Một số lỗi cho dù biết là do linh kiện, anh ấy cũng không biết đi đâu để kiếm linh kiện chuyên dụng.
Vòng bi, động cơ cấp liệu, bơm dầu, ống hút dầu, xi lanh khí, chỗ nào cũng có lỗi.
“Ông Tô, bên nhà máy vẫn chưa nói khi nào kỹ sư đến đúng không ạ.”
Tô Ngọc Hòa thở dài, “Chưa nói, cứ viện cớ trong nhà máy bận rộn, nhưng mấy cái máy lớn này, chúng ta thật sự không kham nổi.”
Không có nhân viên kỹ thuật sửa chữa, điều chỉnh, mấy cỗ máy này chẳng khác gì một đống sắt vụn.
Tô Tiểu Ly c.ắ.n răng.
“Ông Tô, chúng ta không thể đợi được, đợi thêm một ngày là lãng phí tiền của một ngày, ông tiếp tục giục kỹ sư trong nhà máy, cháu lên thành phố tìm một người!”
“Thế có được không?”
“Được hay không cứ thử vận may đã, tóm lại nhân tài trên thành phố nhiều hơn chỗ chúng ta.”
Trong huyện không có nhà máy nhựa, trên thành phố ngược lại có một nhà, lại còn là quốc doanh.
Tô Tiểu Ly tuy buông lời tàn nhẫn.
Nhưng kỹ sư đâu có dễ tìm như vậy?
Cô lại không có mối quan hệ nào, chỉ có thể lái xe, lượn lờ vòng quanh trên đường phố.
Nghe ngóng rõ vị trí của nhà máy nhựa quốc doanh, liên tục ba ngày, cô cứ đỗ xe bên lề đường nhà máy nhựa quốc doanh.
Bây giờ trời tối sớm, chưa đến 6 giờ đã tối đen như mực.
Cái thời tiết quỷ quái này, ngay cả đám lưu manh cũng không ra ngoài chạy nhảy lung tung.
Cô không lo có người đến quấy rối mình.
Dọc đường còn có vài người bán hàng rong đang bày sạp, thời tiết này đội gió lạnh, phần lớn đều mang vẻ mặt bất đắc dĩ.
Những người bán hàng rong ngồi bên đường cũng không nói chuyện, trước mặt bày tất, găng tay, mũ và các mặt hàng rẻ tiền khác, trông có vẻ buôn bán không được tốt.
Còn có một người bán khoai lang nướng, đi tới trước mấy chục mét có một sạp sách cũ, Tô Tiểu Ly xuống xe chạy qua xem thử, trên trang lót của sách cũ đều có con dấu sách của phòng đọc sách các nhà máy.
Cô chọn vài cuốn liên quan đến thiết bị cơ khí, rồi vội vàng chạy về xe tránh gió.
Tô Tiểu Ly rất sợ lạnh, nhưng người sợ lạnh như cô, vẫn ngồi đợi trong xe, không lập tức rời đi.
Nguyên nhân cũng rất đơn giản — cô muốn đợi thêm một chút, xem có vớt được một hai công nhân tan làm muộn, đi lẻ loi hay không.
Đèn phòng bảo vệ cổng nhà máy vẫn luôn sáng, Tô Tiểu Ly lại đợi hơn một tiếng đồng hồ, khoảng 7 giờ, có một người đàn ông đeo kính gọng đen trông có vẻ nho nhã, quấn c.h.ặ.t bộ đồ công nhân bước ra.
Sắc mặt người đàn ông đeo kính không được tốt, cơ thể gầy gò có chút chao đảo trong gió lạnh.
Gió lạnh lớn như vậy, anh ta không vội vàng đi về, mà lại dừng bước trước sạp sách cũ, quen thuộc chào hỏi ông lão trông sạp.
Anh ta và ông lão là người quen cũ rồi, mỗi ngày tan làm, anh ta đều qua đây đọc cọ sách.
Nếu vừa phát lương cũng sẽ mua một hai cuốn, bình thường thì, giống như hôm nay, trong túi anh ta chỉ còn lại 3 hào chuẩn bị về mua bánh bao, thực sự không lấy ra được tiền để mua sách, chỉ có thể đứng đây xem, về nhà lại dựa vào trí nhớ tổng kết vào sổ tay.
Trong lòng Tô Tiểu Ly khẽ động, đẩy cửa xe bước xuống.
Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Đêm Quân Hôn, Mỹ Nhân Ốm Yếu Bị Thủ Trưởng Ấn Tường Dụ Hôn
- Thập Niên 70 Nhật Ký Theo Chồng Nhập Ngũ
- Chị Cả Pháo Hôi Dẫn Dắt Các Em Gái Phản Công
- Thập Niên 70 Sau Khi Đổi Chồng, Mỗi Ngày Chị Họ Đều Hối Hận
- Xuyên Tới 70 Thôn Cô Cực Phẩm Không Dễ Chọc
- Thập Niên 70 Nữ Phụ Đỏng Đảnh Dựa Vào Huyền Học Nằm Thắng
Nhìn khí chất của người này, có chút giống người cô muốn tìm.
Cô giả vờ vô tình đi đến sạp sách cũ, người đàn ông đeo kính đang tập trung tinh thần đọc sách, hoàn toàn không chú ý đến bên cạnh có người đến.
“Ông chủ, mấy cuốn sách nói về cơ khí vừa nãy mua rất hay, ông tìm thêm hai cuốn cho cháu đi.” Tô Tiểu Ly mở miệng nói với ông lão trông sạp.
“Được, để tôi tìm thêm cho cô.” Ông lão thấy mối làm ăn lại đến, vội vàng chào mời.
Ông tuy trông sạp sách cũ, nhưng lại không biết nhiều chữ, mà dựa vào hình vẽ trên bìa sách cũ để tìm sách.
