Cố Phi Hàn cười cười: “Càng nhanh càng tốt, sớm làm xong triển lãm, mọi người đều không có tâm sự.”
Tô Tiểu Ly gật đầu, nhưng lại có chút ngập ngừng muốn nói lại thôi.
“Sao thế? Có gì không ổn sao?” Cố Phi Hàn nghi hoặc.
“Không có gì không ổn, chẳng qua là em suy nghĩ lung tung một số thứ, cũng không biết có thích hợp hay không.”
“Nói nghe thử xem.” Cố Phi Hàn khuyến khích cô.
Cô gái nhà mình hoặc là không nghĩ, đã nghĩ thì tuyệt đối là... những ý tưởng kỳ diệu “khiến người ta khó xử”.
Chắc chắn không nhỏ, nhất định là sóng to gió lớn.
Anh thực sự muốn nghe thử.
“Đã đến Châu Âu làm triển lãm, sao không làm thanh thế lớn một chút?” Tô Tiểu Ly biết Cố Phi Hàn có bản lĩnh này.
“Em muốn thanh thế to lớn thế nào?”
“Một vòng du lịch Châu Âu?” Tô Tiểu Ly chớp chớp mắt, “Anh, Thụy Điển, Đức, Ý...”
Cố Phi Hàn lập tức lĩnh hội được ý của cô.
Nghiệp vụ viễn thông và tư nhân hóa doanh nghiệp nhà nước của mấy quốc gia này, đang làm khí thế ngất trời...
Suy nghĩ của cô gái, gần giống với “ngoại giao văn hóa hiện vật”.
Hiện vật của Hoa Quốc được thế giới tôn sùng đi ra nước ngoài triển lãm, kỹ thuật và thiết bị tiên tiến của nước ngoài đi vào trong nước, vốn dĩ là một thể cùng có lợi.
Cố Phi Hàn hơi híp mắt lại, lông mày và ánh mắt đều nở hoa, anh ôm chầm lấy Tô Tiểu Ly vào lòng mình.
Cô nhóc này là đã tính toán hết cho mình rồi.
Hành động này nếu có thể thành công, việc du nhập kỹ thuật và thiết bị lần này, tất nhiên sẽ làm chơi ăn thật, thu hoạch khá phong phú.
Anh nhìn đôi mắt to của cô gái, giống như viên ngọc trai đen quý giá nhất dưới biển sâu.
Mọi sự tốt đẹp của cô tựa như một giấc mơ, khiến anh lún sâu vào đó, không thể nào thoát thân được nữa, nhưng lại cam tâm tình nguyện.
Cố Phi Hàn toàn thân sảng khoái.
“Anh ủng hộ, cũng có thể giải quyết được, đúng không?” Tô Tiểu Ly đã biết, phàm là chuyện rơi vào tay Cố Phi Hàn, chắc chắn không thành vấn đề, xưa nay đều là đ.á.n.h đâu thắng đó.
Ngoại trừ lần bị tên hải tặc Henry nắm thóp đó, hứ!
Cố Phi Hàn cười ung dung sảng khoái, một khuôn mặt anh tuấn không thể chê vào đâu được.
Ngay cả cơn gió nhẹ cũng thuận đường, mang theo hương thơm thanh mát của gỗ đặc trưng trên người anh.
Nhìn người đàn ông nhà mình nhìn ra vầng hào quang ch.ói lọi, Tô Tiểu Ly không nhịn được kiễng mũi chân, nhanh ch.óng in một nụ hôn lên má người đàn ông: “Anh thật là lợi hại!”
“Lợi hại đến mức chỉ đáng một nụ hôn?” Cố Phi Hàn bật cười nhìn cô, “Không phải nên nhiều hơn sao?”
Cô gái phì cười một tiếng, không khỏi mỉm cười.
Ngón tay cô vuốt ve khuôn mặt tuấn tú của anh.
Thuận theo trượt xuống khóe môi, chậm rãi vuốt ve, xúc cảm mềm mại lại mê người... thế mà lại khiến cô có chút miệng khô lưỡi khô.
Muốn ngừng mà không được.
