Cháu gái mình tuy thông minh, dám quyết đoán, nhưng tiếc là tuổi còn nhỏ, kinh nghiệm sống cũng ít…
Chỉ sợ nó nghĩ mọi chuyện quá đơn giản.
Kết quả trước mắt, chỉ là nhổ được cỏ mà thôi, gốc rễ vẫn chưa trừ được…
Bà nội Tô bất an nhìn đứa cháu gái bận rộn cả ngày đói lả, lời đã đến bên miệng, nhưng lại không nói thêm gì.
Tô Tiểu Ly bưng bát cháo húp một vòng, hai mắt sáng lên, “Bà nội, con nghĩ đến việc thuê một gian hàng trong chợ nông sản.”
“Định bán đậu phộng trong chợ à?” Bà nội Tô thu lại tâm tư, cẩn thận suy ngẫm lời của Tô Tiểu Ly.
Tô Tiểu Ly gật đầu, “Còn khoảng mười ngày nữa là con khai giảng, khai giảng là lên lớp 12, nếu mỗi tối đều đi bán hàng thì thời gian ôn tập sẽ ít đi.
Hay là chúng ta thuê một gian hàng ở chợ, cũng có thể tránh được mưa gió.”
Bà nội Tô suy nghĩ theo hướng của cháu gái.
“Bà thấy được đấy, chỉ là buổi trưa bà bận ở nhà ăn không qua được, lại bỏ lỡ thời điểm buôn bán tốt nhất.”
Có một gian hàng đương nhiên là tốt, chỉ là thời gian có chút không khớp.
“Vậy thì chúng ta thuê một người.”
Tô Tiểu Ly biết bà nội Tô thương mình, lại không nỡ bỏ đi thu nhập cố định hàng tháng, càng không tiện từ chối ý tốt của Lý Chính Đức đã sắp xếp cho bà vào phụ bếp.
“Thuê người? Được không?”
Bà nội Tô có chút không hiểu, việc kinh doanh còn chưa bắt đầu, sao đã phải tiêu tiền ra ngoài rồi.
Tô Tiểu Ly cười nhẹ, không nói thêm gì.
Người cần thuê cô đã có tính toán trong lòng, nhưng vẫn phải hỏi ý kiến của người trong cuộc mới được.
Ngày hôm sau ăn sáng xong, Cố Phi Hàn vẫn chưa dậy, xem ra đã hoàn toàn coi nơi này như nhà mình, rất tự tại.
Tô Tiểu Ly không quan tâm đến anh, đi bộ thẳng đến trung tâm huyện.
Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Đêm Quân Hôn, Mỹ Nhân Ốm Yếu Bị Thủ Trưởng Ấn Tường Dụ Hôn
- Thập Niên 70 Nhật Ký Theo Chồng Nhập Ngũ
- Chị Cả Pháo Hôi Dẫn Dắt Các Em Gái Phản Công
- Thập Niên 70 Sau Khi Đổi Chồng, Mỗi Ngày Chị Họ Đều Hối Hận
- Xuyên Tới 70 Thôn Cô Cực Phẩm Không Dễ Chọc
- Thập Niên 70 Nữ Phụ Đỏng Đảnh Dựa Vào Huyền Học Nằm Thắng
Dù sống mấy kiếp, cô vẫn luôn chọn cách hành động để giữ cho mình trạng thái tốt nhất.
Dùng hành động để giải tỏa lo âu hiện tại, cũng dùng nỗ lực để giành lấy kết quả cuối cùng.
Mưu sự tại nhân, thành sự tại thiên, muốn có được sự thong dong tự nhiên, thì trước hết phải mưu tính đã.
Cô nhớ trong huyện có hai khu chợ nông sản lớn hơn một chút, đã muốn làm ăn đàng hoàng, thì phải so sánh xem nơi nào phù hợp hơn.
Cô vừa đi vừa dừng, đem ra tinh thần nghiên cứu khoa học trong phòng thí nghiệm năm xưa, vừa quan sát vừa ghi chép.
Khu dân cư, trường học, bệnh viện, cơ quan nhà nước, quán ăn nhỏ, hợp tác xã mua bán… nơi nào đông người, nơi nào người dân dễ tiêu thụ những món ăn vặt này hơn…
Phải thừa nhận rằng, huyện Linh Chính không chỉ nghèo về kinh tế tài chính, mà ngay cả những người buôn bán nhỏ cũng đa phần có chút rụt rè.