Ông làm sao biết cuốn nào hay, cuốn nào không hay.
Chỉ cần trên sách in hình máy móc, đối với ông chính là sách hay nói về cơ khí.
Tay ông lão lướt qua sạp sách cũ, chẳng mấy chốc, lại chọn cho Tô Tiểu Ly hai ba cuốn.
Tô Tiểu Ly nhìn lướt qua, một cuốn là sách thiếu nhi, một cuốn là sách giáo khoa vật lý trung học cơ sở, còn có một cuốn nói về luyện thép, trong lòng thầm cười.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Mấy cuốn này không hợp, cháu muốn loại về cấu tạo hoặc điều chỉnh máy ép nhựa cơ.” Tô Tiểu Ly cười đặt những cuốn sách ông lão đưa cho xuống.
Người đàn ông đeo kính tên là Mạnh Trạch Ninh, lúc này nghe thấy lời này, ngẩng đầu lên hơi nghi hoặc nhìn về phía Tô Tiểu Ly.
Cô gái này cũng là bạn học? Đồng nghiệp?
Anh ta suy nghĩ một chút, hào phóng đưa cuốn sách trong tay cho Tô Tiểu Ly.
“Cuốn này trên tay tôi, cô có thể xem thử, tuy không hoàn toàn giống máy ép nhựa, nhưng nguyên lý là tương thông.” Mạnh Trạch Ninh giải thích, thật sự không phải anh ta cố ý muốn bắt chuyện.
Tô Tiểu Ly đợi chính là câu này của anh ta, chỉ cần có thể bắt chuyện, thì dễ làm hơn nhiều rồi.
“Đồng chí, anh là kỹ sư trong nhà máy này à? Thấy anh có vẻ rất am hiểu về cơ khí.” Tô Tiểu Ly nhận lấy cuốn sách, thuận nước đẩy thuyền hỏi.
Mạnh Trạch Ninh cười khổ một tiếng, “Phải.”
Trên mặt mang theo chút bất đắc dĩ.
Là kỹ sư, nhưng lại là một kỹ sư không ai coi trọng.
Đơn vị quốc doanh lớn, anh ta một là thâm niên nông cạn, hai là có chút bệnh sạch sẽ về tinh thần, khinh thường việc hùa theo quyền quý, hùa theo kẻ hám lợi, không hiểu nhân tình thế thái tặng quà nịnh bợ, khá là không được chào đón.
“Nói như vậy, anh hiểu cách sửa chữa máy ép nhựa sao?” Trời quá lạnh, Tô Tiểu Ly không muốn uống gió Tây Bắc, đi thẳng vào vấn đề.
“Không dám nói là rất hiểu, cũng vẫn đang trong quá trình học hỏi.” Mạnh Trạch Ninh chỉ vào cuốn sách trong tay Tô Tiểu Ly.
Mạnh Trạch Ninh đứng trước học vấn khá nghiêm túc, phàm là chuyện gì cũng chú trọng nói có sách mách có chứng, phản cảm nhất là loại không học thuật, ăn nói lung tung, tự đại ngông cuồng.
Biết là biết, không biết là không biết, anh ta sẽ không giống như vị lãnh đạo đương nhiệm của mình không biết mà giả vờ biết.
Mắt Tô Tiểu Ly đảo một vòng, “Vậy anh có hứng thú học tập thực chiến tại hiện trường không?”
Mạnh Trạch Ninh sửng sốt?
“Thế nào gọi là học tập thực chiến tại hiện trường?”
“Chính là đưa cho anh vài cỗ máy, anh dùng lý thuyết đã học ứng dụng vào thực tiễn, sửa chữa tốt mấy cỗ máy đó.” Tô Tiểu Ly vẻ mặt nghiêm túc chiếm tiện nghi.
Mạnh Trạch Ninh bật cười.
Anh ta tuy không hiểu nhân tình thế thái, nhưng không phải là kẻ ngốc.
Cô gái này tinh ranh quỷ quyệt, rõ ràng là muốn chiếm tiện nghi của anh ta mà.
Nhưng, anh ta không muốn sao?
Đương nhiên là muốn, nằm mơ cũng muốn.
Nếu không anh ta ngày nào cũng lén lút học tập, ngày nào cũng tổng kết làm gì.
Chính là mong có một ngày, mình có thể hoàn toàn bắt tay vào làm, toàn quyền phụ trách.
Trong nhà máy ngoài anh ta ra còn có vài vị sư phụ và kỹ sư có thâm niên lâu hơn, còn anh ta thì sao?
Bình thường chỉ có phần làm chân chạy vặt, cũng chỉ là vặn cái ốc vít hay gì đó loại công việc tốn sức này, bình thường căn bản không thể đi bảo trì toàn bộ một cỗ máy.
Hơn nữa thân cô thế cô, một mình lẻ loi căn bản không phải là đối thủ của những người cũ đã “kết minh”.
Việc ít, việc thô, tiền lương thì ít.
Bây giờ cô gái này nói có mấy cỗ máy!
“Cô nói thử xem, có lẽ tôi có thể giúp được.” Mạnh Trạch Ninh cười nhạt.
Có cửa!
Tô Tiểu Ly vung tay lên, “Đi, lên xe nói!” Mang theo một cỗ khí phách.
Cái thời tiết quỷ quái này cô một giây cũng không muốn ở bên ngoài nữa.
“Này, sách này cô còn lấy không đấy!” Ông lão trông sạp sốt ruột.
“Lấy lấy!” Cuốn sách này nhiều nhất là hai hào, Tô Tiểu Ly ném lại 5 hào, lại nhét cuốn sách vào tay Mạnh Trạch Ninh, “Tặng anh đấy.”