Mặc kệ bóng ma trên đỉnh đầu mình khi nào ập đến, cô đều rất muốn nếm thử thêm vài lần trước khi điều đó xảy ra.
Môi Cố Phi Hàn bị bàn tay nhỏ bé lạnh lẽo của Tô Tiểu Ly vuốt qua.
Người đàn ông lúc này mới thực sự là xương cốt tê dại, ngọn lửa nơi eo bụng trong nháy mắt bùng lên.
Anh nhịn bao nhiêu ngày nay, quá khó chịu.
Người đàn ông rủ mí mắt, khàn giọng mở miệng, mang theo giọng mũi: “Tiểu Ly...”
“Vâng.” Tô Tiểu Ly mềm mại nỉ non.
Người đàn ông cả người áp sát lên, mang theo khí thế mưa gió sắp đến, ôm lấy eo cô ôm càng c.h.ặ.t hơn, một tay nâng gáy cô, đột ngột cúi đầu hôn xuống.
Không chừa một tia khe hở nào.
Không đủ, thế nào cũng không đủ.
Hai người đều không biết nụ hôn này rốt cuộc kéo dài bao lâu, các giác quan trong bóng tối bị phóng đại.
Kết quả của nụ hôn này, đương nhiên là môi Tô Tiểu Ly bị hôn! Sưng! Rồi!
Cô bé vẫn còn quá ngây thơ, không ngờ anh lại dùng sức đến bước này.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Môi đau rát, Tô Tiểu Ly hung hăng đ.ấ.m người đàn ông một cái.
Trong tàn tro ngọn lửa nơi đáy mắt Cố Phi Hàn, đôi mắt cô càng thêm sáng ngời, đôi môi anh đào đỏ mọng ướt át, làm nền cho khuôn mặt trắng như tuyết, đẹp đến kinh tâm động phách.
Trong lúc nhất thời anh thế mà lại hơi ngây ngốc.
Dưới chân lâng lâng, không những không kiểm điểm, ngược lại còn tự nhiên sinh ra một loại kiêu ngạo “lập công lớn”.
Ăn tối xong, Tô Tiểu Ly uống ực hai ngụm rượu whisky, vị cay nồng lan tỏa trong miệng, mượn men rượu bốc lên đầu nhất, cô đứng dậy.
Định thần lại, khó khăn mở miệng: “Cái đó, Oscar, có thể ra ngoài với tôi một lát được không?”
Oscar và Lục Tư Niên đều sửng sốt.
Cố Phi Hàn nháy mắt với Lục Tư Niên, ra hiệu anh đừng lên tiếng.
Lục Tư Niên chợt cảm thấy không ổn.
Oscar đi theo Tô Tiểu Ly ra khỏi cửa.
Tô Tiểu Ly do dự một lát, cô chỉ dám cố gắng bình tĩnh nói về tình trạng sức khỏe của Saoirse.
Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Đêm Quân Hôn, Mỹ Nhân Ốm Yếu Bị Thủ Trưởng Ấn Tường Dụ Hôn
- Thập Niên 70 Nhật Ký Theo Chồng Nhập Ngũ
- Chị Cả Pháo Hôi Dẫn Dắt Các Em Gái Phản Công
- Thập Niên 70 Sau Khi Đổi Chồng, Mỗi Ngày Chị Họ Đều Hối Hận
- Xuyên Tới 70 Thôn Cô Cực Phẩm Không Dễ Chọc
- Thập Niên 70 Nữ Phụ Đỏng Đảnh Dựa Vào Huyền Học Nằm Thắng
Cho dù đã có kinh nghiệm thành thật thông báo bóng ma cái c.h.ế.t của mình cho hai người Cố Lục, lúc này mở miệng với Oscar, Tô Tiểu Ly vẫn cảm thấy rất khó khăn.
Nghĩ đến những đồng nghiệp ở khoa cấp cứu kiếp trước... trong nháy mắt càng thấu hiểu sự không dễ dàng của họ.
Oscar chấn động tại chỗ, sắc mặt chuyển sang trắng bệch, suýt chút nữa ngã bệt xuống đất.
