Trọng Sinh Về Thập Niên 80: Bác Sĩ Tô Oanh Tạc Khắp Nơi

Chương 324: Kinh Diễm Chúng Sinh



 

Tô Tiểu Ly nhướng mày châm chọc: “Anh cũng phải theo kịp sự phát triển của thời đại, cập nhật phiên bản đi chứ!”

 

Lục Tư Niên đáp trả cô bằng ánh mắt càng thêm hung hăng.

Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Đêm Quân Hôn, Mỹ Nhân Ốm Yếu Bị Thủ Trưởng Ấn Tường Dụ Hôn
- Thập Niên 70 Nhật Ký Theo Chồng Nhập Ngũ
- Chị Cả Pháo Hôi Dẫn Dắt Các Em Gái Phản Công
- Thập Niên 70 Sau Khi Đổi Chồng, Mỗi Ngày Chị Họ Đều Hối Hận
- Xuyên Tới 70 Thôn Cô Cực Phẩm Không Dễ Chọc
- Thập Niên 70 Nữ Phụ Đỏng Đảnh Dựa Vào Huyền Học Nằm Thắng

 

Vì sự an toàn chung của hai người, Lục Tư Niên quyết định đưa Tô Tiểu Ly xuống sàn nhảy một lúc.

 

Ít nhất là khoanh cô trong vòng tay mình, hai người đều không đến mức xảy ra chuyện, trên sàn nhảy không biết có bao nhiêu kẻ mượn cơ hội sàm sỡ, bất luận nam nữ.

 

Tô Tiểu Ly cũng muốn làm càn một phen, cảm giác ngạt thở mà tên khốn họ Cố mang lại sắp đè c.h.ế.t cô rồi.

 

Ban ngày còn đỡ, ban đêm quá khó khăn.

 

Dứt khoát quên đi bản thân, toàn tâm toàn ý nhập cuộc.

 

Không quan tâm nhảy thế nào, cô nhảy nhót lắc lư theo nhịp điệu của âm nhạc.

 

Cũng “ôn văn nhĩ nhã” giẫm lên Lục Tư Niên mười lần tám lần thôi.

 

Mỗi lần giẫm trúng, vừa xin lỗi xong, cú giẫm thứ hai đã nối gót theo sau... câu “không có lần sau” của Lục Tư Niên mãi vẫn không có cơ hội nói ra.

 

Trên mặt anh mang ý cười mạc danh, dưới chân tránh không kịp, nhưng trên tay vẫn rất có chừng mực.

 

Bàn tay đỡ trên eo cô không dùng sức, chỉ nhẹ nhàng đặt lên lớp voan lấp lánh, lại hoàn toàn cách ly người ngoài.

 

Một khúc nhạc không biết bắt đầu từ khi nào kết thúc từ khi nào, hai người đều không phát hiện Oscar đã sáp lại gần.

 

“Vui chưa?” Oscar mồ hôi nhễ nhại hét lớn.

 

“Không,” Tô Tiểu Ly hai má ửng hồng cũng bất chấp tất cả trả lời anh ta, “Không phải vui, mà là sảng khoái!”

 

“Còn có thể sảng khoái hơn nữa.” Lục Tư Niên ghé sát tai Tô Tiểu Ly nói, giọng điệu rõ ràng là cưng chiều.

 

Dưới chân Tô Tiểu Ly khựng lại, ánh mắt nghi hoặc nhưng hưng phấn nhìn anh.

 

Lục Tư Niên mỉm cười với cô, đưa cô về bàn, đưa tay vẫy người pha chế rượu.

 

Âm nhạc quá ồn, Tô Tiểu Ly không nghe thấy anh nói gì với người pha chế.

 

Chỉ thấy anh nhét một xấp “đầu Nữ hoàng” mệnh giá lớn nhất cho người pha chế, người pha chế ra dấu “OK” với anh.

 

Không lâu sau, một thanh niên nước Anh tóc xanh lam đi tới.

 

Dây chuyền sắt, đinh tán, áo da đen, quần da bó sát, bốt chiến đấu...

 

Trang phục này, thanh niên heavy rock điển hình?

 

“Là vị nào muốn...” Thanh niên rock vừa hỏi được một nửa, Lục Tư Niên đã đưa tay chỉ về phía Tô Tiểu Ly.

 

Mặt thanh niên rock cứng đờ.

 

Hoàn toàn là biểu cảm “Are you kidding me?”.

