng quên đòi lại vợ Chủ nhiệm Lưu, vội vàng về ăn cơm, rồi lại đến căn nhà cấp bốn dọn dẹp vệ sinh.
Cô cũng không mong Chủ nhiệm Lưu biết ơn đội đức cô, đừng có lén lút ngáng chân như Trần Gia Anh là tạ ơn trời đất rồi.
Ngày thứ tư Chủ nhiệm Lưu nằm viện, Trần Gia Anh xách một túi táo, một túi đồ hộp, sữa mạch nha các loại đến thăm bệnh.
Thực ra trong lòng cô ta vẫn còn bực bội Chủ nhiệm Lưu rớt dây xích vào thời khắc quan trọng.
Chuyện cô ta chỉnh đốn Tô Tiểu Ly không thể khoe khoang trước mặt Chủ nhiệm Lưu, làm cô ta nghẹn muốn c.h.ế.t.
Hôm nay nghe đồng nghiệp nói Chủ nhiệm Lưu đỡ hơn rồi, cô ta nói gì thì nói cũng phải đến trước mặt Chủ nhiệm Lưu khoe khoang một chút.
Chủ nhiệm Lưu nửa nằm nửa ngồi hàn huyên với mọi người, dù sao cũng là đồng nghiệp làm việc cùng nhau mười mấy năm rồi, tình người vẫn có.
Vợ ông một bên không khách sáo nhận lấy quà Trần Gia Anh mang đến, một bên lầm bầm “bệnh không đúng lúc”.
Trần Gia Anh không rảnh quan tâm thái độ của vợ Chủ nhiệm Lưu, cô ta cố nén xúc động muốn khoe khoang, khóe miệng đắc ý nhếch lên, cố gắng giữ giọng điệu bình thản.
“Chủ nhiệm Lưu, đợi ngài xuất viện, tôi phải tặng ngài một món quà lớn.”
“Quà... lớn?” Cơ bắp nửa mặt trái của Chủ nhiệm Lưu cứng đờ, bây giờ vẫn còn hơi nói năng không rõ.
Trần Gia Anh vẻ mặt tự hào, nghe cô ta miêu tả, nửa mặt trái của Chủ nhiệm Lưu ngày càng tê dại, mắt phải đã trợn ngược lên rồi.