Nhiều gian hàng chỉ đơn giản là bày hàng hóa ra đó, có người hỏi thì trả lời một câu, rất ít khi chủ động mời chào.
Cả một buổi sáng, cô đã đi hết hai khu chợ ở trung tâm huyện từ đầu đến cuối.
Không chỉ ở các gian hàng trong đó hỏi han các chủ hàng, khách hàng, mà còn so sánh cả lưu lượng người qua lại, điều kiện dân cư, cơ sở vật chất xung quanh hai khu chợ.
Cuối cùng đã chọn được một nơi tương đối phù hợp.
Đã hơn mười giờ sáng, khu chợ này vẫn đông người qua lại.
Cô bước vào phòng quản lý, người quản lý bên trong là một người đàn ông khoảng 30 tuổi, đang vắt chân chữ ngũ hút t.h.u.ố.c lá tán gẫu với người khác.
Tô Tiểu Ly lịch sự trình bày mục đích của mình, vừa nói được hai câu, người đàn ông đã vênh váo xua tay.
“Đi đi đi! Không có chỗ, cũng không rảnh, không thấy ở đây đang bận à?”
Chức vụ không lớn, nhưng ra vẻ quan lại thì không nhỏ.
Ánh mắt Tô Tiểu Ly lạnh đi một chút.
Ra ngoài làm ăn cầu hòa cầu tài, không cần thiết phải đối đầu với loại người này, cũng không cần thiết phải một mực nịnh bọt, xem ra chỉ có thể đến khu chợ kia thử vận may.
Cô bước vào khu chợ vốn không được đ.á.n.h giá cao kia, cửa phòng quản lý treo một ổ khóa sắt, bên trong đèn tối om.
Kỳ lạ?
Không phải giờ làm việc sao?
Sao lại khóa cửa.
Cô chạy đến một quán mì thịt muối đối diện chợ, gọi một bát mì nhỏ, tiện thể bắt chuyện với bà chủ quán.
Tô Tiểu Ly miệng ngọt lại biết nói chuyện, bà chủ cũng rảnh rỗi, tay cán mì, miệng trò chuyện với cô.
Lúc này cô mới hiểu nguyên nhân vắng vẻ, khu chợ này là khu chợ lâu đời nhất của huyện.
Huyện Linh Chính bé bằng lòng bàn tay, lại có hai khu chợ nông sản, cách nhau khoảng ba, bốn dặm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Khu chợ mới mở có nhiều gian hàng, sạch sẽ và sáng sủa hơn, người ta đều bị thu hút qua đó, khu chợ cũ này buôn bán không được tốt lắm.
Gần đây không biết có tin đồn từ đâu, chính quyền cho rằng không cần thiết phải mở hai khu, nói là sẽ đóng cửa nơi này.
“Cô bé, lần sau cháu đến, không biết còn được ăn bát mì thịt muối này không nữa.”
Bà chủ họ Trần, thím Trần bưng một bát mì thịt muối nóng hổi cho Tô Tiểu Ly.
Mì thịt muối là món ăn nổi tiếng độc đáo của huyện Linh Chính, thịt muối vùng núi có hương vị đặc trưng, thơm mà không ngấy.
Thêm vào đó là nước sốt hầm từ khoai tây, đỗ que và miến khoai lang, mì là loại mì cán tay truyền thống, ăn đến đâu cán đến đó, rất dai và trơn mượt.
Một bát mì đầy gần tràn ra ngoài, hương thơm ngào ngạt, Tô Tiểu Ly không kìm được mà nuốt nước bọt.
Cô không nghĩ nhiều nữa, bưng bát mì lên ăn ngon lành, “Thím Trần, mì này thơm như vậy, cháu chắc chắn vẫn còn được ăn nữa.”
Tô Tiểu Ly nói thật lòng.
Món mì thịt muối này ngon tuyệt, ăn một bát lại muốn ăn thêm bát nữa.
Cô ở quán của thím Trần trò chuyện đến hơn 2 giờ chiều, mới thấy một người đàn ông trung niên chậm rãi mở cửa phòng quản lý.