 

Tô Tiểu Ly cũng ngơ ngác.

 

Lục Tư Niên đây là định làm trò gì?

 

Mười phút sau, thanh niên rock và Tô Tiểu Ly cuối cùng cũng tin vào sự thật này.

 

Thanh niên rock dẫn hai người ra phía sau sân khấu.

 

Ngay phía trên trước mặt Tô Tiểu Ly, là một dàn trống jazz.

 

“Không cần phải tập khớp với nhau sao?” Cô nghi hoặc.

 

Đi phá đám người ta à?

 

Đá quán?

 

Thanh niên rock cười khổ lắc đầu.

 

Lục Tư Niên chỉ cười không nói, cho người cần nhảy nhịp điệu điên cuồng là được, hơn nữa tiền anh cho đủ nhiều.

 

“Nhưng tôi chỉ có hai ba bài là luyện thành thạo nhất.” Tô Tiểu Ly hơi chùn bước.

 

“Bài nào thành thạo nhất?” Thanh niên rock hỏi.

 

Tô Tiểu Ly lẩm bẩm nói ra tên một bài hát.

 

Thanh niên rock vô cùng bình tĩnh: OK.

 

Tô Tiểu Ly: Thế này cũng được?

 

Không bao lâu, trên sàn nhảy vang lên đoạn nhạc dạo mãnh liệt của bài Sexy music.

 

Tiếng nhạc dạo vừa cất lên, dùi trống trong tay Tô Tiểu Ly nhanh ch.óng gõ vào dàn trống jazz, cô toàn tâm toàn ý chìm đắm trong sự sảng khoái của việc đ.á.n.h trống.

 

Ánh mắt sắc bén, động tác soái khí, hoàn toàn là một cool girl đã uống rượu whisky Scotland nồng đậm.

 

Lập tức đốt cháy toàn trường.

 

Bá đạo, hoang dã, mạnh mẽ, lạnh lùng quyến rũ.

 

Thậm chí có thể gọi là gợi cảm, giống như bài hát này đam mê rực lửa, loại mang từ trong bụng mẹ ra.

 

Hào quang vạn trượng.

 

Kinh diễm chúng sinh.

 

Tự nhiên cũng làm kinh diễm Lục Tư Niên và Oscar đang đứng cách đó không xa.

 

Nói thật, trước khi Tô Tiểu Ly lên sân khấu Lục Tư Niên vẫn còn hơi lo lắng, lo lắng cô không buông lỏng tay chân được.

 

Bây giờ xem ra, hoàn toàn không cần thiết.

 

Oscar khó tin.

 

Kinh ngạc cảm thán một lần hai lần ba lần vẫn không đủ, dường như bất chợt đẩy một cánh cửa ra, lại một lần nữa nhìn thấy cảnh sắc khiến người ta chấn động.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Anh ta rất hiếm khi ngây như phỗng, lúc này làm tư thế giơ tay đầu hàng, mất kiểm soát hét lên: “Ôi! Thượng đế của tôi!”

 

Thượng đế lần đầu tiên chân thành thuộc về anh ta như vậy.

 

Hiệu ứng hiện trường, chỉ có thể nói là vô cùng bùng nổ.

 

Động tác và tiếng hát của các nhạc công khác đã kết thúc, Tô Tiểu Ly vẫn chưa dừng lại...

 

Dùi trống xoay nhanh trong tay cô, dường như hai chiếc dùi trống chính là một bộ phận trên cơ thể cô vậy.

 

Chơi xong một màn hoa mỹ đẹp mắt, cô gái đồng thời giáng một đòn mạnh bằng cả tay và chân, kết thúc một cách soái khí.

 

Ngay cả ánh đèn đặc tả cũng điên cuồng tận hưởng trong đó, luôn bám theo chiếu rọi lên người cô.

 

Khuôn mặt nhỏ nhắn thuần khiết, kiểu tóc dịu dàng, những giọt mồ hôi lấp lánh và chiếc váy bồng bềnh, đối lập mạnh mẽ với khí chất soái khí bức người của cô lúc này, lại dung hợp một cách kỳ diệu.

 

“Cô gái phương Đông!” “Cô gái phương Đông!” “Cô gái phương Đông!”

 

“Cool!” “Cool!” “Cool!”

 

Tiếng hò hét, tiếng la hét dưới đài xông thẳng lên tận mây xanh, hồi lâu chưa dứt.

 

Thiên ngôn vạn ngữ chỉ gom lại một chữ: Cháy!

