Chuyện này mặc dù có Hạ Niệm Niệm, chị Ái Thanh, Xưởng trưởng Hoàng mấy người đang làm thị trường và sản phẩm ở Hoa Quốc, nhưng ở bên C Quốc này, nhóm Hương Lê nhất thời vẫn chưa thể hoàn toàn gánh vác được.
Ngoài Lăng Nghĩa Thành ra, dường như không có người nào thích hợp hơn, suy cho cùng thị trường hai nơi Hoa Quốc và C Quốc cần được khai thác đồng thời.
Cô tin Lăng Nghĩa Thành có năng lực này.
Ít nhất là tốt hơn kiểu lo đầu hở đuôi như cô.
Nếu Lăng Nghĩa Thành có thể gánh vác trọng trách, cô sẽ nhẹ nhõm hơn nhiều, có thể dồn nhiều tâm trí hơn vào đồ án tốt nghiệp, dù sao tín chỉ của T Đại cũng không dễ lấy như vậy.
Lăng Nghĩa Thành rũ mắt nhìn cô, tâm trạng phức tạp lại bùi ngùi, sống mũi hơi cay cay.
Anh nhìn góc nghiêng sạch sẽ, xinh đẹp của Tô Tiểu Ly, trong thoáng chốc chỉ cảm thấy người trước mắt vừa xa lạ lại vừa quen thuộc.
Chiếc ghế sô pha mềm mại phía sau mang đến cho anh một cảm giác bồng bềnh, không chân thực như đang ngồi trên mây.
Không ngờ ban đầu anh chỉ tiện tay đưa cho Tô Tiểu Ly hai trăm ngàn, mà bây giờ đồ ham ăn nhỏ trả lại cho anh, đã sớm vượt qua con số hai trăm triệu.
Anh cứ tưởng một kẻ từng liều mạng như mình, cho dù có rửa tay gác kiếm lên bờ, cũng phải xông pha đến sứt đầu mẻ trán mới có được một cánh cửa hẹp để ra vào.
Không ngờ Tiểu Ly ở phía sau cánh cửa hẹp đó, đã sớm chuẩn bị sẵn cho anh một khung cảnh “liễu ám hoa minh hựu nhất thôn” (qua cơn bĩ cực đến hồi thái lai).
Cảm giác giống như đang nằm mơ vậy.
Sinh mệnh mới của anh, cuộc sống mới của anh, đều do cô ban cho.
Những gì anh nợ Tiểu Ly, e rằng cả đời này cũng không trả hết.
Có thể giúp cô sống nhẹ nhàng hơn một chút, đã là việc nhỏ bé nhất mà anh có thể làm.
Huống hồ có mối làm ăn này, anh có thể danh chính ngôn thuận ở lại bên cạnh cô.
Anh tự nhiên sẽ không từ chối, trịnh trọng gật đầu.
Tô Tiểu Ly nở một nụ cười tươi rói, “Vậy cứ quyết định thế nhé, ngày mai sẽ đưa anh đến công ty xem thử, anh phải làm việc với một đội quân tóc dài đấy, chuẩn bị tâm lý cho tốt. Còn phải mau ch.óng luyện tập tiếng Anh và tiếng C Quốc, cả tiếng Quảng Đông nữa, còn có…”
Là một người theo phái thực hành, cô bắt đầu vạch ra kế hoạch “bồi dưỡng tổng tài bá đạo” thiết kế riêng cho Lăng Nghĩa Thành.
Đêm nay, Lăng Nghĩa Thành đã biết được chuyện cũ của thế hệ trước, lại có thể ở bên cạnh bầu bạn cùng Tiểu Ly…
Điều này khiến trái tim anh ấm áp và căng tràn, một cảm giác thỏa mãn chưa từng có.
Một đêm lữ khách tha hương một mình, vậy mà cũng ấm áp vui vẻ.
Trái tim trôi nổi bất định kia, giờ phút này cuối cùng cũng đã an định lại.
Cố Phi Hàn tự nhiên cũng biết Lăng Nghĩa Thành đã đến C Quốc, đang giúp Tô Tiểu Ly làm ăn, suy cho cùng sau khi nha đầu kia “chính thức ký nhận” Lăng Nghĩa Thành, người đầu tiên cô thông báo chính là anh.