Cô vội vàng chạy qua, nở một nụ cười thương hiệu.
Người đàn ông nghe xong mục đích của cô, tưởng cô đang nói đùa.
“Con bé nhà ai đây, mau về đi.”
“Chú ơi, cháu nói chuyện nghiêm túc với chú đấy ạ.” Tô Tiểu Ly cũng không giận, tiện tay đưa cho ông một bao “Thái Ốc Sơn”.
Người đàn ông cười, “Con bé, nhỏ tuổi thế này đã học được cách dùng đồ đắt tiền để hối lộ người khác rồi à?”
“Chú nói gì vậy ạ, sau này cháu bán hàng, còn phải nhờ chú quan tâm nhiều hơn nữa.”
Lúc này người đàn ông mới tin được một nửa, xem ra là thật sự muốn bán hàng.
“Vào ngồi đi, nói xem cháu nghĩ thế nào.” Giọng điệu của người đàn ông cuối cùng cũng không còn thiếu kiên nhẫn nữa.
Người đàn ông này tên là Chu Chí Dũng, là quản lý của khu chợ cũ này, chợ mở được hai mươi năm, ông cũng làm được hai mươi năm, hiểu rõ nơi này nhất.
“Cháu tên là Tô Tiểu Ly phải không, không phải chú không cho cháu bán hàng, mà là bây giờ khu chợ này sắp không giữ được nữa rồi, cho cháu vào đây là hại cháu đấy.
Cháu cũng thấy rồi đấy, cả ngày rồi, có mấy người đến mua hàng?
Mấy chủ hàng kia ai nấy cũng lười biếng, vệ sinh cũng không làm, lá rau thối vứt ở đó sắp bốc mùi rồi.”
Chu Chí Dũng nói đến khô cả họng, bưng chiếc cốc tráng men lên uống mấy ngụm nước lớn mới nói tiếp:
“Ôi, nghe nói chính quyền huyện đã nói với cấp trên của chúng tôi, khu chợ này trong năm nay nếu vẫn không khá lên, sang năm sẽ đóng cửa luôn, đỡ phải cứ sống dở c.h.ế.t dở.
Bây giờ lòng người hoang mang, các chủ hàng đều không có tâm trạng làm ăn nữa.
Người có mối quan hệ thì đã đến khu chợ mới thuê gian hàng, hoặc làm nghề khác rồi, người không có mối quan hệ thì ở đây lay lắt sống qua ngày, đi được bước nào hay bước đó.”
Nói ra, ông đối với khu chợ này có tình cảm nhất, nếu không cũng sẽ không vì buồn bã trong lòng mà biến thành kẻ lắm lời, lải nhải một đống chuyện phiền muộn.
Ông thật sự hy vọng nơi này có thể tái hiện lại sự sầm uất ngày xưa.
Tiếc là…
Nếu không phải vì bao t.h.u.ố.c “Thái Ốc Sơn”, và cô bé này lại thông minh như vậy, ông mới lười biếng khuyên nhủ.
Về nhà đọc sách không tốt sao, sao lại phải đi làm cái nghề buôn bán thua lỗ này?
Vì cái gì chứ!
Tô Tiểu Ly kiên nhẫn nghe Chu Chí Dũng than thở, kết hợp với tình hình cô thấy buổi sáng, phân tích một lát rồi nói:
“Chú Chu, tình hình chú nói cháu đã hiểu rồi, chú xem thế này có được không, trong vòng một tuần cháu sẽ làm cho lượng người đến chợ tăng gấp đôi, sau đó chúng ta sẽ bàn chuyện tiếp theo.”
Giọng cô không lớn, nhưng ngữ khí lại rất dứt khoát.
Chu Chí Dũng không dám tin vào tai mình.
Tăng gấp đôi?
Đừng đùa.
Con bé này đang chơi trò đồ hàng đấy à.
Một cô bé thì làm được chuyện gì?
Tô Tiểu Ly không để ý đến ánh mắt kỳ lạ của Chu Chí Dũng, lại nói tiếp:
“Chú Chu, cháu chỉ có một điều kiện:
Trong một tuần này, trong chợ chỉ cần là nơi không có gian hàng thì đều để cháu tùy ý sử dụng, chú thấy được không?”