 

Giọng điệu của thanh niên rock hoàn toàn đổi thành một người khác, thậm chí c.ắ.n răng mời cô làm thêm một bài nữa, loại nhất định phải bù tiền cho cô.

 

Tô Tiểu Ly hất những giọt mồ hôi trên đầu đi, trầm ngâm chốc lát, chậm rãi nói ra tên một bài hát.

 

Một phút sau, nhịp trống của bài I Hate Myself For Loving You vang lên bùng nổ.

 

Tô Tiểu Ly lại một lần nữa quên mình nhập cuộc, cùng dàn trống jazz trước mặt chạy về phía nhau.

 

Vung vẩy tự do.

 

Không hề giữ lại.

 

Sức chấn động mười phần, về mặt khí thế đã áp đảo tất cả.

 

Ánh đèn sân khấu cũng không dám rời khỏi cô.

 

Những người đang cuồng hoan dưới đài chỉ thiếu điều hét rách cả cổ họng!

 

Nhịp điệu cao trào lại sục sôi, cơ thể của tất cả mọi người đều nóng rực lên, bầu không khí hiện trường bùng cháy đến mức rực lửa.

 

Ánh mắt Lục Tư Niên luôn lưu luyến dừng lại trên người cô, đáy mắt là tình yêu và sự tán thưởng sâu thẳm vô hạn, dường như toàn thế giới chỉ còn lại hai người.

 

Oscar liếc nhìn anh một cái, lặng lẽ rời đi.

 

Cuối cùng cũng gõ xong.

 

Tô Tiểu Ly ướt đẫm mồ hôi bước xuống đài.

 

Thanh niên rock lưu luyến không rời.

 

Lục Tư Niên híp mắt cười khẽ, “Không làm thêm bài nữa sao?”

 

“Chỉ luyện thành thạo hai bài này thôi,” Tô Tiểu Ly nghiêng nghiêng cái đầu nhỏ, vẻ mặt vô tội, “Làm thêm nữa thì chỉ có thể gọi là ‘trống lui binh’ thôi.”

 

Lục Tư Niên bật cười.

 

Oscar đã đợi hai người ở bàn, mở rượu mới.

 

Ba người vừa nâng ly ăn mừng xong, hai người đẹp cướp Oscar đi lúc nãy lại đến.

 

Oscar vừa định từ chối...

 

Hai người đẹp nhìn cũng không thèm nhìn tiểu Oscar, trực tiếp đặt tay lên vai Tô Tiểu Ly.

 

Thật... rất ly phổ.

 

“Baby phương Đông của tôi, cô quá soái quá cool quá đáng yêu rồi, mau đến cùng nhảy đi.”

 

Mắt của các người đẹp hoàn toàn dán c.h.ặ.t vào khuôn mặt nhỏ nhắn của Tô Tiểu Ly.

 

Tô Tiểu Ly dở khóc dở cười: “... OK.”

 

Oscar vô cùng chật vật: “...”

 

Lục Tư Niên mặt xám như tro: “...”

 

Trong lòng những người đàn ông mạc danh dâng lên thứ gì đó?

 

Thất vọng? Ghen tị? Đố kỵ? Căng thẳng? Khủng bố?

 

Tóm lại hai vị nam sĩ đang cần gấp việc tái thiết tâm lý.

 

Tô Tiểu Ly hiếm khi làm một cô gái của bóng đêm.

 

Nhảy đến mức gần như kiệt sức.

 

Thật sự là mệt mỏi.

 

Cô ngáp một cái thật to.

 

Lúc này mới về nhà tắm rửa ngủ một giấc thật ngon, không thèm quan tâm Cố Phi Hàn rốt cuộc mấy giờ về nữa.

 

Thậm chí không biết Cố Phi Hàn sáng sớm lại mấy giờ ra khỏi cửa.

 

Một giấc ngủ đến tận lúc trời sáng bảnh mắt.

 

Gần như là xa xỉ.

 

Sa đọa hóa ra lại đơn giản như vậy.

 

Nhưng cũng may, sau một phen thao tác đ.á.n.h trống nhảy múa tối qua, gánh nặng tâm lý đã được trút bỏ không ít, cuối cùng cô cũng có thể bình tĩnh suy nghĩ vấn đề rồi.

 

Lục Tư Niên dẫn James ở trong bếp, dạy kẻ sành ăn nhỏ học làm bánh cupcake, Arthur đại nhân phụ trách giám công.