Anh cúp điện thoại, ngửa đầu ngã xuống giường, mạc danh có chút bực bội.
Mặc dù biết trong lòng Tiểu Ly đã buông bỏ đêm đó, nhưng xem ra, Lăng Nghĩa Thành chắc chắn là chưa.
Nửa năm nữa Tiểu Ly sẽ tốt nghiệp, nói gì thì nói cũng phải đưa cô đi đăng ký kết hôn ngay lập tức.
Hơn một tháng tiếp theo, Lăng Nghĩa Thành không thể nói là không mệt.
Ngoài việc tiếp quản nghiệp vụ hai công ty của Lâm gia, anh còn phải quản lý công ty mỹ phẩm mới.
Anh lại cam tâm tình nguyện, ngoài thời gian Tô Tiểu Ly đến trường, thời gian còn lại anh đều đi theo sau Tô Tiểu Ly, trực tiếp học hỏi kinh nghiệm quản lý công ty.
Chỉ là có một ngày…
Tô Tiểu Ly bỗng nhiên nói một câu, “Công ty mỹ phẩm sắp lên một dự án mới, dự án này anh không cần theo dõi đâu, giao cho nhóm Hương Lê là được.”
Lăng Nghĩa Thành sửng sốt, là dạo này anh học chưa đủ nhanh, chưa đủ tốt sao?
Tại sao Tiểu Ly bỗng nhiên không cho anh theo nữa?
Sự kiêu ngạo và hiếu thắng trong tính cách của Lăng Nghĩa Thành nổi lên, “Tại sao? Dự án gì, tại sao tôi không làm được?”
Tô Tiểu Ly… có chút khó mở lời.
Thực ra, từ mấy năm trước cô đã có ý định nhập khẩu dây chuyền sản xuất b.ăn.g v.ệ si.nh phụ nữ của C Quốc.
Phụ nữ Hoa Quốc cũng nên chăm sóc tốt cho cơ thể của mình rồi.
Kể từ khi cơ thể cô bị dập nát, lại bị ngâm trong nước biển, ước chừng đã làm tổn thương căn cơ, cả người cô có chút rối loạn kinh nguyệt, lúc đến tháng lại cực kỳ khó chịu, đến C Quốc dùng những sản phẩm vệ sinh giống như kiếp trước mới thấy thoải mái hơn một chút.
Bây giờ đúng lúc cô đang ở C Quốc, chi bằng nhân cơ hội này làm ra sản phẩm của chính Hoa Quốc.
Tô Tiểu Ly ngại không nói, Lăng Nghĩa Thành cũng lười hỏi, dù sao Tô Tiểu Ly mở dự án gì, anh đã quyết tâm nhất định phải đi theo cô học hỏi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Trước khi bước vào phòng họp, Tô Tiểu Ly hỏi Lăng Nghĩa Thành lần cuối, “Anh chắc chắn muốn tham gia kinh doanh dự án này đúng không?”
“Đương nhiên.” Lăng Nghĩa Thành vẫn không cảm thấy có gì không ổn.
Trước đây chẳng phải đều như vậy sao?
Đáy mắt Tô Tiểu Ly dâng lên một ý cười ranh mãnh lại có chút lấp lánh.
Lăng Nghĩa Thành đối với nụ cười của Tô Tiểu Ly luôn là chiếu đơn thu nhận toàn bộ.
Nụ cười của cô, lúc nào cũng chỉ có đẹp mắt.
Sau khi vào ngồi yên vị mới phát hiện…
Lăng Nghĩa Thành lập tức đỏ bừng mặt.
Ý cười ranh mãnh của Tô Tiểu Ly không giảm, nhìn anh, ánh mắt rõ ràng đang nói: “Đừng miễn cưỡng, không được thì rút.”
Lăng Nghĩa Thành: “…”
Đàn ông sao có thể nói không được.
Kiên trì họp xong hơn một tiếng đồng hồ, gã đàn ông mặt đỏ bừng đi ra ngoài với tư thế tay chân cùng nhịp.
Ngoài chuyện đó ra, mọi thứ khác đều coi như bình thường.