Đột nhiên vạn vật tĩnh lặng.
Chỉ còn lại tiếng thở ngày càng nặng nề của Oscar.
Anh ta mờ mịt nhìn Tô Tiểu Ly, lẩm bẩm: “Tôi đang nằm mơ, đây là một cơn ác mộng?”
Tô Tiểu Ly lặng im, nửa ngày mới thấp giọng đáp lại:
“Sở dĩ Saoirse đối xử với các anh như vậy, tôi đoán... thực ra... có một phần nguyên nhân sức khỏe, ít nhất... trong lòng bà ấy không hề ghét các anh như bà ấy tự xưng.”
Ngoài điều này ra, cô thực sự không biết giải thích thêm điều gì thì phù hợp hơn.
Bất kể nói gì, đều là xát muối lên vết thương.
Chỉ có thể lặng lẽ nhìn anh ta.
Người thanh niên bình thường bề ngoài có vẻ lười biếng thực chất lại tinh tế này, giống như rơi vào hầm băng.
Ánh mắt anh ta không biết rơi vào nơi nào, hốc mắt thế mà lại ướt đẫm trong chốc lát.
Oscar hận mẹ đến mức không chịu nhận nhau, bây giờ đã hiểu rõ sự thật... đối mặt với hiện thực sắp mất đi bà ấy, trong lúc nhất thời hoàn toàn không thể chấp nhận được.
Oscar sắc mặt xám xịt trở về biệt thự của mình, lái xe không biết đi đâu.
Cho đến chiều ngày hôm sau, Lục Tư Niên mới đưa anh ta trở về.
Lục Tư Niên luôn lão luyện trưởng thành, coi chông gai như thử thách, lúc này cũng mang vẻ mặt mệt mỏi, đáy mắt sâu thẳm hằn lên tia đỏ.
Vừa giơ tay ném áo khoác lên sô pha, cơ thể ngã ra sau, nặng nề lún sâu vào trong sô pha.
Cả căn nhà này, đại khái không có ai khác có thể đồng cảm sâu sắc hơn anh.
Mắt Oscar sưng đỏ, làm bằng chứng cho việc anh ta mất kiểm soát cảm xúc, khóc lóc t.h.ả.m thiết đêm qua.
Hai người trầm mặc như bàn thạch, chỉ ngậm miệng không nói.
James dường như cũng nhận ra điều gì đó, Lục Tư Niên làm món bánh bao xá xíu cậu bé yêu thích, cậu nhóc cũng gắp cho Oscar ăn cái đầu tiên trước.
Mấy người hiểu rõ trong lòng anh ta đau khổ giằng co, mặc dù tạm thời coi anh ta là “động vật sắp tuyệt chủng”...
Nhưng khối lượng công việc mỗi người cưỡng ép nhét cho anh ta chỉ có nhiều hơn chứ không ít đi, vừa chuẩn bị đón năm mới vừa chuẩn bị các hạng mục đầu tư mới lại còn việc nhà, cả nhà ra sức sai bảo anh ta.
Ngay cả việc đun nước sôi, thái rau củ trong bếp cũng giao cho anh ta.
Về phương diện này Lục Tư Niên có kinh nghiệm nhất, sai bảo anh ta cũng thuận tay nhất.
Thực sự khó chịu, toàn tâm toàn ý vùi đầu vào công việc là cách giải quyết hiệu quả nhất.
Lớn ngần này tuổi còn chưa từng làm nhiều việc nặng nhọc như vậy, Oscar lúc đầu luống cuống tay chân.
Lục Tư Niên cầm tay chỉ việc, hạ quyết tâm bồi dưỡng anh ta thành đội ngũ dự bị “một thế hệ danh đầu bếp”.
Oscar vẫn nhớ Saoirse, ban đêm sẽ gặp cùng một cơn ác mộng.
Trở về tuổi thơ, nhìn thấy mẹ, đôi chân ngắn mập mạp đuổi theo.
Người phụ nữ đó quay đầu lại, rõ ràng là Saoirse trẻ trung, nhưng dần dần biến ảo thành Saoirse già nua sắp c.h.ế.t.