Tô Tiểu Ly còn tìm đến hai vị giáo viên, lần lượt huấn luyện tiếng Anh và tiếng C Quốc bản địa cho Lăng Nghĩa Thành.
Không thể lúc nào cũng dựa vào phiên dịch được.
Mặc dù Lăng Nghĩa Thành đều hiểu một chút, nhưng vẫn còn xa mới đủ dùng.
Hai giáo viên thay phiên nhau ra trận, cứ cách vài ngày Tô Tiểu Ly lại đích thân nghiệm thu thành quả.
“Biết em ác, không ngờ em lại ác thế này.” Lăng Nghĩa Thành nằm liệt trên sô pha, đôi mắt hằn tia m.á.u đỏ cười nhìn cô.
Vẻ mặt cợt nhả.
Là anh đã hấp tấp rồi.
Đúng là tự rước họa vào thân.
Bị hành hạ đến lột cả một lớp da.
Trên mặt Tô Tiểu Ly không chút gợn sóng, hừ một tiếng qua mũi.
Tổng tài bá đạo của thời đại mới đâu có dễ làm như vậy.
Tên nhóc này tuy có năng lực, nhưng thực lực tổng thể hiện tại vẫn còn quá yếu, phải học bù giống như bánh quy ép vậy, mới có thể đuổi kịp tiến độ của nhóm sáu người được chứ.
Tư tưởng tuyệt đối không được trượt dốc.
Ánh mắt cô kiên nghị, để lại thêm nhiều bài tập một cách đương nhiên, “Anh mà nói thế, chỉ có thể thành toàn cho anh thôi.”
Chỉ thiếu điều viết mấy chữ “vì tỷ lệ lên lớp, phải liều mạng thôi” lên mặt.
Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Đêm Quân Hôn, Mỹ Nhân Ốm Yếu Bị Thủ Trưởng Ấn Tường Dụ Hôn
- Thập Niên 70 Nhật Ký Theo Chồng Nhập Ngũ
- Chị Cả Pháo Hôi Dẫn Dắt Các Em Gái Phản Công
- Thập Niên 70 Sau Khi Đổi Chồng, Mỗi Ngày Chị Họ Đều Hối Hận
- Xuyên Tới 70 Thôn Cô Cực Phẩm Không Dễ Chọc
- Thập Niên 70 Nữ Phụ Đỏng Đảnh Dựa Vào Huyền Học Nằm Thắng
Chủ yếu là một sự lạnh lùng vô tình.
Lăng Nghĩa Thành im lặng, u oán nhìn Tô Tiểu Ly, dở khóc dở cười.
Mấy năm không gặp, dưới vẻ ngoài sạch sẽ dịu dàng của đồ ham ăn nhỏ, lại sinh ra một trái tim “đen tối”.
Tâm ngoan thủ lạt.
Mặc dù bị hành hạ đến khổ sở, mỗi tối Lăng Nghĩa Thành vẫn kiên trì qua nấu cháo cho Tô Tiểu Ly.
Cùng cô ăn cơm, thảo luận xong công việc mới rời đi.
Không vì lý do gì khác, mấy ngày trước khi hai người và Lục Tư Niên gọi điện thoại bàn giao nghiệp vụ, sau khi nói xong việc chính, Lục Tư Niên đã hỏi với Tô Tiểu Ly một câu, “Dạ dày đỡ hơn chưa?”
Lăng Nghĩa Thành liền âm thầm ghi nhớ.
Trong nồi đang nấu cháo kê kỷ t.ử, Lăng Nghĩa Thành vừa canh lửa, vừa học thuộc từ vựng tiếng C Quốc, thỉnh thoảng còn luyện tập hội thoại với Dì Tang.
Đây đã là khoảnh khắc thư giãn nhất mỗi ngày của anh.
Từ khi có Lăng Nghĩa Thành giúp đỡ, Tô Tiểu Ly cuối cùng cũng trút được gánh nặng, ngoài đồ án tốt nghiệp, cô có thời gian để suy nghĩ nghiêm túc về trận chiến trên thị trường chứng khoán sắp tới.
Lần này là sáu người cùng chơi.
Cô đã giao phần lớn cổ phần Lâm gia trong tay mình cho Lăng Nghĩa Thành.